- Nói vậy là chỉ còn khoảng ba canh giờ nữa là họ sẽ đến đây.
bạn đang xem “Chỉ đao - Nam Kim Thạch” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Chàng thiếu niên nói:
- Nếu như lão đã có thành ý, đợi đến khi tam ca đến, hai bên sẽ cùng thương lượng với nhau.
May mà lần này trong Tiểu Nguyệt sơn trang bọn ta thu hoạch được khá nhiều, cho nên ta tin rằng tam ca sẽ chấp thuận điều kiện của lão.
Miêu Phi Hổ cười khì khì:
- Ta thì chắc chắn có thành ý rồi. Chỉ sợ Hoắc Vũ Hoàn không có mặt ở đây, nên các ngươi không có ai quyết định được mà thôi.
Chàng thiếu niên mĩm cười nói:
- Việc này thì lão yên tâm. Đại ca của bọn ta lâu nay hết lòng tin tưởng tam ca. Chỉ cần tam ca gật đầu là đại ca ta nhất định sẽ không phản đối.
Thần sắc Miêu Phi Hổ hơi có vẻ ngạc nhiên:
- Thật vậy sao ? Không biết vị Bách Biến thư sinh kia tướng mạo ra sao ? Để một lát còn tiếp rước.
Chàng thiếu niên nói:
- Đợi khi nào thuyền đến ta sẽ dùng ám hiệu liên lạc và giới thiệu cho các người biết.
Miêu Phi Hổ càng ngạc nhiên:
- Lẽ nào ngươi cũng không nhận ra tam ca của ngươi sao, mà còn phải dùng ám hiệu liên lạc ?
Chàng thiếu niên đáp:
- Bởi vì trên thuyền không có đốt đèn, cho nên nếu như không dùng ám hiệu thì không thể phân biệt được địch hay là ta và như thế dễ dàng gây sự ngộ nhận.
Miêu Phi Hổ "ồ" một tiếng:
- Nói rất đúng. Nhưng mà giữa đêm gặp nhau, nếu như không đốt đèn, vậy lấy gì làm ám hiệu ?
Chàng thiếu niên trả lời:
- Dùng tiếng kiếm làm ám hiệu. Nếu âm thanh dài và lâu, tức là mọi chuyện bình yên vô sự. Còn nếu như âm thanh ngắn và liên tục, tức là tình thế nguy cấp, phải lập tức ứng biến,
Miêu Phi Hổ vừa lắng nghe vừa gật đầu nói:
- Rất tốt ! Rất tốt !
Rồi đột nhiên lão đưa tay, vẫy một cái bảo:
- Mang hắn ra ngoài trói chặt rồi canh chừng cẩn thận.
Chàng thiếu niên thất kinh:
- Ngươi... đây là ý gì ...
Miêu Phi Hổ cười âm u:
- Không có gì cả, bọn ta chỉ muốn thử xem ngươi nói thật hay giả mà thôi.
Chàng thiếu niên nổi giận quát:
- Tên họ Miêu kia... ngươi...
Chưa nói hết câu thì chàng thiếu niên đã bị đánh một chưởng vào gáy ngất xỉu luôn, sau đó bị hai tên đại hán cặp nách lui ra ngoài.
Miêu Phi Hở vuốt râu cười nói:
- Một hòm châu báu còn nguyên vẹn, ngoài ra còn có thêm toàn bộ gia sản của Tiểu Nguyệt sơn trang nữa. Chúng ta chuyến này trúng mánh, giàu to rồi !
Âu Nhứt Bằng cười nịnh:
- Miêu đại ca quả thật là có khẩu tài.. Chỉ vài ba câu thôi đã có thể móc hết ruột gan của gã tiểu bối kia. Cái miệng của đại ca thiệt là trơn như có thoa mỡ. Nói thẳng ra mấy con ruồi sống lâu năm chân gai góc nhiều, đậu vô còn rớt xuống, nói chi cái tên ít tuổi đời này.
Được khen nịnh, Miêu Phi Hổ khoái chí nhưng vẫn bày đặt ta đây là giả quân tử. Hắn bèn nói:
- Với thân phận chúng ta bây giờ, không nên dùng hạ kế này đối với hắn. Nhưng vì Hoắc Vũ Hoàn đã có lỗi với bọn ta, nên cũng đứng trách bọn ta là kẻ vô nghĩa.
Dương Phàm nãy giờ đứng ở không, tự nhiên thấy ngứa đầu, ngứa miệng bèn lên tiếng chêm vô, để chứng tỏ ta đây cũng có đầu óc suy nghĩ, chứ không riêng gì Miêu Phi Hổ:
- Chúng ta không nên hoàn toàn tin tưởng vào tên tiểu tử họ Từ kia, phải đề phòng bọn chúng...
