Trong thạch thất tối om không biết đã trải qua thời gian bao lâu. Bất chợt Hoắc Vũ Hoàn bắt đầu tỉnh lại.
bạn đang xem “Chỉ đao - Nam Kim Thạch” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Vừa mở mắt ra, cố sức nhìn lên vách đá Vũ Hoàn thấy thanh Ngư Lân bảo đao vẫn còn cắm ở trên vách.
Nhưng tua đao thì lại hơi lung lay.
Là gió?
Không sai, một làn gió yếu ớt từ ngoài đang thổi vào.
Nhưng gió từ đâu thổi đến? Chẳng lẽ vách đá đã bị đào thủng? Không thể nào"
Vách đá có đến hai lớp. Vưà rồi vũ Hoàn mới phá thủng lớp trong. Không thể nào một đao lại xuyên qua hai lớp vách đá.
Hoắc Vũ Hoàn đứng dậy, vội vã rút thanh đao ra. Sau đó kê mắt vào sát lỗ thủng cố sức nhìn...
Vừa nhìn vào. Hoắc Vũ Hoàn đã vọt miệng kêu lên:
- May mắn! May mắn! May mắn"
Hoá ra, vị trí mà Vũ Hoàn đã đào, đúng ngay lỗ ổ khoá trên vách đá bên ngoài, gió thổi vào cũng chính từ chỗ đó.
Lỗ ổ khoá tuy nhỏ, gió thổi vào tuy yếu. Nhưng vào lúc này, chẳng khác gì suối nước ngọt giữa sa mạc mênh mông Hoắc Vũ Hoàn kê sát mũi vào cái lỗ, hít liến hai ba hơi. Sau đó Vũ Hoàn ôm Tào Phác mang đến bên vách đá, để lão được hít thở không khí từ ngoài thổi vào.
Từ từ rồi Tào Phác cũng tỉnh lại.
Trong lúc lão lồm cồm ngồi dậy, bất giác đưa mắt nhìn bốn phía hỏi:
- Hoắc lão đệ, chúng ta đã chết hay còn sống?
Hoắc Vũ Hoàn cười trả lời:
- Chúng ta đã chết một lần, nhưng bây giờ đang sống lại.
Sau khi biết rõ sự tình. Tào Phác cảm khái:
- Ta là người có tội với Tào gia, cho dù chết đi cũng chẳng luyến tiếc. Nếu như liên luỵ đến lão đệ, ngược lại ta chết cũng không nhắm mắt.
Hoắc Vũ Hoàn nói:
- Có lẽ lệnh tổ phò hộ cho lão tiền bối. Để thay họ trừng trị tên nghịch tử của Tào gia"
Tào Phác gật đầu đáp:
- Không sai, sau khi thoát khỏi nơi này. Ta sẽ tập họp tất cả gia tộc lại để sửa đổi di huấn. Sau đó sẽ theo lão đệ đến Lan Châu xử tội lão thất phu kia.
Ngừng một lát lão lại tiếp:
- Bây giờ có thể nhìn thấy lỗ ổ khoá. Tại sao chúng ta không dùng chìa khoá thử xem, có lẽ mở được thì sao?
Hoắc Vũ Hoàn liền đáp:
- Phải a! Đợi tại hạ đào cái lỗ rộng thêm chút nữa, rồi ta thử xem sao.
Nhưng kết quả khiến cho cả hai đều thất vọng. Bởi vì lỗ ổ khoá ngoài rộng trong hẹp, bởi vậy chìa khoá không thể cắm ngược vào ổ khoá được.
Hoắc Vũ Hoàn thở dài:
- Xem tình hình này, chỉ còn cách đào tiếp mà thôi.
Tào Phác suy nghĩ giây lát rồi bảo:
- Chúng ta hãy nghỉ một chút, đợi bọn gia nhân tới kêu bọn chúng mang dụng cụ đến, đào từ bên ngoài vào. Như vậy sẽ dễ hơn.
Đang nói chuyện, bỗng nhiên cả hai nghe tiếng bước chân. Tiếng bước chân kia mỗi lúc một gần hơn. Dường như có người đang bước lên những bậc đá, từ từ tiến về phía cửa gian thạch thất.
Tào Phác vui mừng nói:
- Lão đệ, vận may của chúng ta cũng không tệ. Đệ nghe thử, đó không phải là tiếng chân người đến tìm sao?
Hoắc Vũ Hoàn ngược lại đưa tay lên ra dấu cho lão im lặng và trầm giọng bảo:
- Đừng vội lên tiếng gọi, có lẽ hung đồ vẫn chưa rời khỏi nơi đây...
Tiếng bước chân vẫn chầm chậm tiến về phía trước. Cuối cùng thì dừng lại trước cửa thạch thất. Tiếp theo là có tiếng đẩy cửa ình ịch. Hình như người kia muốn mở cửa ra thì phải.
Tào Phác tim đập thình thịch, mấy lần lão định lên tiếng gọi, nhưng đều bị Hoắc Vũ Hoàn ngăn cản lại.
Người bên ngoài cố gắng đẩy một hồi, vẫn không làm sao mở được cánh cửa đá kia.
Bỗng nhiên nghe tiếng nói vang lên:
- Thật là kỳ. Có người thấy họ đi ra ngoài thành về hướng này, thế tại sao không tìm thấy?
Vừa nghe được giọng nói. Hoắc Vũ Hoàn vội vàng mừng rỡ kêu lên:
- Hà Hoa! Hà Hoa! Ta đang ở trong này nè"
Ở bên ngoài, chính là Hà Hoa hình như đang mừng quýnh lên, nói lớn:
- Bá bá! Người đang nói chuyện với Hà Hoa phải không?
