Pair of Vintage Old School Fru
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 4 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 9 - Cơ Hồ Gặp Long Vương

↓↓

Bây giờ đang là giữa mùa hạ, những buổi hoàng hôn mùa hạ vừa sáng vừa mông lung, vừa nhẹ nhàng, vừa nhiệt tình ... đời người kỳ diệu biết bao, tình cảm kỳ diệu biết bao.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cũng không biết có phải cửa không khóa, hay cửa sổ không đóng lại, có một người nhẹ bước vào như áng mây, rồi lại phiêu phiêu biến đi. Bọn họ không thấy y, cũng không phát giác ra, có người đã đến và đã đi.


Nhưng bọn họ thấy đóa hoa y đã để lại, một đóa băng hoa. Hiện tại là giữa mùa hạ, đóa hoa này lại làm bằng nước đá, cánh hoa trong suốt còn chưa bị tan ra. Phải đi tới nơi nào xa xôi mới kiếm ra được chỗ giữa nước đá ? Phải tốn bao nhiêu công phu mới đem đóa hoa này nguyên vẹn trở về lại nơi đây ? Tuy chỉ là một đóa băng hoa nhỏ, nhưng giá trị của nó ai mà tính ra cho được ?


Lại có ai biết được trong đó có hàm chứa bao nhiêu là nhu tình ? Bao nhiêu là thương yêu ? Trừ cái vị Cửu công tử như con thần long ấy ra, còn có ai làm được chuyện như vậy ?


Y biết nàng trước giờ không thèm đến những thứ ngoại thân. Y biết nàng rất sợ nóng, tại cái hòn đảo ở Nam Hải này, quanh năm không hề thấy băng, vì vậy, y đặc biệt đem đóa băng hoa này về, chính mình lại trao tặng cho người yêu quý.


Nhưng lúc y lại, nàng đang nằm trong vòng tay người khác, y chỉ còn nước để lại đóa băng hoa, lẳng lặng bỏ đi.


Lục Tiểu Phụng nhìn đóa băng hoa, trong lòng bỗng nổi lên một thứ cảm giác chua cay không sao tả được, không biết có phải cho cái người đa tình mà cô độc ngạo mạn kia, hay cho chính mình ?


Chàng không nhìn nàng đang có biểu tình gì, chàng không dám nhìn.


Nhưng chàng nhịn không nổi mở miệng hỏi:


- Có phải là y ?


Sa Mạn chầm chậm gật đầu, gương mặt trắng nõn không có một chút biểu tình.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Y rốt cuộc là một người như thế nào ?


Sa Mạn hững hờ nói:


- Tại sao chúng ta lại đi nói chuyện người khác ? Sao anh không nói chuyện anh cho em nghe đi.


Nàng gài nút áo giùm cho Lục Tiểu Phụng, rồi nhoẽn miệng cười:


- Phía sau có cái nhà bếp nhỏ, em xuống dưới làm cho anh tý đồ ăn, trong kệ còn có chút rượu, em uống với anh vài ly.


Lục Tiểu Phụng nhìn nàng, không những chàng thấy nàng cười, còn thấy tình cảm của nàng đối với mình. Trong lòng chàng hình như sắp nổ tung ra vì chứa quá nhiều tình cảm, chàng nhịn không nổi muốn bước lại ôm nàng. Bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa, có người đang nói nhỏ:


- Em là Tiểu Ngọc đây, Cửu thiếu gia sai em lại mời Mạn cô nương ăn cơm.


Nụ cười trên gương mặt của Sa Mạn đã biến mất, nàng lạnh lùng nói:


- Ta không đi, ta không rảnh.


Tiểu Ngọc còn chưa chịu đi, cô đứng ngoài cửa năn nỉ:


- Mạn cô nương không đi, Cửu thiếu gia sẽ mắng em.


Sa Mạn bỗng xông lại mở cửa:


- Ngươi có thấy nhà ta hôm nay có khách không ?


