80s toys - Atari. I still have
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 18 - Phương Pháp Thoát Thân

↓↓
Sáng sớm.


Có sương mù, sương mù rất mỏng.


Trong gió sớm mai, có mùi hoa thơm thoang thoảng, trong sương mù có bóng hoa mông lung, một điều làm cho người ta sảng khoái.


Chỉ tiếc là người dậy sớm không có mấy ai.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng là người dậy sớm, nhưng chàng không lại xem hoa ngửi hoa trong sương mù buổi sớm mai, Cung Cửu là người biết hưởng thụ, nhưng y không hiểu được cách hưởng thụ thanh nhã này, y thà ngủ thêm chút xíu lấy tinh thần, cũng không chịu hưởng cái thú chịu lạnh trong sương mù.


Ngưu Nhục Thang là một người đàn bà, đàn bà thường thích hoa trước mắt thích trăng trên cao, thích mặt trời mọc mặt trời lặn, chỉ tiếc là cô ta đi theo Cung Cửu.


Một người đàn ông thích ngủ đến mặt trời lên cao tới đỉnh đầu, người đàn bà bên cạnh cũng đành phải bồi y ngủ đến mặt trời lên cao tới đỉnh đầu.


Vì vậy, được hưởng cái thú của buổi sớm mai, chỉ có một người.


Áo trắng như tuyết, sương mù mênh mang, Tây Môn Xuy Tuyết như một pho tượng đá đứng bên hoa.


Sương mù đã tan.


Mặt trời đã bắt đầu phát ra sức nóng.


Ngựa đã bắt đầu rục rịch.


Nhưng Tây Môn Xuy Tuyết không còn ở đó bên cạnh hoa.


Ở bên cạnh cổ xe, bên cạnh cổ xe của Cung Cửu.


Một luồng sát khí bỗng từ bên ngoài cổ xe ập vào bên trong, Cung Cửu ngồi bật dậy.


Mở tung màn cửa xe ra, Cung Cửu lập tức thấy ngay Tây Môn Xuy Tuyết.


Một Tây Môn Xuy Tuyết lạnh băng âm trầm đứng đó.


Sau đó, Cung Cửu thấy Lục Tiểu Phụng.


Một Lục Tiểu Phụng đang vừa đi vừa vẫy vẫy tay cười hì hì.


Lục Tiểu Phụng đi không nhanh lắm, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, người chàng đã đi càng lúc càng xa.


Cung Cửu kéo dây cương một cái, cổ xe chẳng thấy động đậy tí nào.


Cung Cửu thấy có mấy điểm hàn quang lóe lên, mấy con ngựa kéo xe đã ngã ầm xuống.


Tây Môn Xuy Tuyết rút kiếm ra thu kiếm lại, nhanh như điện, như chớp.


Cung Cửu lần đầu tiên thấy một thanh kiếm nhanh như vậy.


Bóng của Lục Tiểu Phụng càng lúc càng nhỏ.


Cặp mắt của Tây Môn Xuy Tuyết dính vào cặp mắt của Cung Cửu.


Cung Cửu hỏi:


- Tại sao ngươi phải giết ngựa của ta ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ta không hy vọng ngựa của ngươi rượt kịp người bạn của ta.


Cung Cửu hỏi:


- Nếu như ta muốn rượt theo thì sao ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Người của ngươi cũng sẽ như ngựa của ngươi.


Cung Cửu cười nhạt lên một tiếng nói:


- Ngươi có chắc không ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Tây Môn Xuy Tuyết là người có lòng tự tin nhất trong giang hồ.


Cung Cửu hỏi:


- Thật sao ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ngươi có muốn thử không ?


Cung Cửu không trả lời, y bị sát khí của Tây Môn Xuy Tuyết bức cho lạnh muốn run lên.


Lục Tiểu Phụng bỗng cảm thấy thế giới này thật tình sao dễ thương quá, chim chóc đang ca hót vang lừng, gió nhẹ đang thổi trên người thật là thoải mái, ngay cả đám cỏ rậm tạp nhạp bên đường cũng đẹp đẽ hẳn lên.


Bạn bè, là cái thứ làm cho người ta sung sướng nhất trên đời này.


Tình hữu nghị, càng là thứ không thể thiếu trên đời.


Tình hữu nghị giữa Lục Tiểu Phụng và Tây Môn Xuy Tuyết, vốn là thứ kết giao của bậc quân tử, rất đạm bạc. Nhưng Lục Tiểu Phụng có nguy hiểm, Tây Môn Xuy Tuyết sẽ lập tức rút đao tương trợ.


Mặc dù y có yêu cầu Lục Tiểu Phụng phải cắt bỏ đi bộ râu.


Cắt đi cũng có gì là quan hệ ? Cắt đi bộ râu, người lại càng biến ra sáng sủa chứ sao ?


Vì vậy Lục Tiểu Phụng vẫn rất cảm ơn Tây Môn Xuy Tuyết.


Lục Tiểu Phụng biết, Cung Cửu nhất định không còn rượt theo kịp chàng nữa.


Chàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu vào cái không khí trong lành mát mẻ của buổi sáng sớm.


Chàng sờ sờ vào chỗ trên miệng nơi bộ râu đã bị cắt mất, rồi bật cười.