Nhưng Miêu Phi Hổ ngắt ngang lời:
- Dương huynh không cần phải quá đa nghi. Theo ta nghĩ, ngoài con đường này ra, bọn chúng không còn con đường nào khác để thoát thân. Bây giờ chúng ta chỉ có mỗi một việc là giăng lưới đợi cá mà thôi.
Thế rồi, Miêu Phi Hổ lập tức ra lệnh hạ ngọn cờ có thêu chữ Yến xuống, bố trí bọn thuộc hạ phục kích hai bên bờ sông A Can.
Bỗng nhiên từng cơn gió mạnh và lạnh lẽo từ đâu thổi đến, làm cho mặt sông A Can đang phẳng lặng phải nổi lên từng đợt sóng nhấp nhô. Tiếng gió gào thét như tiếng than khóc của các oan hồn uổng tử, như đang thương tiếc trước cho những cái chết sẽ xảy ra trên giòng sông này. Ngay cả bọn lục lâm điêu ngoa gian ác, giết người không gớm tay như bọn Miêu Phi Hổ cũng phải rùng mình, sởn ốc nổi da gà, chân lông, tóc tai dựng đứng cả lên.
Trong lúc Miêu Phi Hổ đang điều binh khiển tướng thì ở trong khách điếm Tam Phúc, nhóm bạch đạo quần hùng cũng đang chuẩn bị kế hoạch hành động.
Thần Toán Tử Liễu Nguyên đang chỉ trên tấm bản đồ Tiểu Nguyệt sơn trang và nói:
- Địa thế của toà Tiểu Nguyệt sơn trang này rất hiểm yếu, dễ thủ mà khó công. Đặc biệt cây cầu này là con đường duy nhất để ra khỏi sơn trang.
Cả ta và địch đều tranh chiếc cầu này nhưng mà địch ở trong tối, còn ta thì ở ngoài sáng. Vì vậy nếu như chánh diện tấn công đối với ta vô cùng bất lợi. Các huynh đệ chúng ta phải an bày một kế hoạch lòng vòng mới được.
Nói đến đây bỗng lão dừng lại. Thấy mọi người không ai có ý kiến gì, lão lại bắt đầu nói tiếp:
- Trước tiên hai huynh đệ của Long lão đại mang theo một nhóm thủ hạ qua cầu làm bộ tấn công vào. Mọi người phải giả bộ hò hét lớn tiếng lên, để cho Lục hoàn huynh và người Vạn Thắng tiêu cục ngầm lên thuyền qua sông. Nếu như có thể đánh chiếm được cây cầu này, trận chiến đêm nay có thể nói đã thắng lợi được một nửa.
Quần hùng đều gật đầu tán thành:
- Quả là hảo kế !
Liễu Nguyên lại nói:
- Nhưng mà, Hoàn Phong Thập Bát Kỳ đều là những kẻ can đảm cả. Nếu như bọn chúng ngoan cố trống trả lại, e rằng sẽ xảy ra một trận huyết chiến...
Long Bá Đào cười nhạt:
- Việc này không phải lo lắng. Tất cả các huynh đệ có mặt ở đây đều là những nhân vật chánh đạo hiệp nghĩa. Tại hạ tin tưởng các vị sẽ không từ gian nan, tiêu diệt kẻ địch để trừ hại cho võ lâm.
Liễu Nguyên bèn nói:
- Tại hạ lo lắng không phải là việc này, mà là sợ rằng chúng ta đánh ép quá gấp, bọn chúng sẽ quyết tâm liều mạng. Như vậy sẽ khó tránh khỏi được cảnh thương vong thảm khốc.
Long Bá Đào ngạc nhiên:
- Vậy theo ý Liễu huynh thì như thế nào ?
Liễu Nguyên đáp:
- Theo ý của tại hạ là nên chừa cho chúng một con đường rút lui.
Long Bá Đào ngơ ngác hỏi:
- Thế là thế nào ? Tại sao ?
Liễu Nguyên giảng:
- Nếu như chúng ta bức bách chúng quá, nhất định chúng sẽ thí mạng để tìm con đường sống. Mờ tất cả bọn chúng đều liều mạng như vậy, há chẳng khó đối phó hay sao ? Chi bằng chúng ta chừa cho đối phương một con đường rút lui, sau nửa đường ra tay tập kích, như thế chắc chắn có hiệu quả hơn.
