Pair of Vintage Old School Fru
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 86 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 9 - Cơ Hồ Gặp Long Vương

↓↓

- Không chừng anh cũng không tin, nhưng sức nhẫn nại của y quả thật rất ít người nào làm được, y có thể nằm sâu dưới đáy biển một ngày một đêm không thò đầu lên.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng nói:


- Không lẽ y là cá, có thể hô hấp ở dưới nước ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Y làm như chẳng cần phải hô hấp vậy, có lần lão đầu tử cũng không biết tức giận y chuyện gì, đem y bỏ vào trong cỗ quan tài đóng lại, chôn dưới đất bốn năm ngày, sau đó người khác nhịn không nổi lén đem quan tài moi lên, mở nắp quan tài xem thử.


Cô nhìn Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Anh đoán xem y thế nào ?


Lục Tiểu Phụng vênh mặt lên:


- Y đã biến thành ra cương thi, không chừng trước giờ y vẫn là cương thi !


Ngưu Nhục Thang cười nói:


- Y đứng dậy phủi phủi quần áo bỏ đi mất, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra !


Lục Tiểu Phụng tuy ngoài miệng nói có vẻ chua cay xiên xỏ, thật ra, trong lòng cũng không khỏi lấy làm bội phục người này lắm. Chàng cũng biết, đây chẳng phải là thần thoại, nếu một người luyện Du Già của Thiên Trúc đến mức hỏa hầu, y sẽ làm những chuyện người ta không thể nào tưởng tượng ra được.


Chàng đã từng chứng kiến tận mắt một nhà sư khổ hạnh người Thiên Trúc bị người nhốt vào trong rương sắt, bỏ vào trong đáy nước, ba ngày sau, còn sống sờ sờ đi ra khỏi rương.


Ngưu Nhục Thang nói:


- Tuy y vừa cổ quái vừa cô tị, nhưng ai ai cũng thích y, bởi vì y thường làm giùm cho mọi người rất nhiều chuyện, nhưng chính mình lại không cần gì, đối tiền tài y lại càng không xem vào trong mắt, anh chỉ mở miệng ra hỏi y, nếy y có, dù hỏi bao nhiêu, y cũng sẽ đưa cho anh !


Cô lại nói:


- Các cô con gái lại càng không cách gì cưŠng lại không mê y được, chỉ tiếc là trừ cái vị tẩu tẩu vị lai của em ra, trước giờ y chưa hề xem ai lọt vào mắt !


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Vị tẩu tẩu vị lai của cô là ai ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Chính là người đàn bà vừa ôm nhau với anh lúc nãy.


Lục Tiểu Phụng ngẫn mặt ra, một hồi thật lâu, mới nhịn không nổi hỏi cô:


- Bọn họ đã đính thân với nhau ?


Ngưu Nhục Thang gật gật đầu nói:


- Anh đoán xem ca ca của em đem chị ấy từ đâu về ?


Lục Tiểu Phụng không muốn đoán.


Ngưu Nhục Thang nói:


- Từ một chỗ không ai dám gặp ai là kỹ viện về !


Cô lại thở ra nhè nhẹ:


- Lúc đó chị ấy vừa mới bị Ông anh ruột đem bán vào trong kỹ viện, nếu không phải nhờ ca ca của em, hiện tại chị ấy không biết đã bị vùi hoa dập liễu bao nhiêu lần rồi !


Lục Tiểu Phụng cảm thấy tỳ vị của mình đang co rút lại, cơ hồ muốn mửa cả ra.


Ngưu Nhục Thang nói:


- Ca ca em đối đãi với chị ấy như vậy, ít ra chị ấy cũng phải có gì để biểu lộ lòng cảm ơn, nào ngờ lại đi chọc ca ca em tức giận, cỡ hạng người như ca ca em, lại đi thích hạng người đàn bà như vậy, anh xem có kỳ quái không ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Không kỳ quái.


Ngưu Nhục Thang mở to đôi mắt ra nhìn chàng.


Lục Tiểu Phụng lạnh lùng nói:


- Nàng vốn là một người đàn bà thật khả ái, ít ra là không đi nói xấu người khác sau lưng !


Ngưu Nhục Thang thở ra:


- Thì ra anh cũng thích chị ấy, như vậy có chỗ phiền phức thật đấy, em cứ ngỡ anh muốn trở về, vì vậy mới len lén đi tìm cho anh một chiếc thuyền.


Lục Tiểu Phụng la lên:


- Cô nói gì ?


Ngưu Nhục Thang hững hờ nói:


- Bây giờ anh đã yêu chị ấy, dĩ nhiên nhất định sẽ ở lại đây, em còn biết nói gì nữa ?


Cô từ từ đứng dậy, còn muốn đi ra.


