Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 10 - Mạo hiểm lên tuyệt các

↓↓
Yến tiệc còn chưa bắt đầu, bởi vì mọi người còn đang chờ một người, một người không thể thiếu sót.


Lục Tiểu Phụng rón rén bước vào. Diệp Linh mỉm cười đi theo sau lưng. Cô cười thật khoan khoái, nhưng chàng thì mặt mày có vẻ rầu rĩ. Chàng chỉ hy vọng không làm người khác chú ý đến mình, nhưng mọi người lại cứ chú ý đến chàng, cặp mắt mọi người đang nhìn chàng đăm đăm, nét mặt lộ vẻ kỳ quái.


Lão Đao Bả Tử nhìn chàng chăm chú. Lão ta nói :


- Ngươi đến trễ.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng nói :


- Tôi lạc đường... tôi...


Lão Đao Bả Tử chẳng thèm nghe chàng nói gì, lão nói :


- Nhưng ta biết ngươi nghe tiếng chuông nhất định sẽ về lại đây. Vì vậy mọi người đều đang chờ ngươi, đã chờ lâu lắm rồi.


Lục Tiểu Phụng gượng cười, ráng nói một tiếng :


- Thật ra mọi người bất tất phải chờ tôi.


Lão Đao Bả Tử nói :


- Hôm nay nhất định là phải chờ.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao?


Lão Đao Bả Tử nói :


- Bởi vì hôm nay có đám cưới.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Đám cưới của ai?


Lão Đao Bả Tử nói :


- Đám cưới của ngươi!


Lục Tiểu Phụng ngẩn mặt ra.


Chàng nghĩ không ra làm sao lão Đao Bả Tử mới đó mà đã biết rồi? Không lẽ đây là lão Đao Bả Tử sai khiến Diệp Linh đi làm sao?


Diệp Linh không mở miệng, chàng cũng không quay đầu lại, cũng không dám nhìn Diệp Tuyết đang ngồi bên cạnh lão Đao Bả Tử.


Diệp Tuyết nãy giờ cũng đang cúi đầu, cô cũng không nhìn tới chàng.


Lão Đao Bả Tử nói :


- Nơi đây vốn chỉ có đám tang. Ngươi đến rồi, đại khái cũng đem lại cho chúng ta một chút gì vui vẻ.


Giọng của lão biến thành khoan hòa, lão lại nói :


- Mọi người đều tán thành chuyện này, ngươi và A Tuyết vốn là một cặp rất xứng đôi.


Lục Tiểu Phụng giật nảy mình lên :


- A Tuyết?


Lão Đao Bả Tử gật gật đầu nói :


- Ta đã hỏi nó, nó hoàn toàn nghe lời ta. Ta nghĩ nhất định ngươi cũng không phản đối.


Lục Tiểu Phụng ngẩn mặt ra.


Diệp Linh sau lưng chàng đã la lên :


- Tôi phản đối.


Mọi người đều biến hẳn sắc mặt, không ai ngờ có người dám phản đối lão Đao Bả Tử.


A Tuyết cũng ngẩng đầu lên nhìn em mình kinh ngạc.


Diệp Linh đã đứng dậy, cô lớn tiếng nói :


- Tôi kiên quyết phản đối, chết cũng phải phản đối.


Lão Đao Bả Tử giận dữ nói :


- Vậy thì ngươi mau mau đi đâu chết đi.


Diệp Linh không sợ hãi tí nào, cô nói :


- Tôi mà đi đâu chết đi, Lục Tiểu Phụng cũng phải chết theo tôi.


Lão Đao Bả Tử hỏi :


- Ai nói vậy?


Diệp Linh nói :


- Bất cứ ai cũng sẽ nói vậy, bởi vì tôi và y đã là vợ chồng sống chết có nhau.


Câu này càng làm cho mọi người kinh ngạc, gương mặt của Diệp Tuyết bỗng tái mét :


- Ngươi đã lấy y rồi sao?


Diệp Linh cất cao đầu, cười nhạt nói :


- Đúng vậy, tôi đã lấy y rồi, tôi đã cho y hết tất cả những gì tôi có. Lần này coi như tôi đi trước chị một bước, y không thèm chị, nhưng y muốn tôi.


Cả người Diệp Tuyết run rẩy lên, cô nói :


- Ngươi... ngươi nói láo.


Diệp Linh khoác tay Lục Tiểu Phụng, nói :


- Tại sao anh không tự mình nói ra cho chị ấy biết đi? Tôi nói mỗi chữ đều là sự thật.


