Kim Cửu Linh nói :
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
-Lần này đại nương đoán trật lất.
Công Tôn Đại Nương "ủa" lên một tiếng.
Kim Cửu Linh nói tiếp :
-Lão cam tâm để tại hạ lợi dụng chỉ vì lão không còn đường nào khác để lựa chọn.
Công Tôn Đại Nương hỏi :
-Tại sao vậy ?
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
-Bộ khoái ở Dương thành đều là đồ tử đồ tôn của tại hạ. Tại hạ là tổng quản ở Vương phủ. Nếu lão không nghe lời tại hạ thì bất cứ lúc nào tại hạ cũng có thể trừ đến cội rễ bọn anh em của lão .
Công Tôn Đại Nương nói :
-Ngươi biết ngày rằm tháng bảy nhất định ta đến Tây Viên nên yêu cầu Xà Vương dẫn dụ Lục Tiểu Phụng đến Tây Viên.
Kim Cửu Linh đáp :
-Hành tung của đại nương người ta không biết, nhưng tại hạ biết rõ như bàn tay để
trước mắt.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Trong bọn chị em ta vẫn có người ngấm ngầm thông tin cho ngươi.
Kim Cửu Linh cũng không phủ nhận. Hắn nói :
-Tại hạ giả tạo một phong thơ cố ý yêu cầu Xà Vương để Lục Tiểu Phụng ngó thấy, vì tại hạ biết Lục Tiểu Phụng trước nay không muốn thiếu nợ ân tình, nhất định sẽ đi phó ước thay cho Xà Vương.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Bắt đầu từ lúc ấy Lục Tiểu Phụng mới nghi ngờ ta.
Kim Cửu Linh nói :
đại nương đừng mời y ăn mứt hạt dẻ thì chẳng sao :
Công Tôn Đại Nương lạnh lùng đáp :
-Hôm ấy thực tình thì ta có việc mới đến Tây Viên. Ta làm việc gì thì không muốn để ai cản đường.
Kim Cửu Linh nói :
-Nhưng y lại muốn kiếm đôi giày đỏ.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Hôm ấy gã không chết là nhờ vận may.
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
-May cho cả tại hạ nữa.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Nhưng khi đó ngươi chưa thể xác định được mới quán thông với Xà Vương cướp cả Tiết Băng đưa đi.
Kim Cửu Linh nói :
-Người ta đều bảo thị là con hổ cái, nhưng tại hạ nhận xét thị chỉ là con mèo con thôi.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Sau ngươi cố ý để Lục Tiểu Phụng phát giác ra căn nhà nhỏ ở trong ngõ hẻm tồi tàn, để gã nhận ra đó là nơi tá túc của ta.
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
-Tại hạ bố trí hai gian nhà đó thật là phí nhiều tâm cơ.
Công Tôn Đại Nương nói :
- Dĩ nhiên A Thổ cũng là người của ngươi bố trí tại đó.
Kim Cửu Linh đáp :
-Vì tại hạ biết Lục Tiểu Phụng nhất định không tìm thấy đại nương.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Nhưng ngươi đã biết chỗ tụ hội của bọn ta.
Kim Cửu Linh đáp :
-Vì thế tại hạ phải chế tạo ra cái hộp gỗ truyền tin để A Thổ dẫn dụ Lục Tiểu Phụng đến chỗ các vị hội họp.
Công Tôn Đại Nương hỏi :
-Tại sao chính ngươi lại cố ý giả vờ trúng độc ?
Kim Cửu Linh cười đáp :
-Vì tại hạ chính mình không muốn đến chỗ các vị.
Công Tôn Đại Nương nói :
-Ngươi không thân hành, để một mình Lục Tiểu Phụng đến chỗ đó thì bất luận có đắc thủ hay không cũng chẳng liên can gì đến ngươi.
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
-Tại hạ vốn là người cẩn thận, chẳng bao giờ làm việc gì mình không nắm chắc.
Công Tôn Đại Nương hỏi :
đối với việc này ngươi hoàn toàn nắm chắc cả rồi chăng ?
Kim Cửu Linh đáp :
-Tại hạ cũng biết đại nương là con người đáo để, những hành động của tại hạ rất có thể bị đại nương khám phá. Thậm chí tại hạ còn biết đại nương đã giết A Thổ rồi giả
dạng gã, khiến Lục Tiểu Phụng phải tìm đến đại nương để chính đại nương dẫn y đi.
Công Tôn Đại Nương ngạc nhiên hỏi :
-Ngươi biết ư ?
Kim Cửu Linh cười mát đáp :
- Dĩ nhiên tại hạ biết, nhưng tại hạ không để tâm về vụ này.
Công Tôn Đại Nương "ủa" một tiếng.
Kim Cửu Linh lại nói :
-Vì tại hạ biết kế hoạch của mình hoàn toàn thành tựu vì đã đủ chứng cớ tỏ rõ đại nương là tên đại đạo thêu hoa. Dù đại nương có biết rõ kế hoạch của tại hạ, nhưng không đưa ra được bằng chứng nào.
Hắn cười "hì hì" nói tiếp :
-Hơn nữa những vụ Tiết Băng mất tích, Xà Vương bị giết khiến Lục Tiểu Phụng căm hận thấu xương, bất luận đại nương nói sao y cũng tuyệt đối không tin và nhất quyết không buông tha đại nương. Huống chi tại hạ đã nổi tiếng thần bộ từ lâu, đồng thời là bạn hữu của y, trái lại đại nương là một nữ ma đầu hành tung bí ẩn, lai lịch bất minh.
Công Tôn Đại Nương không nhịn được thở dài nói :
-Ngươi tính đúng thật. Trước kia qua? ta chẳng có một bằng chứng nào, dù nói ngươi là tên đại đạo thêu hoa cũng chẳng ai tin.
Kim Cửu Linh đáp :
-Hiện giờ đại nương có nói ra cũng vậy, quyết chẳng một ai tin tưởng.
Công Tôn Đại Nương lạnh lùng nói :
-Ngươi đừng quên hiện giờ ngươi đã tự thú nhận.
Kim Cửu Linh cười vang nói :
đúng thế ! Hiện giờ tại hạ thừa nhận thật, nhưng thừa nhận thì đã sao ?
Công Tôn Đại Nương cười hỏi :
-Ngươi cho là những lời ngươi đây, ngoài ta ra chẳng một ai nghe thấy chứ gì?
Kim Cửu Linh đáp :
-Tại hạ từng nói chẳng bao giờ làm một việc mà mình không nắm vững.
Công Tôn Đại Nương hỏi :
-Ngươi lại cho là tuyệt không một ai tìm tới đây và nhận đúng là ta không nhúc nhích được mới chịu thừa nhận phải không ?
Kim Cửu Linh đáp :
-Tại hạ không muốn đại nương chết rồi biến thành con quỷ hồ đồ.
Công Tôn Đại Nương hỏi :
-Ngươi không sợ Lục Tiểu Phụng mò tới đây một cách đột ngột ư ?
Kim Cửu Linh đáp :
-Tuy y là con heo ngu dại, nhưng chân chạy còn lẹ lắm...
Hắn mỉm cười, thò tay vào bọc rút ra một cái ống trúc có in dấu hỏa ấn nói tiếp :
-Cái này tại hạ vừa nhận được từ Nam Hải chuyển tới bằng phi cáp truyền thư. Lục Tiểu Phụng đã qua Nam Hải và hiện giờ đi thẳng Mạt Lăng rồi.
Chương trước | Chương sau