Ring ring
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 9 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 21 - Dở Trò Nhất Tiễn Xạ Song Điêu

↓↓
Kim Cửu Linh đậy rương, đứng dậy lật đật xuống lầu.


Trước cửa có cỗ kiệu nhỏ chờ sẵn, hắn xách cái rương mây ngồi vào kiệu.


Hai đại hán khiêng kiệu chính là hai tên bộ khoái rất đắc lực ở Dương thành.


Chúng không chờ hắn giục giã đã khiêng lên đi gấp.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Kim Cửu Linh ngồi trong kiệu lộ vẻ đắc ý, vì lúc này kế hoạch của hắn mười phần đã xong đến chín.


Cỗ kiệu đi vào một ngõ hẻm nhỏ hẹp, chuyển qua bẩy tám ngõ mới lên đường chính.


Đầu ngõ hai cổ xe ngựa sơn đen đã đậu sẵn.


Kim Cửu Linh xách rương xuống kiệu lên xe.


Người dong xe cũng là tay thiện nghệ. Hắn chính là Lỗ Thiếu Hoa, một bộ khoái nổi tiếng ở Dương thành.


Hai bên đường phố không thấy người qua lại. Cứ đến mỗi đầu đường trên nóc nhà hai bên đều có người vẫy tay ra hiệu.


Khu phụ cận không có người dạ hành khả nghi nào, sau xe ngựa cũng chẳng có ai theo dõi.


Xe ngựa chuyển qua bảy tám đường phố rồi trên nóc nhà cũng không còn canh gác nữa.


Nơi bọn họ đi tới chỉ có hai người họ biết với nhau.


Mé tây thành có con đường chênh chếch vừa ngắn vừa hẹp. Đường nầy có tất cả bảy tiệm hàng. Cửa tiệm đều cũ kỹ gãy nát.


Trong bảy tiệm thì ba nhà bán những đồ giả. Hai nhà bán đồ trang hoàng. Một nhà khắc dấu nhỏ xíu và một nhà bán tàn lọng giấy.


Đường phố này rất âm thầm hiu quạnh. Chỉ có những đồ kiết già nua mới chiếu cố cho mấy tiệm đó.


Cỗ xe ngựa dừng lại trên đường phố.


Kim Cửu Linh xuống xe rồi, Lỗ Thiếu Hoa lập tức cho xe chạy đi.


Một lão già nửa đui nửa điếc mở khuôn cửa nhỏ trong tiệm bán tranh ảnh ra. Kim Cửu Linh xách rương mây lạng người vào thật lẹ.


Trong tiệm đeo những bức họa tồi tàn. Kim Cửu Linh bật bức tranh sơn thủy giả hiệu của Đường Bá Hổ lên, khẽ đẩy một viên gạch bên tường.Lập tức một khuôn cửa ngầm mở ra. Phia sau cửa là đường bí đạo chật hẹp.


Đi hết đường bí đạo lại mở một khuôn cửa ngầm rồi trước mắt sáng loà. Đây là một tiểu hoa viên nhỏ nhắn xinh tươi.


Hoa viên tuy nhỏ, nhưng hoa cỏ do một bàn tay khéo léo sắp đặt.


Qua vườn hoa đến mấy gian nhà lầu. Tại đây hai cô bé bím tóc buông rũ, mắt đen, răng trắng, đứng trước thềm tươi cười nghênh tiếp.


Công Tôn Đại Nương tỉnh lại rồi.


Mụ phát giác mình được đưa đến một khuê phòng của nữ nhân, cách bài trí rất tinh vi. Mụ nằm ruỗi dài trên chiếc giường hoa mỹ.


Trong nhà mùi u hương thanh nhã tựa hoa lan dàn dụa khắp nơi, không biết từ phương nào đưa tới.


Công Tôn Đại Nương lẳng lặng quan sát. Mụ không cử động, vì người mụ không nhúc nhích được.


Ánh chiều tà lọt qua cửa sổ chênh chếch soi vào. Lúc này chưa tới buổi huỳnh hôn, ngoài cửa oanh hót líu lo mà không nghe thấy tiếng người.


Công Tôn Đại Nương không nhịn được la lên :


-Trong này không có người ư ?


Vì không có người nên không thấy phản ứng.


Tiếng mụ hô hoán không lớn vì khí lực trong người mụ không còn nữa.


Công Tôn Đại Nương nghiến răng hằn học hỏi :


-Gã Lục Tiểu Phụng chết đâm đi đâu rồi ?... Sẽ có một ngày ngươi bị thảm tử về tay ta.


Mụ chỉ còn cách nằm ườn ra để chờ đợi, nhưng sau mặt mụ đỏ lên... Mụ cần đi đại tiện.


Mụ vận hết khí lực mà vẫn không sao nhúc nhích được. Mụ kêu gọi chẳng thấy ai đến cũng không ai thưa.


Sau mụ không sao kiềm chế được đành nằm trên giường đại tiện ra đó. Đây đúng là một vụ cực khổ chết người.