Thế rồi, Liễu Nguyên lại chỉ chỉ vào bản đồ và tiếp:
- Tiểu Nguyệt sơn trang nằm bên cạnh sông Hoàng Hà. Nếu chúng ta chiếm lấy cây cầu, đương nhiên đối phương phải rút lui bằng đường thuỷ. Mà con đường có nhiều khả năng nhất là con sông A Can vòng qua thành Lan Châu. Sau đó bọn chúng sẽ tìm một nơi vắng vẻ lên bờ. Vì vậy, sau khi chúng ta chiếm được cây cầu, phải lập tức chia thành hai tốp.
Một tốp vào trong sơn trang tìm kiếm, còn một tốp tức tốc lên thuyền ra ngay sông A Can mai phục đợi đối phương. Chỉ cần thuyền của đối phương dến gần là ra tay tấn công ngay. Như vậy chúng ta vừa có thể tiêu diệt được toàn bộ đối phương vừa có thể đoạt lại được số tiêu đã mất.
Quần hùng nghe được những lời này đều tán dương không ngớt lời.
Thương Lãng Khách Diêu Kế Phong là người đầu tiên lên tiếng:
- Sự an bày của Liễu huynh rất hợp với ý tại hạ. Mục đích của chúng ta là lấy lại toàn bộ số tiêu đã bị mất, chứ không phải giết người đoạt mạng.
Thất Bộ đoạn hồn Thương Lục Hoàn cũng xen vào:
- Chúng ta giết một ít tên để thuận lợi cho việc đoạt lại số tiêu. Như vậy cũng chẳng có gì để mà gọi là quá xá
Quan Lạc đại hiệp Vương Khắc Luân cũng mỉm cười nói:
- Liễu huynh không hổ là Thần Toán Tử. Sự an bày như vậy có thể gọi là "Thâm hợp binh pháp"
Diêu Kế Phong quay lại nhìn về phía lão nhân gầy ốm ở trong góc phòng hỏi:
- Đông tiền bối có ý kiến gì không ?
Lão nhân kia gương mặt đen xì, đầu tóc bạc phơ và trong tay có câm một cây gậy trúc.
Nãy giờ lão vẫn ngồi im lặng không lên tiếng. Bên cạnh lão là một thắng bé độ chừng hơn mười tuổi. Thằng bé có gương mặt trắng trẻo, tóc đen như lông quạ và được chải dựng đứng lên trời.
Đây là hai ông cháu, nhưng diện mạo hoàn toàn trái ngược nhau, khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã lấy làm lạ. Nhưng họ chính là một cặp quái hiệp trong võ lâm Tây Bắc.
Lão nhân có tên là Trúc Trượng Ông Đồng Huân. còn thằng bé là Nễ Hoàn thần đồng Đông Hương Nhi. Hai ông cháu họ hợp lại gọi là Đồng Tẩu Song Kỳ.
Bọn họ đối xử với người khác vừa cộc cằn vừa thô lỗ. Mỗi khi xuất thủ vô cùng độc ác. Bởi vậy người trong hắc bạch lưỡng đạo mỗi khi gặp họ đều phải khiếp sợ.
Lần này được sự thỉnh mời của Thương Lãng Khách Diêu Kế Phong, nên họ mới từ Kỳ Liên đến đây giúp cho huynh đệ họ Long một tay.
Nhưng dường như họ không có cảm tình nhiều với bọn quần hùng đang có mặt tại đây. Nên Đồng Huân khi nghe Diêu Kế Phong hỏi đến mình, liến lãnh đạm đáp:
- Lão phu không có ý kiến gì. Hai ông cháu lão phu từ lâu đã ngưỡng mộ Hoắc Vũ Hoàn. Ngoài ra, những chuuyện khác ra sao cũng được.
Long Bá Đào thấy mọi người đều tán đồng nên cũng gật đầu nói:
- Đã là như vậy, thế thì xin mời Liễu huynh hãy giao nhiệm vụ cho từng người luôn đi. Ai tiến vào trong sơn trang ? Ai mai phục ở sông A Can ?
Liễu Nguyên lấy trong tay áo ra một bản danh sách:
- Những người phụ trách mai phục ở sông A Can phải là người am hiểu việc sông nước. Tại hạ đã viết xong một bản danh sách ở đêy, xin mời các vị xem qua rồi quyết định.
Lão vừa lấy bản danh sách mở ra, đột nhiên một tên tiêu sư từ ngoài chạy nhanh vào trong, kề tai Long Bá Đào nói nhỏ vài câu.
Chương trước | Chương sau