pacman, rainbows, and roller s
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 72 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 6 - Tổ chức nguyên lão hội

↓↓
Sáng sớm hôm sau, trong núi vẫn còn sương mù dày đặc, căn nhà gỗ nhỏ giống như đang trôi nổi trong đám mây, mở cửa nhìn ra ngoài, ngay cả người mình, cũng trôi trôi nổi nổi, như lục bình trên mặt nước.


Trên đời này, không phải vốn có những người như lục bình trôi nổi như vậy sao?


Không có ký thác, không có căn rễ.


Lục Tiểu Phụng thở ra, đóng mạnh cửa lại, tâm tình của chàng đang xuống thấp như một anh con trai đang nhìn tình nhân lên kiệu hoa về nhà chồng.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Sáng sớm hôm nay, tiếng động còn làm cho chàng cảm thấy chút gì khoan khoái được, là tiếng gõ cửa đem cơm lại.


Người đem cơm lại là một gã mặt rỗ, gương mặt ngơ ngáo, hàm răng vàng khè, toàn thân trên dưới chỉ có một chỗ làm người ta có thể nhìn được mắt, là cái hộp thức ăn cầm trên tay.


Trong hộp dĩ nhiên là có sáu món ăn và một món canh, còn có cơm trắng. Sáu dĩa đồ ăn đựng những món Lục Tiểu Phụng đã đặt tối hôm qua.


Nhưng mỗi món chỉ có một nhúm, một nhúm thật nhỏ, người mắt không tốt sẽ không thấy được, gió lớn một tí, e sẽ bị thổi bay đi mất.


Tuyệt nhất là món thịt vịt tam tiên, chỉ có một cục xương, một miếng da vịt, một sợi lông.


Lục Tiểu Phụng la lối om sòm lên :


- Đây là vịt tam tiên sao?


Gã mặt rỗ trừng mắt lên nói :


- Đây không phải là vịt, không lẽ là người sao?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Cho là vịt đi, còn tam tiên đâu?


Gã mặt rỗ nói :


- Lông vịt mới nhổ ra, da vịt mới lột ra, xương vịt cũng rất tươi, không phải là tam tiên đấy sao?


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước câm miệng.


Gã mặt rỗ đã đóng cửa "bình" lại một tiếng, hiên ngang bỏ đi.


Lục Tiểu Phụng nhìn sáu món ăn trước mặt, rồi nhìn chén cơm, không biết nên khóc lên ba tiếng, hay cười lên ba tiếng.


Đến bây giờ chàng mới hiểu ra, tại sao cái vị Du Hồn tiên sinh lại thích thú với mấy miếng xương gà như vậy.


Chàng cầm đũa lên, rồi lại đặt xuống, chàng bỗng nghe có người đang than thở phía sau lưng, chỗ cái cửa sổ nhỏ :


- Cái món sườn ram của ngươi còn nhiều hơn của ta hôm qua ít nhất là gấp bội.


Lục Tiểu Phụng không cần quay đầu lại, cũng biết cái vị Du Hồn tiên sinh đã đến, chàng nhịn không nổi hỏi y :


- Những món này ông đã ăn được bao lâu rồi?


Du Hồn nói :


- Ba tháng nay.


Y nhảy thót vào trong nhà, cặp mắt nhìn hau háu vào sáu món ăn để trên bàn, rồi nói tiếp :


- Ăn mấy món này có bí quyết.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Bí quyết gì?


Du Hồn nói :


- Mỗi món phải ăn thật chậm, tốt nhất là dùng răng cửa từ từ gặm nhấm, sau đó dùng đầu lưỡi nếm, rôi mới thưởng thức mùi vị.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Nhưng ông còn chưa chết.


Du Hồn nói :


- Bởi vì ta còn chưa muốn chết, người khác muốn ta chết, ta cứ sống đó cho họ xem.


Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi thở ra nói :


- Ông sống được đến bây giờ cũng không phải là chuyện dễ.


