Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 67 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 20 - Thuốc Mê Kỳ Lạ Bảy Ngày Say

↓↓
Lục Tiểu Phụng đáp :


-Tại hạ không biết.


Công Tôn Đại Nương hỏi :


-Công tử không biết ư ?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Tại hạ chỉ biết một đại nam nhân có râu ria xồm xoàm thì trong mình không thể có mùi hương như thế.


Công Tôn Đại Nương thở dài nói :


đáng lẽ ta không nên đứng gần công tử quá. Một nữ nhân đứng gần nam nhân thật là nguy hiểm.


Lục Tiểu Phụng cười nói :


-Nhất là một nữ nhân thơm tho như đại nương.


Công Tôn Đại Nương cười khành khạch nói :


-Ta có ngờ đâu công tử lại giống con chó con, chẳng những dùng mắt để quan sát, lại còn dùng mũi để đánh hơi.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Cái này tại hạ cũng mới học được của người ta.


Công Tôn Đại Nương hỏi :


-Công tử học được ở Hoa Mãn Lâu có phải không ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


đúng thế.


Công Tôn Đại Nương thở dài nói :


-Xem chừng bất luận là ai có chỗ sở trường công tử cũng học được rất mau lẹ.


Lục Tiểu Phụng nói :


-Tại hạ vốn là kẻ lòng dạ trống rỗng.


Công Tôn Đại Nương gật đầu nói :


-Kẻ lòng dạ trống rỗng vốn là kẻ có phước.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Nếu vậy bây giờ các vị cũng nên để lòng dạ trống rỗng mà nghe tại hạ một câu.


Công Tôn Đại Nương nói :


-Chúng ta đang nghe đây.


Lục Tiểu Phụng nói :


-Bây giờ đại nương đã lọt vào tay tại hạ, nếu các vị muốn được bình yên vô sự thì nên ngoan ngoãn ở đây để nghe tin tức.


Chàng lại đảo mắt ngó từ Nhị nương, Tam nương đến mọi người rồi lạnh lùng nói tiếp :


-Nếu vị nào muốn khinh cử vọng động thì cũng như muốn đại nương phải chết lẹ.


Đại nương chết rồi người đó sẽ lên thay làm lão đại ở đây.


Công Tôn Đại Nương cười đáp :


-Công tử cứ yên dạ. Ở đây chẳng có ai muốn cho ta chết đâu.


Tam nương da mặt xám xanh, đột nhiên dậm chân hỏi :


-Chẳng lẽ Đại thư muốn theo gã thật ư ?


Công Tôn Đại Nương hững hờ đáp :


-Ngươi nên biết ta chẳng phải là người không thủ tín.


Mụ thở dài nói tiếp :


-Huống chi bây giờ ta không muốn theo y cũng không được. Gã này chỉ cần nắm được một nữ nhân là chết cũng không chịu buông tay.


Lục Tiểu Phụng cao hứng nói :


-Nhất là nữ nhân thơm tho diêm dúa như Đại nương.


Công Tôn Đại Nương nói :


-Bây giờ ta mong công tử coi chừng một điều.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


điều gì ?


Công Tôn Đại Nương đáp :


-Coi chừng bàn tay công tử bị người chặt đứt.


oOo Mạnh Vỹ lúc ngủ vẫn cảnh giác.


Con người đã được hảo hán giang hồ kêu bằng Tam Đầu Xà lúc ngủ cần phải cảnh giác, không thì dù hắn có ba chục cái đầu cũng bị chặt đứt rồi.


Nhưng đêm nay lúc hắn tỉnh dậy lại thấy một người đứng ở đầu giường, dương cặp mắt sắc bén lên nhìn hắn.


Bóng đêm tối mò, trong nhà lại không đèn lửa, hắn không nhìn rõ mặt người này.


Hắn chỉ cảm thấy lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.


Người này không cử động, hắn cũng không cử động. Trong mũi hắn cố ý phát ra tiếng thở. Đột nhiên hắn thò tay định rút thanh đao dưới gối.


Nhưng người này còn mau lẹ hơn, hắn vừa động thủ, y đã nắm lấy vai hắn.


Trước nay hắn chưa từng gặp phải tay nào sức mạnh kiên cường đến thế, hai bàn tay chịt cổ hắn. Chỉ trong chớp mắt tiếng hô hấp đã dừng lại.


Sự thực hiện giờ hơi thở của hắn cơ hồ dừng lại. Hắn hắng giọng hỏi :


-Ngươi muốn điều chi ?


Người kia đáp lại bằng hai tiếng :


-Muốn tiền.


Mạnh Vỹ hỏi :


-Muốn bao nhiêu ?


Người kia đáp :


-Mười vạn lạng. Nếu không bỏ ra mười vạn lạng là mất mạng.


Mạnh Vỹ không ngần ngừ gì nói ngay :


-Ta lấy cho ngươi.


Người kia hỏi :


-Ta cần ngay bây giờ.


Mạnh Vỹ đáp :


-Ta lấy cho ngươi ngay.


Người kia đột nhiên bật cười nói :


-Không ngờ Mạnh bộ đầu lại rộng rãi đến thế ! Lúc y cười thanh âm biến đổi nghe rất quen tai.


Mạnh Vỹ la thất thanh :


-Công tử là Lục Tiểu Phụng.


Người kia gật đầu đáp :


-Ta chính là Lục Tiểu Phụng.


Mạnh Vỹ thở phào một cái lên giọng oán trách :


-Giỡn kiểu này thì thú thật, nhưng xuýt làm cho tại hạ phải chết nửa người.


Lục Tiểu Phụng bật cười, tiếng cười có vẻ ân hận, nói :


đáng lý tại hạ không muốn giỡn kiểu này, nhưng bữa nay trong lòng đặc biệt cao hứng.


Mạnh Vỹ mắt sáng lên hỏi :


-Công tử đã bắt được tên đại đạo thêu hoa rồi ư ?


Lục Tiểu Phụng không phủ nhận hỏi lại :


-Kim lão tổng ở đâu ?


Mạnh Vỹ đáp :


-Y trở về Dương thành rồi.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


-Y trúng độc không sao chứ ?


Mạnh Vỹ đáp :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Nắng rơi bên thềm

Nắng rơi bên thềm

  - Hôm nay ai cũng có đôi, vì sao chúng ta không thành một đôi nhỉ? *** - Mình yêu

27-06-2016
Trôi

Trôi

Có những thứ có thể thay đổi được nhưng cũng có những thứ sẽ mãi luôn ở đó

23-06-2016
Hoa hồng có gai

Hoa hồng có gai

Cuộc sống của cô là những trang sách mở, bất cứ ai nhìn vào đó cũng có thể soi

29-06-2016
Chiếc cầu

Chiếc cầu

(khotruyenhay.gq) Không biết ông nói gì mà kể từ giờ phút đó bố mẹ không trò chuyện,

28-06-2016
Gió bay ngang trời

Gió bay ngang trời

Tôi một mình lên sân thượng. Nguyên đi rồi, sân thượng trống rỗng. Không có Nguyên

01-07-2016
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Gần chiều

Gần chiều

Bạn biết đấy, bình thường, thậm chí đôi lúc phải tầm thường, thì mới an ổn

25-06-2016

Disneyland 1972 Love the old s