Giường đệm ướt rồi, mụ cũng không di động chuyển mình ra chỗ khác được. Mụ cơ hồ phát khóc, miệng lảm nhảm :


-Lục Tiểu Phụng ! Tất có một ngày ta làm cho ngươi chết cũng không chết được mới cam lòng.


Bất thình lình, một vật từ trên đỉnh màn rớt xuống trúng người mụ.


Trời ơi ! Một con rắn ! Bình sinh Công Tôn Đại Nương sợ nhất là rắn. Mặt mụ tái mét nhưng không cử động được chỉ dương mắt nhìn con rắn bò lổm ngổm trên người mụ.


Mụ muốn la lên, nhưng sợ quá thanh âm không phát ra được.


Con rắn trước mắt bò trên mình Công Tôn Đại Nương. Đột nhiên bóng người thấp thoáng. Một người xuất hiện ở đầu giường đưa tay ra nhẹ nhàng kẹp lấy con rắn liệng ra ngoài cửa sổ.


Công Tôn Đại Nương dù sao cũng thở phào một cái nhẹ nhõm. Trên mặt mụ đầy mồ hôi lạnh.


Người kia mỉm cười nhìn mụ, cất tiếng ôn nhu :


đại nương phải một phen kinh hãi.


Người này tuổi không lớn lắm lại đầy vẻ phong lưu. Những y phục trên người hắn bất cứ ai cũng nhận ra là đồ tốt và do người thợ khéo hạng nhất chế tạo.


Nụ cười trên môi của hắn còn làm rung động nữ nhân hơn cả y phục.


Công Tôn Đại Nương trợn mắt hỏi :


-Ngươi... Ngươi là chủ nhân ở đây ?


Kim Cửu Linh gật đầu đáp :


-Phải ! Công Tôn Đại Nương hỏi :


-Sao trong nhà ngươi lại có rắn ?


Kim Cửu Linh đáp :


-Rắn của tại hạ bắt về.


Công Tôn Đại Nương biến sắc hỏi :


-Ngươi bắt rắn về làm gì ?


Kim Cửu Linh đáp :


-Vì tại hạ muốn thử coi có đúng đại nương không thể cử động được hay là giả dối.


Công Tôn Đại Nương hỏi :


-Các ngươi chẳng những đã cho ta uống thuốc mê, lại còn điểm vào huyệt đạo mà còn chưa đủ ư ?


Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :


-Trước nay ta vốn là người thận trọng, nhất là đối với đại nương càng cần phải thận trọng hơn.


Công Tôn Đại Nương bây giờ mới hiểu rõ liền hỏi :


-Ngươi là Kim Cửu Linh phải không ?


Kim Cửu Linh đáp :


-Không ngờ mãi đến bây giờ đại nương mới nhận ra tại hạ.


Công Tôn Đại Nương nghiến răng ken két hỏi :


-Gã khốn kiếp Lục Tiểu Phụng chạy đến phương nào rồi ?


Kim Cửu Linh thủng thẳng cười đáp :


-Bây giờ từ đầu đến chân đại nương y đã giao cho tại hạ, tức là làm xong sứ mạng rồi, còn ở đây làm chi ?


Công Tôn Đại Nương hỏi :


đây là đâu ? Tại sao các người đem ta tới chỗ này ?


Kim Cửu Linh đáp :


-Nơi đây tuy không tốt đẹp gì nhưng ít ra cũng còn khoan khoái hơn trong nhà lao.


Hắn thở dài nói tiếp :


-Tại hạ biết đại nương chưa từng đến nhà giam, nơi đó chẳng khác gì chuồng heo, chỗ nào cũng đầy muỗi cùng rệp. Con người xinh đẹp như đại nương mà đến đó thì không đầy nửa ngày đã bị côn trùng cắn cho toàn thân sưng vù. Nếu đại nương kêu la là ăn phải đòn lập tức. Rủi gặp tên cai ngục hung ác, không chừng hắn làm cho đại nương phải té đái vãi phân.


Công Tôn Đại Nương nét mặt tái xanh.


Kim Cửu Linh nhìn mụ lạnh lùng hỏi :


-Chắc đại nương không muốn tại hạ đưa đại nương vào trong nhà lao ?


Công Tôn Đại Nương cười khẩy đáp :


-Thực ra trong lòng ngươi nghĩ gì ta cũng biết rồi.


Kim Cửu Linh "ủa" lên một tiếng.


Công Tôn Đại Nương tiếp :


-Bất quá ngươi muốn ta thân hành viết tờ khẩu cung, chứ ngươi chẳng tử tế gì.


Kim Cửu Linh mỉm cười nói :


-Công Tôn Đại Nương qua? là người thông tuệ...


Công Tôn Đại Nương ngắt lời :


-Ngươi muốn ta thừa nhận là tên đại đạo thêu hoa, thừa nhận những vụ án đó do ta gây ra.


Kim Cửu Linh đáp :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Má, con và...

Má, con và...

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời

24-06-2016
Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu

01-07-2016
Ba viên bi màu đỏ

Ba viên bi màu đỏ

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi

29-06-2016