- Đúng vậy! Bá bá và Tào gia gia đang bị nhốt bên trong cánh cửa đá này, không làm sao ra được. Cháu đến thật đúng lúc...
Hà Hoa giọng có vẻ ngạc nhiên:
- Tại sao bá bá lại bị nhốt trong đó? Ai đã nhốt bá bá vào trong đó?
- A! Nói ra thật dài dòng. Hà Hoa trước tiên cháu mở cánh cửa này ra cái đã.
- Nhưng cánh cửa này bằng đá, đã vừa dày lại vừa nặng. Hà Hoa cố đẩy nó mấy lần mà không nổi.
- Đương nhiên là đẩy không nổi rồi. Phải dùng chìa khoá mới mở được...
Hà Hoa vội cắt ngang hỏi:
- Chìa khoá ở đâu cháu có?
Vũ Hoàn đáp:
- Chìa khoá đang ở trong người chúng ta.Nhưng không có cách nào trao được cho cháu.
Hà Hoa cháu làm thế nào mà tìm được đến dây?
- Bá bá còn hỏi sao? Khi bá bá đi cũng không nói với Hà Hoa một tiếng. Báo hại cháu ngủ đến nửa đêm, tỉnh lại sợ muốn chết. Cho nên cháu ra ngoài tìm bá bá. Vừa đi cháu vừa khóc, hỏi thăm những người đi đường...
Nói đến đây hình như Hà Hoa cảm thấy mủi lòng bật lên tiếng khóc.
Hoắc Vũ Hoàn thở dài:
- Là do bá bá không đúng. Bá bá đã nói sẽ trở về ngay. Ai ngờ lại bị nhốt ở trong này.
Hà Hoa thổn thức nói tiếp:
- Sau đó cháu có nghe một người bảo có hai người cưỡi ngựa ra cửa Nam môn. Trong đó có một người hình dáng rất giống bá bá. Vì vậy cháu mới tìm được đến chỗ này.
Vũ Hoàn vội an ủi:
- Được rồi đừng khóc nữa. Sau này bá bá sẽ không bỏ mặc cháu nữa đâu. Bây giờ nghe lời bá bá, mau trở vào trong thành một chuyến nữa...
- Trở vào trong thành để làm gì?
- Từ khách điếm hiện chúng ta đang trọ, đi về hướng Tây sẽ thấy một hiệu thuốc tên Khánh Dư đường. Cháu đi nói với những người trong tiệm thuốc rằng chúng ta đang bị nhốt tại khu mộ của Tào gia. Kêu họ mang dụng cụ đào đất đá, lập tức đến đây tiếp cứu.
Hà Hoa do dự hỏi:
- Hiện tại trời vẫn còn chưa sáng. Cháu đi nói với họ, sợ họ có tin hay không?
- Chúng ta có hai con ngựa, đang dấu ở trong lùm cây bên ngoài thành. Cháu lấy ngựa cưỡi về, bảo đảm bọn họ tin ngay.
- Thế thì Hà Hoa xin đi ngay. Nhưng mà bá bá phải đợi cháu trở lại mới được đi đó nha"
Hoắc Vũ Hoàn gượng cười trả lời:
- Cháu cứ việc yên tâm. Khi nào cháu chưa đến, chúng ta có muốn chạy cũng không được.
Sau khi căn dặn họ hai ba lần, Hà Hoa mới chịu rời khỏi khu mộ Tào gia.
Tào phác hỏi giọng có vẻ ngạc nhiên:
- Vị tiểu cô nương Hạ Hoa này là ai vậy?
Hoắc Vũ Hoàn thở dài bảo:
- Là một cô nhi đáng thương. Song thân cuả cô bé đã bị tên hung đồ kia tàn sát hết.
Nghe xong, Tào Phác cũng cảm thấy thương hại cho cô bé, đồng thời càng căm hận tên hung đồ kia hơn Hai người bỗng nhiên lặng thinh chẳng nói gì thêm nữa. Họ cứ ngồi im như thế không biết bao lâu.
Lúc này bình minh đã ló dạng. Những tia nắng ban mai yếu ớt lọt qua lỗ khoá vào trong gian thạch thất.
Trời càng sáng, Vũ Hoàn càng bồn chồn lo lắng hơn. Hà Hoa thật sự đã không trở lại, hay là cô bé giữa đường đã gặp chuyện không hay?
Không ngờ đúng ngay lúc ấy, có tiếng vó ngựa từ xa đưa đến.
Tào Phác vui mừng ra mặt, lớn tiếng nói:
- Đến rồi! Vị tiểu cô nương này tuổi tác tuy nhỏ, không ngờ lại lanh lẹ tới vậy, Hoắc Vũ Hoàn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn ngưng thần lắng nghe.
Chợt vũ Hoàn chau mày lại noí:
- Không phải đâu! Tại sao chỉ có một tiếng chân ngựa mà thôi? Nhứt định Hà Hoa sợ lão đệ đi mất, nên vội vã đến đây trước để xem thử.
Tiếng vó ngưạ đã dừng dưới chân núi. Chỉ một lát sau, quả nhiên nghe thấy tiếng thở dốc cuả Hà Hoa bên ngoài và cất tiếng gọi lớn:
- Bá bá! Bá bá"
Tào Phác mỉm cười nói:
- Lão phu đoán không tệ chứ? Mau trả lời cho cô ta đi, đừng để cô bé lại phải khóc lên nữa.
Chương trước | Chương sau