Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 52 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 9 - Cơ Hồ Gặp Long Vương

↓↓

- Tôi vừa biết, cũng vừa không biết.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Ngưu Nhục Thang thở ra nói:


- Thật ra là em biết.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Cô biết gì ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Em biết trong lòng anh đang đau khổ lắm, nhưng nếu anh cứ ở đây hoài, có ngày anh sẽ nhất định chết về tay Cửu ca của em.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Tôi biết !


Ngưu Nhục Thang nói:


- Anh về lại rồi, nhớ tìm cách thưởng tiền cho bọn chèo thuyền, bọn họ đều là những người đáng tin cậy.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Tôi biết !


Ngưu Nhục Thang nói:


- Lão đầu tử mà biết em thả anh đi nhất định sẽ tức giận lắm, không chừng còn đem em đi chôn sống, nhưng ...


Cô lại thở ra:


- Nhưng chúng mình dù gì cũng có một đoạn nhân duyên, nếu em mà giết anh, em cũng cam lòng, nhưng nếu người khác giết anh, em sẽ nhất định đau lòng lắm !


Lục Tiểu Phụng nói:


- Tôi biết !


Ngưu Nhục Thang bật cười:


- Hiện tại hình như chuyện gì anh cũng biết.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Thật ra chuyện gì tôi cũng đều không biết.


Chàng quả thật chuyện gì cũng đều không còn biết, bởi vì lòng chàng đã tán loạn, hoàn toàn tán loạn.


Chàng thông minh, khoát đạt, cơ trí, duđng cảm, kiên cường, chàng sống cuồng nhiệt, thích mạo hiểm. Chàng không phải là thứ hỗn đản mà người ta tưởng tượng, nhưng chàng có một khuyết điểm lớn nhất. Trái tim của chàng quá mềm yếu.


Tại sao một người cá tính càng kiên cường, ngược lại trái tim lại mềm yếu ?


Tại sao một người càng thông minh, ngược lại càng dễ làm chuyện ngu xuẩn ?


Hiện tại Lục Tiểu Phụng đã ở trên biển, biển cả tráng lệ mênh mông, dại khái cũng làm cho người ta quên đi chút nào phiền khổ ưu tư. Nhưng Lục Tiểu Phụng không quên được. Hiện tại đã khuya lắm, gần như đã gần tới bình minh, nhưng chàng còn đang nghĩ tới hoàng hôn.


Cái hoàng hôn làm chàng vĩnh viễn không bao giờ quên được. Tại sao nàng lại dối với chàng như vậy ? Tại sao nàng muốn chàng đi ? Rồi lại không muốn chàng đi ?


Rồi lại để cho chàng đi ? Tại sao lại biến đổi nhanh chóng quá ?


Nếu chân tình đều không thể tin tưởng vào được, trên đời này còn có gì làm người khác tin được vào ?


Trở về được, dĩ nhiên đó là một chuyện hấp dẫn không thể kháng cự được.


Về xong rồi, chàng lại trở thành Lục Tiểu Phụng nổi danh thiên hạ, trên hoang đảo, chàng có là gì đâu ? Về lại rồi, chàng sẽ lập tức được mọi người hoan nghênh, rượu ngon người khác không mở ra được, sẽ mở ra vì chàng, chuyện người khác làm không dược, chàng đều làm được cả.


Nhưng về lại rồi, chàng có thật sự sẽ sung sướng không ? Mấy năm nay chàng đã hưởng bao nhiêu vinh dự rồi, bất cứ ai đề cập đến cái người có bốn hàng lông mày Lục Tiểu Phụng, đều cảm thấy rất bội phục, vừa ái mộ vừa ghen tức.


Có thật chàng đang sung sướng chăng ? Chỉ có mình chàng mới biết được.


Nếu một người không thể cäng với người mình thật tình thương yêu ở cùng một nơi, thì dù có đem hết vinh quang của cải trên đời này đưa cho y, đợi đến lúc giữa đêm tỉnh mộng, không ngủ được, y cũng sẽ ngồi đó mà rơi nước mắt.


Dù cho mắt y không có tí lệ nào, trong lòng cũng sẽ rơi lệ.


Một người nếu được cùng một người mình thật tình thương yêu ở một nơi, dù cho ở trong một gian phòng chật hẹp cũng hơn ở trong một lâu đài vạn phòng.


Cái thứ tình cảm ấy không phải là kẻ thông minh nào có thể hiểu thấu.


Cái thứ tình cảm ấy nếu nói cho những kẻ thông minh ấy nghe, y sẽ nhất định cười như cười một kẻ ngốc, tại sao chỉ vì một cô gái mà bỏ tất cả mọi thứ. Nhưng bọn họ không biết rằng, có lúc cô con gái ấy chính là tất cả mọi thứ của người đàn ông đó.