Du Hồn chầm chậm gật đầu, đuôi mắt bỗng có hai hàng lệ ứa ra.


Lục Tiểu Phụng không nỡ nhìn thêm, chàng ngã người xuống giường, lấy gối trùm đầu lại.


Du Hồn hỏi :


- Cơm đem lại rồi, sao ngươi còn chưa ăn?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ông ăn đi, tôi không đói.


Du Hồn nói :


- Bởi vì ngươi cũng phải sống.


Y bỗng giựt lấy cái gối của Lục Tiểu Phụng ra, lớn tiếng nói :


- Ngươi có muốn chết, chi bằng để cho ta đấm cho một quyền chết đi, bởi vì hiện tại, người của ngươi còn có thịt, còn để cho ta ăn được một bữa thỏa thích.


Lục Tiểu Phụng nhìn y, nhìn gương mặt chỉ còn thừa một lớp da bọc lấy xương đầu, chàng bỗng nói :


- Tôi họ Lục, tên là Lục Tiểu Phụng.


Du Hồn nói :


- Ta biết.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Còn ông? Ông là ai? Tại sao lại đến nơi này?


Lần này Du Hồn không còn lộ vẻ khích động, y chỉ dùng cặp mắt sâu hoắm như đầu lâu, nhìn lom lom vào Lục Tiểu Phụng, rồi hỏi ngược lại :


- Tại sao ngươi lại đến nơi này?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Bởi vì...


Du Hồn giành nói trước :


- Bởi vì ngươi làm chuyện sai lầm, bị người ta bức không có lối đi, chỉ còn nước đi vào đường chết.


Lục Tiểu Phụng thừa nhận.


Du Hồn nói :


- Hiện tại người trong giang hồ đều cho là ngươi đã chết, Tây Môn Xuy Tuyết chắc cũng cho là người đã chết, vì vậy ngươi mới có thể ở đây mà tiếp tục sống.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Còn ông?


Du Hồn nói :


- Ta cũng vậy.


Y lại bổ sung :


- Tướng Quân, Biểu Ca, Câu Tử, Quản Gia Bà... đám người đó đều chung một hoàn cảnh.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Nhưng tôi không hề sợ bọn họ biết lai lịch của tôi là ai.


Du Hồn nói :


- Nhưng bọn họ thì sợ ngươi.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao?


Du Hồn nói :


- Bởi vì bọn họ không tin được ngươi, bọn họ tuyệt đối không thể cho ai biết được mình còn sống, nếu không...


Lục Tiểu Phụng nói :


- Nếu không kẻ thù của họ rất có thể sẽ truy tới nơi đây.


Du Hồn nói :


- Đúng vậy.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Còn ông? Ông cũng không tin được tôi?


Du Hồn nói :


- Dù ta có tin được ngươi, ta cũng không nói cho ngươi biết lai lịch của mình.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao?


Ánh mắt của Du Hồn bỗng lộ ra một vẻ thật kỳ quái, không biết đó là sợ hãi hay là thống khổ.


- Ta nói không được, không thể nào...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Người ăn xin một tay

Người ăn xin một tay

Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị

01-07-2016
Anh hai

Anh hai

Bây giờ, khi đã lớn tôi mới hiểu rõ cảm giác muốn về với thời ấu thờ, về với

24-06-2016
Tôi, Em và Lão

Tôi, Em và Lão

Thế là đã gần một trăm ngày sau cái chết của lão, một cái chết khá đột ngột. Khi

01-07-2016
Con cừu đen

Con cừu đen

Ở một xứ nọ, mọi người đều là kẻ trộm. *** Ban đêm, mọi người đều rời nhà

30-06-2016
Chốn thiên đàng

Chốn thiên đàng

Thân em như hạt mưa sa... *** Dân làng gọi cô là Lú. Có người giải thích rằng cô có

24-06-2016
Lần đầu tiên

Lần đầu tiên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016