Tiểu Ngọc ngẩng đầu lên, lộ vẻ kinh ngạc nhìn Lục Tiểu Phụng, cô ấp úng nói:


- Em ... Em ...


Sa Mạn sa sầm nét mặt nói:


- Ngươi đã biết vậy, thật ra y cũng đã thấy rồi, nếu y thật tình muốn mời ta lại ăn cơm, tại sao lúc nađy không tự mình mời ?


Tiểu Ngọc không dám nói gì thêm, cô cúi gầm đầu, rón rén đi mất, trước khi đi còn lén nhìn Lục Tiểu Phụng một cái, lộ vẻ vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ, hình như trước giờ chưa bao giờ tưởng tượng ra, trong phòng Mạn cô nương lại có người đàn ông nào.


Nhưng Sa Mạn làm chuyện gì, quả thật nàng không hề sợ ai nhìn thấy, cũng không sợ ai biết.


Nếu nàng đã quyết tâm làm chuyện đó, dù người khác có nghĩ có nhìn ra sao, nàng chẳng thèm để ý tới.


Cửa đóng lại, nàng bỗng quay người lại hỏi Lục Tiểu Phụng:


- Anh có thể ở đây chờ em một tí không, em ra ngoài một chút, rồi về ngay.


Lục Tiểu Phụng gật gật đầu.


Đáng lý ra nàng phải nên đi, bọn họ vốn đã quen nhau lâu năm, huống gì y mới từ phương xa về.


Sa Mạn hiểu tâm ý của chàng, nàng lại nói:


- Không phải em đi ăn đâu, nhưng em có chuyện muốn nói với y.


Nàng mặc nhanh quần áo vào, cầm lấy đóa băng hoa đã sắp tan rả ra, đi ra tới cửa còn quay đầu lại:


- Nhất định anh phải ở đây chờ em nhé !


Lục Tiểu Phụng lấy trong kệ ra bình rượu, ngồi xuống đó, nhưng chàng không muốn rót rượu ra uống. Chàng cảm thấy căn nhà nhỏ bé tinh trí này bỗng trở thành sao mà troông lỗng tịch mịch quá, làm cho chàng bất giác phải tự hỏi mình:


- Mình là hạng người như thế nào ? Mình làm vậy có phải là đang hại mình hại người không ?


Tuy lão đầu có nói, chuyện gì cũng đều do chàng quyết định, thật ra, mệnh vận của chàng hoàn toàn đã bị người ta thao túng trong tay, hiện tại, ngay cả sức lực để bảo vệ chính mình, chàng còn không có, làm sao có sức đi bảo vệ nàng ? Nhưng hiện tại chàng nhất định đã làm cho nàng lọt vào trong hoàn cảnh khốn khổ, cái vị Cửu thiếu gia tại nơi đây chắc chắn là người có quyền lực thao túng mệnh vận người khác.


Chàng muốn bỏ đi, nhưng lại không nŠ, đứng lên rồi lại ngồi xuống, vừa mới rót ly rượu ra tính uống, bỗng nghe có tiếng người vừa cười vừa nói:


- Uống rượu một mình lãng xẹt quá, sao không rót giùm em một ly ?


Tiếng cười ngọt ngào êm ái, chính là của Ngưu Nhục Thang.


Tuy chàng đã lâu lắm chưa nghe cô ta cười, giọng cười của cô chàng còn nhận ra được.


Ngưu Nhục Thang cười vang như chuông ngân, cô bước vào, nụ cười vừa ngọt ngào vừa tươi tắn, lúc cô cười quả thật còn mê người hơn lúc cô không cười nhiều lắm.


Nhưng Lục Tiểu Phụng chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái, rồi hững hờ nói:


- Cô biến ra biết tôi lúc nào thế ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Dù anh có cháy thành tro, em cũng nhận ra anh, chỉ bất quá có người khác kề bên, làm sao em dám thân mật được với anh chứ ?