Dù bao nhiêu là trân châu bảo ngọc tiền tài quyền lực trên đời này, cũng không sánh bằng hai tấm lòng chân thật với nhau.


Cái thứ tình cảm ấy chỉ có người chí tính chí tình mới hiểu được, chỉ cần y hiểu vậy, dù người khác có mắng y chửi y nhục mạ y, gọi y là kẻ ngốc, y cũng không màng.


Lục Tiểu Phụng chính là một kẻ ngốc như vậy. Lục Tiểu Phụng chính là một kẻ hỗn đản như vậy.


Đêm dài lê thê, biển cả mênh mang, chàng bỗng nhảy ùm xuống nước, nhảy xuống mặt biển. Bất kể ra sao, nhất định chàng phải trở về gặp nàng lại lần nữa. Dù cho gặp xong rồi sẽ len lén bỏ đi, chàng cũng cam tâm tình nguyện. Dù chàng đi không được, chàng cũng cam tâm tình nguyện.


Một người không ngốc, một kẻ lãng tử không nhà không cửa, một người rất thành công được bao nhiêu người mơ tưởng như mình với bao nhiêu là quyền lợi danh vọng, tại sao lại đi làm một chuyện như vậy ?


Bởi vì y là Lục Tiểu Phụng.


Nếu chàng không làm vậy, chàng đã không còn là Lục Tiểu Phụng, chàng đã là một người chết !


Nước biển lạnh ngøt, chàng nhảy ra khỏi thuyền xong, lại bơi thêm một hồi thật lâu, mới sực nhớ ra một chuyện, một chuyện chết người.


Lúc bắt đầu nhổ neo là đang giữa khuya, hiện tại đã gần sáng, thuyền đi cũng đã được hơn một tiếng đồng hồ, nếu chàng muốn bơi ngược lại, không biết còn phải mất bao lâu, cũng có thể là ba bốn tiếng đồng hồ, cũng có thể là vĩnh viễn không bao giờ tới.


Nếu quay đầu trở lại thuyền, rất có thể sẽ rượt theo kịp, cũng rất có thể không rượt theo kịp. Chàng bỗng phát hiện ra mình đang bị treo giữa lưng chừng trời, tiến cũng chết người mà lui cũng chết người.


Chính ngay lúc đó bỗng nghe uỳnh lên một tiếng, chàng quay đầu lại nhìn, một làn khói xanh đang bốc lên từ chiếc thuyền ở đằng xa, rồi bỗng biến thành một biển lửa rực một góc trời.


Nước biển lạnh giá, người của chàng còn lạnh hơn cả nước biển. Chàng nhìn chiếc thuyền đang từ từ chìm xuống, nếu mình còn trên chiếc thuyền đó, e rằng đã bị nổ tan tành xương thịt, lần này chàng lại thoát được cái chết trong đường tơ kẻ tóc.


Chỉ tiếc là tình cảnh cũng không khá hơn bao nhiêu, hiện tại chàng có muốn trở lại hoang đảo, cũng khó như lên trời, nếu chìm xuống dưới đáy biển, thì là chuyện quá dễ dàng.


Xem tình cảnh như vậy, sớm muộn gì chàng cũng bị chìm xuống thôi.


Chiếc thuyền chàng đi sớm muộn gì cũng sẽ bị chìm, Ngưu Nhục Thang dùng phương pháp hiển nhiên còn thô lỗ khích liệt hơn cha cô ta nhiều.


Lục Tiểu Phụng thở ra, chàng bỗng phát giác ra mình có thêm một nhược điểm.


Chàng dễ tin vào người khác, nhìn người khác lúc nào cũng lương thiện hơn một chút, chàng từ chối không tin trên đời này có kẻ ác nào chân chính không có thuốc chưđa, nhưng chàng lại quên mất người làm cha dĩ nhiên lúc nào cũng hiểu con mình rõ ràng hơn ai cả.


Chàng cứ ngỡ rằng Ngưu Nhục Thang chỉ cần đuổi chàng đi là xong chuyện, nào ngờ cô ta nhất định phải giết chàng đi mới xong.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Tháng 2 mùa yêu!

Tháng 2 mùa yêu!

Tháng hai rất chậm bởi những dãy phố ngày thường tấp nập huyên náo, bỗng một ngày

29-06-2016
Túi khôn

Túi khôn

Bạn và tôi, thế hệ tuổi trẻ của chúng ta có thể nhiều bằng cấp hơn Ông - Bà- Cha -

26-06-2016
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Lời cha dặn con gái

Lời cha dặn con gái

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không

30-06-2016
Tím trắng

Tím trắng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Vương quốc khỉ

Vương quốc khỉ

Có hai người nọ rất thích đi du lịch, một người chỉ nói thật còn một kẻ toàn

24-06-2016
Anh và em sinh đôi

Anh và em sinh đôi

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng.

27-06-2016
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương

Pair of Vintage Old School Fru