Bởi vì chàng đang nghĩ đến Sa Mạn, Sa Mạn thấy chàng chỉ còn hai hàng lông mày, nhất định sẽ giật nảy mình lên.


Nhưng người giật mình nhiều nhất phải là lão Thực hòa thượng, y nhất định không ngờ rằng, Lục Tiểu Phụng lại đi cắt mất bộ râu, không những vậy, phải làm là vì muốn trốn người khác, không phải là trốn quan binh của Thái Bình vương phủ.


Cung Cửu còn lợi hại hơn quan binh của thế tử Thái Bình xa, Lục Tiểu Phụng nhất định không sợ một trăm tên quan binh, nhưng chàng lại sợ một Cung Cửu.


Trí tuệ và vũ công của Cung Cửu, quả thật kinh người.


Tây Môn Xuy Tuyết có chống đỡ nổi Cung Cửu không ? Tây Môn Xuy Tuyết đánh thắng được Cung Cửu không ?


Lục Tiểu Phụng nhấc chân lên tính đi tiếp tục về phía trước, bỗng đứng sững lại.


Lỡ Tây Môn Xuy Tuyết không phải là địch thủ của Cun g Cửu thì sao ?


Trong lòng của Lục Tiểu Phụng bỗng nổi lên một cảm giác áy náy không yên.


Nếu Tây Môn Xuy Tuyết có chuyện gì, không phải mình đã trở thành kẻ có tội sao ? Lục Tiểu Phụng càng nghĩ càng cảm thấy không yên tí nào.


Tây Môn Xuy Tuyết vì mình mà phải đối diện Cung Cửu, tại sao mình lại đi cho xong chuyện được ?


Bạn bè phải hy sinh, cũng là hai bên hy sinh lẫn nhau, sao lại chỉ để một mình Tây Môn Xuy Tuyết hy sinh ?


Vừa nghĩ đến điểm đó, người của Lục Tiểu Phụng đã bay ra như mũi tên.


Không phải bay tới, mà là bay ngược lại.


Giữa trưa, mặt trời chiếu trên cao, không có gió.


Bươm bướm bay lượn trong bụi hoa.


Bay ra khỏi bụi hoa không phải là bươm bướm, mà là ruồi xanh.


Cái thứ ruồi xanh to đầu bay qua bay lại kêu vù vù.


Thấy ruồi xanh, Lục Tiểu Phụng lập tức ngửi thấy mùi máu tanh.


Không có ngựa, không có xe, không có người.


Lục Tiểu Phụng chạy như bay vào trong nhà của Tây Môn Xuy Tuyết.


Dụng cụ trong nhà vẫn như thường lệ, mọi thứ đều đâu vào đó không một chút bụi.


Tây Môn Xuy Tuyết đâu ?


Cả một tòa nhà trừ Lục Tiểu Phụng ra, không thấy một ai.


Một trận gió bỗng thổi vào trong nhà, Lục Tiểu Phụng bất giác rùng mình lên một cái.


Lầm lẫn tai hại quá rồi sao ?


Lục Tiểu Phụng chạy ra, lại gần chỗ có vết máu lan ban, thò tay ra vỗ mấy cái liên tiếp.


Mấy con ruồi xanh đang bay vù vù bỗng không còn thấy đâu, tất cả đều rớt lả tả xuống vũng máu đọng. Chỉ còn thừa mấy con bươm bướm đang bay lượn qua lượn lại lúc bên phải lúc bên trái, lúc bay lên lúc bay xuống trong bụi hoa, hoa không còn thơm, bướm không còn đẹp.


Lục Tiểu Phụng đứng ngẩn người ra nhìn vũng máu xuất thần.


- Ngươi đang thương tiếc con ngựa nào vậy ?


Giọng nói vang bên tai của Lục Tiểu Phụng, một bàn tay cũng đặt lên vai chàng.


Giọng nói là của Tây Môn Xuy Tuyết, bàn tay cũng là bàn tay đã được cắt xén kỹ càng của Tây Môn Xuy Tuyết.


Lục Tiểu Phụng ngớ người ra.


Nụ cười còn lạnh hơn nước đá của Tây Môn Xuy Tuyết, Lục Tiểu Phụng lại thấy ấm áp quá chừng.


- Đây không phải là máu của ngươi ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Nếu phải, ta còn đứng chỗ này sao ?


Lục Tiểu Phụng nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Vợ chồng chưa lớn

Vợ chồng chưa lớn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và

24-06-2016
Những điều bé xíu

Những điều bé xíu

Người ngoài nhìn chúng ta như một cặp thực thụ, nhưng thật ra tụi mình chỉ là hai

23-06-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Đời mẹ

Đời mẹ

Nhiều lúc nó thấy mẹ đang ăn cơm và dừng đũa. Đôi mắt mẹ nhìn về khoảng trời xa

23-06-2016
Cuộc đời gã phụ hồ

Cuộc đời gã phụ hồ

Ngày Thùy sinh, hắn còn mải mê bên chầu rượu với thằng bạn bàn về việc mở tiệm

29-06-2016
Anh Bư

Anh Bư

Còn Nhiên, Nhiên mang trong mình nhiều vết nhơ. Nhiên không có quyền bước vào thế giới

24-06-2016