- Vì tại hạ nhận ra mình có lỗi, so với huynh đài chỉ là một tên ma bùn.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hoa Mãn Lâu cười đáp :
- Con người đã tự biết mình là ma bùn thì hãy còn thuốc chữa.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tại hạ là một tên ma bùn, mà là hạng ma bùn lớn nhất thiên hạ. Cả trăm người ma bùn khó kiếm được một như tại hạ.
Hai người tiến vào viện Tiêu Tương, bỗng nghe có người trên lầu la lớn. Hoa Mãn Lâu hỏi :
- Có phải Tôn lão gia không?
Lục Tiểu Phụng cười đáp :
- Đúng rồi! Bây giờ chỉ mong y đừng say quá, còn có thể đứng lên được.
Tôn lão gia tuy không đứng nổi, nhưng may còn ngồi dậy được.
Hắn ngồi thắng thắn trong cỗ xe ngựa do Lục Tiểu Phụng mướn rồi đưa đến. Hắn trợn mắt nhìn Lục Tiểu Phụng nói :
- Dù ngươi có gấp đi kiếm hai lão quái vật kia thì ít ra cũng phải mời ta đi uống một bữa rượu đã.
Lục Tiểu Phụng thở dài hỏi :
- Tại hạ rất lấy làm kỳ là những người đó đã biết rõ lão túi rỗng, sao còn mời đi uống rượu?
Tôn lão gia toét miệng cười đáp :
- Vì họ biết rõ chẳng sớm thì muộn sẽ có oan gia đến cứu ta.
Thật không ai ngờ cái đầu hắn lại nhỏ hơn hết mọi người. Ai chưa ngó thấy người hắn khó mà tưởng tượng con người đã gầy nhom lại bé nhỏ đến thế, vậy mà tương đối cái đầu lớn quá!
Lục Tiểu Phụng nói :
- Coi bộ lão thế này liệu có đi kiếm họ ngay được không?
Tôn lão gia ngạo nghễ đáp :
- Dĩ nhiên là được. Bất luận hai cái quái vật đó cổ quái đến đâu, ta vẫn là một vị khắc tinh của chúng... Nhưng trước khi đi phải chịu nghe ước pháp tam chương đã.
Lục Tiểu Phụng giục :
- Lão nói đi!
Tôn lão gia đáp :
- Mỗi một vấn đề là năm chục lạng và phải là bạc nén đầy đủ. Khi tới nơi các ngươi phải đứng ngoài chờ ta. Có điều gì muốn hỏi cũng chỉ đứng ngoài lên tiếng.
Lục Tiểu Phụng cười hỏi :
- Tại hạ không sao hiểu được vì lẽ gì những người này trước nay không muốn thấy mặt ai?
Tôn lão gia cười đáp :
- Vì họ biết trên đời này, ngoài ta ra, còn toàn là hạng ma bùn đáng ghét. Không ngờ tên ma bùn lớn nhất thiên hạ lại là ta.
* * * * *
Trong hang núi tối om, cửa động rất nhỏ. Bất luận là ai cũng phải bò rạp xuống mới chui vào được. Tôn lão gia bò vào.
Lục Tiểu Phụng và Hoa Mãn Lâu chờ ở bên ngoài lâu quá. Lục Tiểu Phụng đã nóng ruột.
Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói :
- Tiểu đệ biết công tử đang bồn chồn trong dạ, sao công tử không ngắm phong cảnh đẹp nơi đây? Cả cơn gió thoảng cũng làm cho người ta khoan khoái. Người nào có phước mới được dừng lại ở chốn này.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Sao huynh đài biết nơi đây phong cảnh đẹp?
Hoa Mãn Lâu đáp :
- Tuy tiểu đệ không nhìn thấy, nhưng tâm thần lĩnh hội được. Vì thế tiểu đệ từng nói người có mắt mà không chịu nhìn đời mới đúng là kẻ đui mù.
Lục Tiểu Phụng không biết nói thế nào.
Giữa lúc ấy, thanh âm của Tôn lão gia từ trong sơn động vọng ra :
- Bây giờ bắt đầu hỏi được rồi.
Đĩnh bạc thứ nhất nặng năm mươi lạng lập tức liệng vào. Vấn đề thứ nhất là :
- Năm chục năm trước trên đời đã có Kim Bằng vương triều phải không?
Sau một lúc, thanh âm trầm trầm của lão cất lên đáp :
- Kim Bằng vương triều là một quốc gia rất nhỏ ở phía cực Nam. Nước này có phong tục đặc biệt là người cùng họ lấy nhau được. Những người cầm quyền trong triều phần lớn ở họ Thượng Quan. Vương triều này cổ kính mà giàu có, nhưng năm chục năm trước đã tan nát rồi. Theo lời đồn thì giòng dõi vương tộc lưu vong vào đất Trung Nguyên.
Lục Tiểu Phụng thở phào một cái ra chiều thỏa mãn về đáp án này.
Chàng lại liệng một đĩnh bạc vào để hỏi đến vấn đề thứ hai :
- Ngoài giòng dõi vương tộc, những đại thần trong triều hồi bấy giờ còn có người nào trốn ra được không?
Thanh âm khàn khàn đáp :
- Nghe đồn có bốn người chịu Vương mệnh bảo vệ cho vương tử đông du. Trong bọn này một người cũng thuộc vương tộc, tên gọi Thượng Quan Cẩn. Còn ba người là Đại tướng quân Bình Độc Hạc, Tư không Thượng Quan Mộc và Nội khố Nghiêm Lập Bản.
Vấn đề này còn được bổ sung :
- Quan chế của Kim Bằng vương triều không khác thời Hán, Đường của chúng ta mấy tý.
Chương trước | Chương sau