Cô giành lấy ly rượu trên tay Lục Tiểu Phụng, đặt mông xuống ngồi trên đùi chàng, dịu dàng nói:


- Nhưng bây giờ mình có thể thân mật với nhau được rồi, anh tùy tiện thân mật với em sao cũng được !


Lục Tiểu Phụng nói:


- Cửu ca của cô đã về, tại sao cô không đi uống rượu với y ?


Ngưu Nhục Thang bật cười:


- Anh ghen đấy à ? Anh có biết y là gì của em không ? Y là anh ruột của em đấy.


Lục Tiểu Phụng hiển nhiên có điểm bất ngờ, chàng nhịn không nổi hỏi cô:


- Y rốt cuộc là một người như thế nào ?


Câu này chàng đã hỏi Lão Thực hòa thượng, cũng đã hỏi Sa Mạn, không ai trong bọn họ chịu trả lời.


Ngưu Nhục Thang thở nhè nhẹ ra một hơi:


- Thật ra, em cũng không sao nói được y rốt cuộc là hạng người như thế nào.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Bởi vì con người của y quá phức tạp, quá lạ kỳ, nhưng ngay cả ông già bảo bối của em, cũng nói rằng, y là một thiên tài thật xuất sắc.


Nhắc đến người đó, ánh mắt của cô sáng rỡ lên, cô lại nói tiếp:


- Có lúc y xem ra rất ngu xuẩn, thường thường hay lạc đường, thậm chí ngay cả bên trái bên phải cũng không phân biệt rõ, nếu anh hỏi có trăm người chết đi mười bảy người còn lại bao nhiêu, không chừng y sẽ đi tìm một trăm người lại, giết đi mười bảy người, rồi đếm số người còn lại, mới trả lời cho anh.


Cô lại nói tiếp:


- Nhưng bất cứ vũ công dù có khó luyện đến đâu, y đều học hết cả, bất kể phòng thủ nghiêm mật đến đâu, y cũng vào ra như không, chuyện gì anh nghĩ trong đầu, còn chưa nói ra, y đã biết rồi, nếu như y muốn giết người nào, dù người đó có trốn đi chỗ nào, dù người đó có bao nhiêu người bảo vệ, y đều không thất thủ bao giờ.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Nhất định không bao giờ ?


Ngưu Nhục Thang cười cười:


- Không chừng anh không tin, Lão Thực hòa thượng thì đã tin !


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Bọn họ đã có đánh nhau rồi ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Cỡ vũ công như Lão Thực hòa thượng, đánh với y không quá ba chiêu.


Lục Tiểu Phụng không nói gì.


Chàng biết đây cũng chẳng phải là lời nói dóc, Lão Thực hòa thượng nhảy trong rương ra, tình cảnh đó chàng cũng đã chứng kiến tận mắt.


Ngưu Nhục Thang nói:


- Y không đánh bạc, không uống rượu, chuyện đàn ông thích làm, y hoàn toàn không thích làm.


Lục Tiểu Phụng lạnh lùng nói:


- Trừ chuyện giết người ra, y còn làm được gì ?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Những lúc ở không, y sẽ ngồi một mình bên bờ biển như một người ngu si, có lúc hai ba hôm liền không nói một câu, có hôm y ngồi bên bờ biển ba ngày, không ăn uống gì cả.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Không chừng y có lẻn ăn vài con cá, các người không thấy được thế thôi.


Ngưu Nhục Thang nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Viên sỏi

Viên sỏi

Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi

29-06-2016
Một cuộc trở về

Một cuộc trở về

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Trà âm

Trà âm

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Con nhím và bầy rắn

Con nhím và bầy rắn

Một ngày nọ, một con nhím lang thang đi tìm nơi trú ngụ. Nó tìm thấy gia đình nhà

24-06-2016