Lục Tiểu Phụng chụp lấy tay cô hỏi:


- Cô ... cô tìm được cho tôi một chiếc thuyền thật sao ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Chiếc thuyền ấy cũng chẳng lớn gì lắm, cũng chẳng có gì là khó khăn, chỉ bất quá ...


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Chỉ bất quá làm sao ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Anh đã thích chị ấy, còn đi đâu nữa ?


Cô giựt tay mình ra khỏi bàn tay Lục Tiểu Phụng, lạnh lùng nói:


- Nhưng em thì muốn đi đây, khỏi cho người khác về đây lại ghen tương !


Lục Tiểu Phụng chỉ thấy miệng mình đắng nghét, chàng nhìn cô đi ra khỏi cửa, nhịn không nổi lại xông ra chụp lấy tay cô. Ngưu Nhục Thang vênh mặt lên:


- Đàn ông gì, muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, kéo qua kéo lại ra thể thống gì ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Được, tôi đi theo cô !


Câu ấy nói xong, chàng ngẩng đầu lên, lập tức thấy Sa Mạn đang đứng nhìn mình.


Đêm khuya lắm, bóng hoa mông lung.


Nàng yên lặng đứng trong bụi hoa, gương mặt trắng ngần phảng phất trắng như muốn trong suốt, ánh mắt mỹ lệ đầy vẻ bi thương.


Lúc Lục Tiểu Phụng nhìn nàng, nàng đã cúi đầu đi qua một bên bọn họ, đi vào trong nhà, ngay cả nhìn cũng không nhìn Lục Tiểu Phụng nửa mắt.


Nàng không nói gì, không nói ngay cả một câu.


Lục Tiểu Phụng còn biết nói gì hơn.


Ngưu Nhục Thang nhìn bọn họ, nói:


- Anh đã muốn đi, tại sao còn chưa đi ?


Lục Tiểu Phụng bỗng xông lại, kéo tay Sa Mạn, lớn tiếng nói:


- Đi, anh đem em đi một lượt !


Sa Mạn xoay lưng lại chàng, không quay đầu lại, nhưng chàng có thể cảm thấy thân nàng đang run rẩy, nàng bỗng lạnh lùng nói:


- Anh đi đi, mau mau đi thôi, ngày ... ngày mai tôi lấy chồng rồi, đáng lý ra là không nên gặp anh lại !


Bàn tay của Lục Tiểu Phụng bỗng lạnh cứng, một hồi thật lâu, mới từ từ buông tay nàng ra, chàng bỗng cười lớn lên:


- Đây là chuyện vui, cung hỉ cô, chỉ tiếc là tôi uống không được ly rượu mừng cho hai người.


Chàng móc trong người hết ra tập ngân phiếu, đặt xuống bàn:


- Chút ý tứ, cũng là đồ lễ mừng của tôi.


- Cám ơn anh.


Tuyệt diệu, tuyệt diệu quá. Một người vừa mới nguyện ý dâng hiến cho mình tất cả, bây giờ lại đi cám ơn đồ lễ vật của mình tặng cho cô ta ngày đi lấy chồng. Mà thứ đồ mình tặng lại là thứ cô ta không bao giờ thèm để mắt đến. Đấy không phải là điều tuyệt diệu quá sao, tuyệt diệu đến độ muốn đụng đầu vào đâu đó chết quách cho rồi.


Lục Tiểu Phụng không đụng đầu chết đi cho rồi. Chàng theo Ngưu Nhục Thang ra ngoài bờ biển, lần này Ngưu Nhục Thang không hề gạt chàng.


Bờ biển quả thật có một chiếc thuyền, trên thuyền còn có sáu bảy người chèo chuyền.


Ngưu Nhục Thang nắm tay chàng hỏi:


- Anh có biết tại sao em để anh đi không ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Không biết !


Ngưu Nhục Thang nói:


- Em vốn không muốn để anh đi đâu, nhưng hiện tại không thể không để cho anh đi.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Tôi biết !


Ngưu Nhục Thang hỏi:


- Rốt cuộc anh biết hay là không biết ?


Lục Tiểu Phụng nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016
Đánh đổi

Đánh đổi

Anh dùng chú chó nhỏ màu trắng đổi lấy nụ cười của cô. Còn cô dùng cả một đời

24-06-2016
Xin lỗi cậu

Xin lỗi cậu

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa

25-06-2016
Phiên chợ xưa

Phiên chợ xưa

Bây giờ chợ khác xưa lắm rồi. Những quán lá được xây dựng khang trang. Mặt bằng

23-06-2016
Chị à!

Chị à!

Rồi một hôm chị hỏi sao tôi muốn gặp chị vậy, tôi giật mình mà chẳng biết nói

29-06-2016