Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 6 - Sau cơn mưa to

↓↓

Ánh mắt của nàng trở nên ôn nhu, nàng nhìn Diệp Khai một lúc, đoạn tiếp hỏi:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Sáng sớm hôm nay, người ta hỏi ngươi ở tại đâu lúc đêm gần tàn, sao ngươi không nói ?


Diệp Khai đáp:


- Tại hạ không biết tại sao nữa !


Mã Phương Linh dịu giọng:


- Ta biết ! Ngươi sợ liên lụy đến ta ! Ngươi sợ thiên hạ nói xấu ta. Phải vậy không ?


Diệp Khai lắc đầu:


- Tại hạ không biết !


Mã Phương Linh càng dịu dàng hơn:


- Chẳng lẽ ngươi không sợ người ta dám giết ngươi thật sự ?


Diệp Khai lắc đầu:


- Tại hạ không sợ bị giết, chỉ sợ cô nương giận thôi !


Mã Phương Linh cười, nàng trở nên ôn nhu như không còn ai ôn nhu hơn.


Diệp Khai nhìn nàng, tợ hồ si si dại dại ...


Mã Phương Linh từ từ cúi đầu, thấp giọng hỏi:


- Có phải sớm mai này, gia gia tìm ngươi để nói gì đó với ngươi chăng ?


Diệp Khai gật đầu:


- Phải !


Mã Phương Linh lại hỏi:


- Gia gia ta nói gì ?


Diệp Khai đáp:


- Lịnh tôn bảo tại hạ phải đi, đi gấp, khỏi địa phương này.


Mã Phương Linh cắn môi:


- Ngươi đáp làm sao ?


Diệp Khai mỉm cười:


- Tại hạ bảo là không đi đâu hết.


Mã Phương Linh ngẩng đầu lên, rồi vụt đứng dậy, chụp tay chàng, nắm cứng hỏi:


- Ngươi ... thật sự ngươi không đi ?


Diệp Khai gật đầu:


- Tại hạ ở lại.


Mã Phương Linh lại hỏi:


- Ở nơi khác, không có ai chờ đợi ngươi sao ?


Diệp Khai đáp:


- Chỉ có một nơi, ở đó có người chờ tại hạ.


Mã Phương Linh hỏi dồn:


- Nơi nào ?


Diệp Khai buông gọn:


- Nơi này !


Mã Phương Linh cười, nụ cười ngọt ngào quá !


Nàng mơ màng nhìn ra, ánh mắt mông lung, như chơi vơi trong cõi mộng.


Rồi nàng nhẹ giọng:


- Chưa bao giờ ta nghe ai nói với ta những câu như vậy. Chưa bao giờ ai nắm tay ta, ngươi tin không ! Ngươi biết không ?


Diệp Khai gật đầu:


- Tại hạ tin !


Mã Phương Linh tiếp:


- Người ta cho rằng ta rất hung hăng, ta cảm thấy càng ngày càng hung hăng, chứ thực ra ...


Diệp Khai bật cười:


- Thực ra, cô nương vốn quá hung hăng !


Mã Phương Linh cười theo:


- Thực ra, có lúc ta giận ngươi, nhưng chỉ giả vờ giận thôi !


Diệp Khai hỏi:


- Tại sao cô nương phải giả vờ giận ?


Mã Phương Linh đáp:


- Chỉ vì ... chỉ vì ta nghĩ, nếu thỉnh thoảng ta không phát cáu, thì thiên hạ khinh lờn ta !


Diệp Khai ôn tồn thốt:


- Từ nay về sau, không ai dám khinh lờn cô nương nữa đâu !


Mã Phương Linh chớp mắt:


- Nếu có kẻ khinh khi ta, thì ngươi sẽ sống chết với kẻ đó ?


Diệp Khai gật đầu:


- Đương nhiên ! Bất quá, từ nay về sau, cô nương đừng giả vờ phát cáu nữa !


Mã Phương Linh cắn môi, rồi đáp:


- Nhưng từ nay về sau, nếu ngươi còn lân la nơi này nữa, thì ta sẽ phát cáu như thường. Mà là phát cáu thật sự, chứ không phải giả đâu nhé !


Diệp Khai không nói gì nữa, lấy mảnh giấy đỏ vo tròn giấu trong chiếc giày ra.


Mã Phương Linh tiếp lấy mở ra xem.


Mặt nàng tươi hồng lên, miệng cười nhẹ.


Diệp Khai trông nàng thầm nhận nàng là một thiếu nữ khả ái, tâm tánh bộc trực, thành phác, có lúc nàng như một đứa trẻ con.


Bất quá, chàng nâng tay nàng lên, hôn nhẹ.


Mặt nàng ửng đỏ.


Vừa lúc đó, có người dặng hắng nhẹ. Dì ba đẩy cửa bước vào, miệng điểm một nụ cười, mắt nhìn cả hai.


Mã Phương Linh càng đỏ mặt, rút hai tay về giấu sau lưng.


Dì ba thốt:


- Chúng ta nên về bây giờ !


Mã Phương Linh cúi đầu:


- Ừ !


Dì ba tiếp:


- Ta ra ngoài kia trước, chờ ngươi nhé !


Lúc bước ra, không rõ vô tình hay cố ý, bà quay đầu lại cười với Diệp Khai.


Một nụ cười thuộc loại tiêu hồn !


Diệp Khai chợt hỏi:


- Các vị dùng cỗ xe đó mỗi lần vào thị trấn này, đều đều như vậy, chứ không dùng xe khác ?


Mã Phương Linh gật đầu !


Diệp Khai lại hỏi:


- Có tất cả mấy cỗ xe loại đó ?


Mã Phương Linh đáp:


- Chỉ có một cỗ. Những người khác thích đi ngựa hơn.


Diệp Khai thở dài, tiếp:


- Cũngvì các vị giành dùng cỗ xe đó, nên những người ấy phải tự họ trở về, không có xe đưa !


Mã Phương Linh hỏi:


- Những người nào ?


Diệp Khai đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Màu máu của anh

Màu máu của anh

- Đừng hỏi nhiều. Còn tiền không? Vứt anh vay mấy "lít", nhanh. - Em làm gì có. Nó

01-07-2016
Đại dương bay lên

Đại dương bay lên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Tiếng guitar quân khu

Tiếng guitar quân khu

Cô bước đến ôm anh thật chặt trước khi rời xa, cô tin rằng anh và cô sẽ rồi sẽ

24-06-2016
Để con đừng đau

Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho

24-06-2016

Polly po-cket