Miệng y đang lẩm bẩm một mình, phảng phất như đang cảnh cáo mình, thân hình của y thì đã như chiếc bóng u linh bốc lên.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Có điều lần này, Lục Tiểu Phụng đã quyết tâm không để cho y bỏ đi, chàng chụp nhanh lấy tay y, hỏi thêm lần nữa :
- Tại sao?
- Bởi vì...
Du Hồn rốt cuộc đã hạ quyết tâm, y cắn chặt răng nói :
- Bởi vì nếu ta nói ra, chúng ta nhất định sẽ không còn là bạn bè nữa.
Lục Tiểu Phụng còn chưa hiểu, còn muốn hỏi tiếp, nào ngờ bàn tay khẳng khiu của Du Hồn bỗng biến ra mềm như cọng bún, tuột ra khỏi tay chàng.
Chưa có người nào bị Lục Tiểu Phụng nắm lấy rồi còn tuột ra khỏi.
Chàng đang tính chụp lại, Du Hồn đã bay tới khung cửa sổ, chư một oan hồn lãng đãng du thực.
Lục Tiểu Phụng ngẩn người ra.
Chàng chưa bao giờ gặp qua người nào luyện được khinh công đến mức độ đó, không chừng chàng đã có nghe qua, hình như chàng có nghe Tư Không Trích Tinh đề cập tới, nhưng ngay cả ký ức đó cũng có vẻ rất mơ hồ.
Bao nhiêu ký ức đều đã dần dần bị mơ hồ đi, Lục Tiểu Phụng bị nhốt trong căn nhà gỗ ấy đã được hai ba ngày.
Là hai ngày? Ba ngày? Hay bốn ngày? Chàng cũng nhớ không rõ. Thì ra, đói không những làm người ta suy nhược thể lực, nó còn làm cho người ta thương tổn đầu não, làm người ta chỉ nghĩ được tới những điều người ta không nên nghĩ tới, nhưng lại quên đi tất cả những gì mình nên nghĩ tới.
Một người nằm cô đơn một mình chịu đói trong một căn nhà gỗ nhỏ như một cái chuồng bồ câu, cái thứ thống khổ đó, có ai còn chịu đựng được?
Có điều nghe tiếng chuông reo lên bên ngoài, chàng vẫn không nhịn được hứng chí muốn nhảy nhót lên.
- Chuông chưa kêu, không được phép ra ngoài.
Hiện tại, chuông đã kêu, chàng nhảy bật dậy, xông ra ngoài, ngay cả giày cũng không kịp xỏ vào, đã xông ra ngoài.
Bên ngoài vẫn còn sương mù, bây giờ đang lúc hoàng hôn.
Ánh tịch dương trong sương mù lấp lánh thành một cầu vồng bảy màu.
Thế giới này rốt cuộc vẫn còn mỹ lệ, còn sống sót được rốt cuộc là một chuyện thật khoan khoái.
Trong đại sảnh vẫn có ba mươi sáu, ba mươi bảy người, Lục Tiểu Phụng không nhận ra được ai.
Những người chàng đã gặp, không ai có mặt ở đó, Câu Hồn sứ giả, Tướng Quân, Du Hồn, Diệp Linh, tại sao bọn họ không lại đây? Còn Độc Cô Mỹ, tại sao vừa vào sơn trang là lão biến mất tăm mất dạng?
Lục Tiểu Phụng tìm một chỗ trong góc ngồi xuống, không ai để ý đến chàng, thậm chí không buồn nhìn thêm chàng một nửa con mắt, người nào cũng mặt mày nghiêm trang, tâm tình cũng rất trầm trọng.
Những người sống ở đây, không chừng vốn vẫn như vậy.
Lục Tiểu Phụng thở ra trong bụng, chàng ngẩng đầu lên nhìn trước mặt mình, bèn phát hiện ra cái đài cao lúc trước vốn để lò lửa ở đó nấu thịt, bây giờ đang để một cỗ quan tài.
Cỗ quan tài còn mới nguyên, còn chưa đóng nắp lại.
Người chết là ai? Có phải là Tướng Quân không? Bọn họ gọi Lục Tiểu Phụng lại, có phải là muốn trả thù cho Tướng Quân?
Trong lòng Lục Tiểu Phụng đang bồn chồn không ổn định, chàng bỗng thấy Diệp Linh từ bên ngoài xông vào.
Cô bé thích mặc đồ màu đỏ, thích cười thích nói, bây giờ thì cô đang mặc áo gai sô trắng, không những vậy còn đã khóc qua, khóc rất thương tâm.
Cô vừa xông vào, là phục người xuống quan tài khóc lóc không ngớt.
