Pair of Vintage Old School Fru
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 57 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 6 - Tay trắng hóa giàu

↓↓

- Không biết được.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Chẳng lẽ trước nay tiên sinh chưa hề say?


Cô Tùng lão không phủ nhận, chỉ hỏi ngược :


- Ngươi có thể uống bao nhiêu mà không say?


- Tại hạ chỉ uống một chén là hơi say rồi, mà uống thêm ngàn chén cũng vậy thôi.


Cô Tùng lão lần thứ ba lộ nét cười trong mắt, nói :


- Cho nên trước giờ ngươi cũng chưa thực sự say qua?


Lục Tiểu Phụng không phủ nhận, ngửa cổ đổ thêm một bát rượu nữa.


Kỳ phùng địch thủ là một điều hứng thú, uống rượu gặp đối thủ cũng thế.


Kẻ không uống rượu, nhìn thấy cảnh này lại thấy nhạt nhẻo, vô bổ. Hai lão Thanh Trúc, Hàn Mai chẳng buồn nhìn Cô Tùng lão và Lục Tiểu Phụng, chỉ chậm rãi đứng dậy bỏ ra ngoài, trên mặt vẫn bình thản, chẳng lộ vẻ gì cả.


Đêm lạnh tĩnh mịch.


Hai người đứng chắp tay sau lưng, ngước mặt nhìn trời, một lúc lâu sau, Thanh Trúc lão chầm chậm hỏi :


- Lão đại đã bao lâu rồi chưa say?


Hàn Mai lão đáp :


- Năm mươi ba ngày.


Thanh Trúc lão thở ra :


- Ta đã sớm nhận ra hôm nay lão đại nhất định muốn say khướt một chuyến.


Lại một lúc lâu sau, Hàn Mai lão thở ra, hỏi lại :


- Huynh đã bao lâu rồi chưa say?


Thanh Trúc đáp :


- Hai mươi ba năm.


Hàn Mai nói :


- Từ sau lần ba chúng ta đồng túy lúy một trận, huynh quả thực không hề uống thêm giọt nào.


- Trong ba người, phải có một người giữ tỉnh táo thì chúng ta mới có cơ trường tồn được.


- Hai người tỉnh càng hay hơn.


- Cho nên lão đệ đã hai mươi năm chưa nếm mùi rượu.


- Là hai mươi mốt năm mười bảy ngày.


Thanh Trúc lão khẽ cười, nói :


- Kỳ thực tửu lượng của lão đệ so với lão đại còn cao hơn.


Hàn Mai lão cũng cười nói :


- Tửu lượng cao nhất chính là huynh.


- Nhưng mà ta biết, trên đời này chẳng có ai uống mãi không say.


Hàn Mai lão gật đầu :


- Đúng vậy, chỉ cần uống là sẽ say.


Câu nói này từ xưa đến nay vẫn không thay đổi, bởi thế nên Lục Tiểu Phụng cũng say rồi. Chàng ở trong căn phòng có đốt lò sưởi, đang nằm trần mình trên một chiếc giường lớn. Bất luận ai uống rượu say, cũng sẽ ngủ vùi, chàng cũng thế, chỉ có điều chàng tỉnh mau hơn người khác.


Bây giờ ngoài song cửa màn đêm tối mù, trong phòng cũng vậy, nhưng Lục Tiểu Phụng đã tỉnh. Chàng nằm trong bóng tối trầm trầm, suy nghĩ xuất thần. Chàng nghĩ đến rất nhiều chuyện, những chuyện không thể nói cho người khác nghe, thậm chí chính chàng cũng không dám nhắc đến. Có thể vì muốn quên những chuyện này, chàng mới cố ý thách uống rượu với Cô Tùng lão, chàng muốn say.


Nhưng bây giờ chàng đang mở mắt thao láo, trong trí lại nghĩ đến những chuyện đó! Những chuyện đáng quên tại sao không quên được, những chuyện muốn nhớ, tại sao không nhớ nổi?


Lục Tiểu Phụng khẽ thở dài, rón rén ngồi dậy, chừng như sợ làm thức giấc người bên cạnh.


Bên cạnh chàng nào có ai? Có phải chàng sợ kinh động chính mình?


Đúng lúc đó, chàng bỗng nghe một tiếng thở dài nhè nhẹ, bên cạnh chàng không có ai, nhưng trong phòng lại có người. Trong bóng tối, có thể thấy được một bóng người mờ mờ, đang ngồi bất động trên chiếc ghế đối diện, chẳng biết đến từ lúc nào, đã ngồi đó bao lâu.


Người này cất tiếng nói :


- Người ta nói nhập cõi say sẽ thấy đường khó đi hóa dễ, đất gồ ghề biến ra bằng phẳng, nhưng đi mãi con đường này cũng chán lắm.


Lục Tiểu Phụng mỉm cười :


- Thực không ngờ các hạ cũng hiểu rộng như thế.


- Không dám, chẳng qua xúc cảnh ngẫu hứng, không dằn được mới thốt ra mấy lời.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Các hạ đương đêm đến đây, chỉ để nói mấy câu như vậy cho ta nghe sao?


