Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 3 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 11 - Thật giả khó phân

↓↓

- Lúc nãy ta đã nói, Trần Tịnh Tịnh quả là một cô gái rất dễ thương, chẳng những thông minh xinh đẹp, lại dịu dàng biết điều, ngươi đã mạo hiểm cứu nàng, thì phải đối đãi đàng hoàng với nàng, có đúng không?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Đúng, đúng quá đi!


Phương Ngọc Phi cười, Lục Tiểu Phụng cũng mỉm cười, nhưng hai nụ cười chẳng giống nhau chút nào!


Lục Tiểu Phụng vừa bước đi ra, Phương Ngọc Hương đột nhiên lớn giọng kêu :


- Ngươi khoan đi!


Lục Tiểu Phụng dừng lại.


- Ngươi còn quên một chuyện.


- Sao?


- Ngươi còn quên tặng cho hắn một thứ.


Phương Ngọc Hương nói "hắn" tức là Phương Ngọc Phị Nàng đang nhìn Phương Ngọc Phi, lúc trước mỗi khi nhìn y, ánh mắt nàng lúc nào cũng có vẻ cười ngọt ngào thân mật, nhưng bây giờ trong mắt nàng chỉ chứa đầy đau khổ, ghen tuông, oán hận, một thứ tình cảm ghen hờn điên dại.


Phương Ngọc Hương nói từng chữ :


- Ngươi còn quên tặng cho hắn một cái trung tiện!


Ánh đèn trong phòng bỗng yếu đi, không khí im lặng ngột ngạt như trong hầm mộ.


Phương Ngọc Phi đứng đấy bất động, mặt vẫn thản nhiên không chút tình cảm, nhưng chẳng hiểu sao gương mặt vốn trông rất anh tuấn của y giờ trở nên âm trầm đáng sợ. Ngay cả Phương Ngọc Hương giờ cũng không dám nhìn y. Nàng quay sang Lục Tiểu Phụng, nói :


- Ta biết ngươi đã nói, ngươi sẽ tặng cho hắn!


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Ta có nói!


- Chắc không?


- Nhất định!


Phương Ngọc Hương đột nhiên bật cười lớn một cách điên loạn, cười đến chảy nước mắt. Nàng cầm chiếc khăn lụa lau mắt :


- Ta thà mù mắt, chứ không thể nào nhìn thấy ngươi đi theo con điếm ấy!


Nàng la khản tiếng, khóe miệng rướm máu, lại dùng khăn lụa chùi miệng :


- Thật ra ta cũng hiểu ngươi chỉ lợi dụng ta, nhưng ta không thể ngờ ngươi lại mê cô ả!


Nàng bắt đầu ho :


- Ngươi vẫn giấu ta, chỉ vì sợ ta tiết lộ bí mật của ngươi, chờ đến khi kế hoạch xong xuôi, thì ta kể như chết không đất mà chôn, bởi vì ta biết quá nhiều bí mật của ngươi, quá nhiều...


Nàng còn muốn nói thêm nữa, nhưng cổ họng của nàng tựa như bị bóp nghẹt. Bỗng chốc gương mặt xinh đẹp của nàng co quắp lại, những dòng máu màu xanh xám bắt đầu chảy ra.


Nàng ngã xuống, trúng trên thân mình của Lam Hồ Tử.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sau tất cả

Sau tất cả

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,

23-06-2016
Nhiều khi em muốn...

Nhiều khi em muốn...

Nhiều khi em muốn nói với anh rằng em nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm, nhưng lòng anh vẫn

30-06-2016
Không khóc ở Hà Nội

Không khóc ở Hà Nội

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất.

27-06-2016
Mương rộng hào sâu

Mương rộng hào sâu

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. *** Con mương

24-06-2016
Tháng ngày đã mất

Tháng ngày đã mất

Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt

23-06-2016
Đại dương bay lên

Đại dương bay lên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016

Snack's 1967