Lục Tiểu Phụng không thể ngờ cô sẽ vì người khác khóc lóc thương tâm đến như vậy, cô còn hoạt bát nhỏ tuổi xinh đẹp, những chuyện bi thương và bất hạnh, hình như vĩnh viễn không thể giáng xuống người của cô.
Người chết là gì của cô? Tại sao lại chết?
Lục Tiểu Phụng đang chuẩn bị tìm cơ hội an ủi cô một chút, nào ngờ cô bỗng cất tiếng gọi chàng :
- Lục Tiểu Phụng, anh lại đây.
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước bước lại.
Chàng nghĩ không ra tại sao Diệp Linh lại kêu mình tới đó, chàng không muốn lại gần lắm.
Nhưng Diệp Linh đang không ngớt thôi thúc chàng, kêu chàng mau mau lại, lại gần chút nữa, rồi bước lên đài.
Chàng ngẩng đầu lên, bèn phát hiện ra, cô đang nhìn mình chăm chăm với cặp mắt dẫm lệ và đầy thù hận.
Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi mở miệng hỏi :
- Cô muốn tôi lên đó?
Diệp Linh đang gật đầu.
Lục Tiểu Phụng lại hỏi :
- Lên đó làm gì?
Diệp Linh nói :
- Lên đây nhìn y xem.
"Y" dĩ nhiên là người nằm trong quan tài, một người đã nằm trong quan rồi có gì nữa mà nhìn?
Nhưng thái độ của cô rất kiên quyết, làm như Lục Tiểu Phụng không lên đó nhìn không được.
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước bước lên đài.
Diệp Linh mở nắp quan tài ra, một mùi hỗn hợp mùi hương nồng nặc với mùi hôi thối, lập tức bốc lên ngập đầy mũi, xác chết trong quan tài cơ hồ đã hoàn toàn rữa ra, tại sao cô nhất định bắt Lục Tiểu Phụng phải nhìn?
Lục Tiểu Phụng nhìn qua một cái, lập tức cơ hồ muốn mửa ra.
Người này chính là Diệp Cô Hồng, người đã tự tử chết trong khu rừng ăn thịt người kia.
Diệp Linh cắn chặt răng, hằn học nhìn lom lom vào Lục Tiểu Phụng :
- Anh biết y là ai không?
Lục Tiểu Phụng gật gật đầu.
Diệp Linh nói :
- Y là anh trai của tôi, anh trai ruột, nếu không phải y đã chiếu cố cho tôi, tôi chết trong cống rãnh từ đời nào rồi.
Ánh mắt của cô đầy bi thương và thù hận :
- Hiện tại y đã chết rồi, anh nói tôi có nên báo thù cho y không?
Lục Tiểu Phụng lại gật gật đầu.
Trước giờ chàng không bao giờ tranh chấp với đàn bà con gái, huống gì chuyện này chẳng có gì để tranh biện.
Diệp Linh nói :
- Anh có biết tại sao y chết không?
Lục Tiểu Phụng đã không thể gật đầu, lại cũng chẳng lắc đầu được, cũng không thể phủ nhận, chàng chỉ hận bên cạnh không có thêm một cỗ quan tài nào dư, cho mình chui vào đó luôn.
Diệp Linh cười nhạt nói :
- Thật ra, dù anh không nói, tôi cũng biết.
Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi hỏi cô :
- Biết gì?
Diệp Linh nói :
- Y chết trong khu rừng ngoài đó, chết mới có ba ngày nay, ba ngày nay chỉ có anh tới khu rừng đó thôi.
Lục Tiểu Phụng cười khổ hỏi :
- Không lẽ cô nghĩ rằng tôi giết y sao?
Diệp Linh nói :
- Đúng vậy!
- Sai rồi, người đến khu rừng đó trong vòng ba ngày nay, không phải chỉ có mình y.
Người đứng ra nói dùm cho Lục Tiểu Phụng, chính là người trước sau vẫn biệt tăm biệt tích, Độc Cô Mỹ :
- Ít nhất tôi cũng đã qua đó, tôi cũng từ đó lại đây.
Diệp Linh hỏi :
- Còn có ai khác?
Độc Cô Mỹ gật gật đầu nói :
- Dù tôi không phải là đối thủ của anh cô, người này muốn giết anh cô cũng không khó khăn lắm.
Diệp Linh tức giận hỏi :
- Ông nói ai?
Độc Cô Mỹ nói :
- Tây Môn Xuy Tuyết!
Cặp mắt của lão đang cười, cười như một con hồ ly già :
- Cái tên này, cô đã nghe qua bao giờ chưa?
Gương mặt của Diệp Linh biến sắc, tên này dĩ nhiên cô đã nghe qua.
Tây Môn Xuy Tuyết!
Thần kiếm của kiếm, kiếm thần của người!
Cái tên đó bất kỳ ai chỉ cần nghe qua một lần là không bao giờ quên.
Chương trước | Chương sau