- Còn mấy lời nữa.


- Ta nhất định phải nghe?


- Xem ra bắt buộc phải nghe.


Thái độ của y tuy ôn hòa, nhưng giọng nói có vẻ khiêu khích.


Lục Tiểu Phụng nghe xong ngã ngửa ra, nói :


- Bị bắt nghe chuyện, ắt chẳng phải chuyện tốt lành gì, có thể nằm nghe được, cũng còn đỡ hơn phải ngồi nghe.


Người kia nói :


- Nằm xuống nghe, chẳng phải xem thường khách chăng?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Các hạ không giống khách của ta, thậm chí mặt mũi các hạ ra sao ta cũng chưa hề thấy.


- Muốn thấy ta, rất dễ!


Y nói xong, ho nhẹ một tiếng, cánh cửa phía sau bỗng mở ra, có ánh lửa xẹt, sau đó đèn sáng lên. Một người vận khinh trang màu đen, che mặt bằng miếng vải đen, ốm như cây sậy từ trong bóng tối hiện ra. Trong tay người này là cây đèn bằng đồng đen, trên lưng y đeo kiếm, vỏ cũng màu đen. Hình thù cây đèn thuộc kiểu cổ xưa nhưng rất tinh xảo, kiếm cũng thế, nên nhìn y giống như một u hồn bị giam cầm trong địa ngục bao năm nay, bỗng nhiên hiện ra theo lời thần chú ma quái để giáng tai họa xuống nhân gian. Ánh đèn leo lét mang màu xanh biếc, tạo một bầu không khí âm u trong phòng.


Ðèn đến gần hơn, soi sáng người ngồi trên ghế. Áo của y rực rỡ, sang trọng, trông y có vẻ cao quý thanh nhã, đôi mắt sáng hữu thần ẩn chứa uy nghiêm. Thế nhưng con người y toát ra vẻ âm trầm đáng sợ hơn cả người áo đen đứng sau lưng y.


Lục Tiểu Phụng cười bảo:


- Quả nhiên không tệ.


- Không tệ ? Ta nhìn được mắt ?


- Dung mạo các hạ ngoài đời không khác trong trí tưởng tượng của ta lắm.


- Ngươi đã biết ta là ai ?


- Giả Lạc Sơn ?


Y thở nhẹ, hỏi:


- Ngươi đã từng thấy ta ?


Lục Tiểu Phụng lắc đầu.


- Nhưng ngươi lại nhận ra ta.


Lục Tiểu Phụng mỉm cười:


- Trừ Giả Lạc Sơn ra, còn ai chịu gió lạnh đến chốn này tìm ta ? Còn ai có tùy tùng là một võ lâm cao thủ đeo cổ kiếm như thế ?


Giả Lạc Sơn phá cười lớn:


- Quả không hổ danh Lục Tiểu Phụng, nhãn lực có hạng.


Lục Tiểu Phụng trả miếng:


- Không dám, chẳng qua xúc cảnh ngẩu hứng, không dằn được mới thốt ra mấy lời.


Giả Lạc Sơn đột nhiên ngưng cười, nhìn chàng một lúc lâu rồi hỏi:


- Ngươi cũng biết ý định của ta ?


- Ðược nghe các hạ giải bày vẫn hơn.


- Ta muốn ngươi đi về đi.


- Ði về ? Về đâu chứ ?


- Trở về thế giới hoa lệ, có đèn hồng rực rỡ, có tửu lâu đổ trường, có mỹ nhân ôm ấp, đấy mới là chỗ của Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng thở dài:


- Ðúng thực, ta cũng muốn trở về lắm, chỉ ngặt nỗi ...


Giả Lạc Sơn cắt ngang:


- Ta biết gần đây ngươi không tiện phóng tay, cho nên đã sớm chuẩn bị đầy đủ lộ phí đi đường.


Y lại ho một tiếng, thì thấy một lão già tóc bạc trắng dẫn hai đại hán khiêng vào một cái rương lớn. Trong rương chứa đầy vàng bạc lóa mắt.


Lục Tiểu Phụng nhíu mày hỏi:


- Những đồ này từ đâu mà có, đem như vậy không sợ phiền phức sao ?


Giả Lạc Sơn đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Cỏ dại

Cỏ dại

Thôi. Anh không cần nói gì nữa đâu. Em hiểu hết. Anh cũng phải nghĩ gì cả. Em tôn

29-06-2016
 Một vụ mất đồ

Một vụ mất đồ

Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay

28-06-2016
Ma

Ma

Ma....ma.................. Tiếng thằng Tuấn la thất thanh khi đi qua bụi duối trước cửa

24-06-2016
Vì đơn giản là yêu

Vì đơn giản là yêu

Ngân tiến tới cánh cổng sắt của trường, đứng nhìn chăm chú, ngó nghiêng xung quanh,

24-06-2016
Trả Thù Gấu Chó

Trả Thù Gấu Chó

Tên truyện: Trả Thù Gấu ChóTác giả: Tokyo.Bu0nThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn

18-07-2016 16 chương
Mẹ con Đậu Đũa

Mẹ con Đậu Đũa

 Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm

01-07-2016