Mỗi tiếng cô nói ra như một mũi kim nhọn, chẳng cần Lục Tiểu Phụng mở miệng ra, mọi người đều biết chuyện này không giả dối tí nào.


Diệp Tuyết bỗng đứng dậy, đẩy cái bàn trước mặt đổ xuống, xông ra khỏi phòng không quay đầu lại.


Diệp Linh càng đắc ý, cô kéo tại Lục Tiểu Phụng bước lại trước mặt lão Đao Bả Tử, nói :


- A Tuyết là con gái nuôi của ông, tôi cũng vậy, tại sao ông làm chủ hôn cho tôi?


Lão Đao Bả Tử nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao chiếu ra, lão lạnh lùng nói :


- Các ngươi nguyện ý làm vợ chồng với nhau suốt đời?


Diệp Linh nói :


- Dĩ nhiên là nguyện ý.


Lão Đao Bả Tử nói :


- Được, ta sẽ làm chủ hôn cho ngươi, ba tháng sau, ta sẽ thân hành làm đám cưới cho các ngươi.


Diệp Linh hỏi :


- Tại sao phải chờ đến ba tháng?


Lão Đao Bả Tử nói :


- Tại vì đó là lời ta nói, lời ta nói ngươi dám không nghe sao?


Diệp Linh không dám.


Lão Đao Bả Tử nói :


- Trong ba tháng đó, các ngươi hai bên không được gặp mặt nhau, ba tháng sau, nếu các ngươi còn chưa thay lòng đổi dạ, ta sẽ để các ngươi thành hôn.


Lão không đợi Diệp Linh mở miệng, đã phân phó Liễu Thanh Thanh :


- Ba tháng tới, ta giao Lục Tiểu Phụng cho bà.


Diệp Linh cắn răng, bỗng nhiên dậm chân một cái, xông ra ngoài. Cô xông tới cửa, lại quay đầu, hằn học nhìn Lục Tiểu Phụng chăm chăm, nói :


- Anh nghe đây, anh mà đụng vào mụ đàn bà nào khác, tôi sẽ đi vụng trộm với một trăm tên đàn ông cho anh thấy, cho anh cắm đủ một trăm cái sừng.


Đại sảnh yến tiệc đã tan, Liễu Thanh Thanh sai nhà bếp của bà ta làm vài món ăn nhẹ.


Món ăn rất tinh trí, rượu cũng tuyệt hảo. Bà ta trước giờ là người rất biết cách hưởng thụ, bà ta cũng rất hiểu đàn ông.


Lục Tiểu Phụng không mở miệng, bà ta cũng ngồi bên cạnh yên lặng. Ly rượu của Lục Tiểu Phụng cạn rồi, bà ta lập tức rót đầy.


Cơm chưa đụng tới, nhưng rượu thì cạn rất nhanh.


Lục Tiểu Phụng rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn bà ta chăm chú, chàng bỗng hỏi :


- Tại sao bà không mắng tôi một trận?


Liễu Thanh Thanh hỏi :


- Tại sao tôi đi mắng anh?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Bởi vì tôi là một tên hỗn đản, bởi vì tôi...


Liễu Thanh Thanh không để chàng nói hết, bà ta dịu dàng nói :


- Anh không cần phải khó chịu cho tôi. Tôi lớn tuổi hơn anh, tôi vốn không có dã tâm lấy anh làm chồng, tôi chỉ muốn làm bạn của anh thôi.


Bà ta cười cười, cười phăng tình vạn lối :


- Chỉ cần anh nguyện ý, thậm chí tôi có thể làm người tình của anh nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Con bé mặc đầm đen

Con bé mặc đầm đen

(Giải Ba - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) Và rồi cứ thế, tiếng cười khanh khách của

01-07-2016
Cỏ may mắn

Cỏ may mắn

Tôi chậm chạp rời khỏi nhà và lê dài từng bước tiến về nơi hẹn. Đôi chân nặng

24-06-2016
Kẻ bại trận

Kẻ bại trận

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Tình cho không

Tình cho không

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế

24-06-2016
Chỉ có thể là yêu

Chỉ có thể là yêu

(khotruyenhay.gq) Một lần nữa anh lại cờ bạc thua nặng nề và tất nhiên người anh tìm

29-06-2016
Tản mạn mùa thu

Tản mạn mùa thu

Tháng chín. Thu đã vào độ chín. Lá vàng xao xác ngõ quê. Sắc vàng đặc trưng của mua

24-06-2016
Câu chuyện tình yêu

Câu chuyện tình yêu

Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế

01-07-2016
Tình đầu!!!

Tình đầu!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016

Disneyland 1972 Love the old s