The Soda Pop
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 43 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 6 - Sau cơn mưa to

↓↓

Trước cửa không có chiêu bài, không có dấu hiệu gì, chỉ có treo một ngọn đèn lồng màu đỏ.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Soát qua nơi này, là Diệp Khai dẫm dấu chân khắp thị trấn.


Chàng nghĩ, chẳng lẽ Mã Phương Linh và dì ba lại đến chốn này ?


Tuy nghĩ vậy, chàng vẫn đẩy cửa, bước vào.


Chàng suýt bật ngửa, bởi Mã Phương Linh đang ngồi lù lù trên chiếc ghế.


Lấy lại bình tỉnh, chàng hỏi:


- Cô nương cũng đến đây nữa à ?


Mã Phương Linh trừng mắt nhìn chàng, vụt đứng lên, quay mình bước đi !


Nàng vốn ngồi đó, trông chờ, nóng nảy như ngồi trên lửa, rồi bây giờ thấy chàng đến, lại ngún nguẩy bỏ đi.


Diệp Khai biết, nàng hận.


Lúc nàng hận, chàng có nói gì cũng vô ích, nên thở dài, chọn chiếc ghế, ngồi xuống.


Mã Phương Linh ra đến cửa, bỗng quay mình trở vào, lại trừng mắt hỏi:


- Ngươi đến đây làm gì ?


Diệp Khai chớp mắt:


- Tìm cô nương.


Mã Phương Linh hừ nặng:


- Tìm ta ? Tìm ta mà mãi đến bây giờ mới dẫn xác đến ! Ngươi tưởng ta chờ ngươi đấy à ?


Diệp Khai mỉm cười:


- Không chờ tại hạ thì chờ ai ?


Mã Phương Linh buông cộc lốc.


- Ta chờ dì ba !


Diệp Khai giật mình:


- Dì ba ! Bà ấy cũng đến đây ?


Mã Phương Linh lại hừ một tiếng:


- Ngươi tưởng chỉ có nam nhân mơi đến đây được thôi sao ?


Diệp Khai cười khổ:


- Nào tại hạ có tưởng chi đâu ! Có điều tại hạ không tưởng là cô nương đến đây, nên dẫm nát thị trấn mà tìm mãi.


Mã Phương Linh chăm chú nhìn chàng:


- Ngươi cứ tìm ta từ lúc đó đến bây giờ ?


Diệp Khai gật đầu:


- Không tìm cô nương thì tìm ai ?


Mã Phương Linh vụt bật cười sằng sặc, gắt:


- Ngốc tử ! Ngươi tưởng chỉ có một lối duy nhất vào nơi này à ?


Thì ra, nàng do cửa hậu mà vào, vì không muốn ai trông thấy.


Diệp Khai thở dài:


- Tại hạ không ngờ cô nương có thể do cửa hậu mà vào !


Mã Phương Linh đáp:


- Ta đâu có muốn ! Chính dì ba muốn thế !


Diệp Khai giật mình:


- Bà ấy đã đến đây rồi sao ?


Mã Phương Linh cắn môi nhịn cười:


- Ngốc tử ! Vừa rồi là đã chẳng nói với ngươi sao ?


Diệp Khai hỏi:


- Bà ấy đâu ?


Mã Phương Linh chu môi hướng về vọng cửa thứ ba bên tả đáp:


- Ở trong đó ...


Trong vọng cửa đó, là phòng của Thúy Bình.


Diệp Khai giương tròn đôi mắt, hỏi:


- Bà ở trong đó ? Làm gì ở trong đó ?


Mã Phương Linh đáp:


- Giải muộn.


Diệp Khai kêu lên:


- Giải muộn với Thúy Bình ?


Mã Phương Linh gật đầu:


- Họ là bằng hữu của nhau, mỗi lần vào thị trấn là dì ba có đến với nàng một lúc.


Bỗng nàng trợn mắt hỏi:


- Sao ngươi biết tên nàng là Thúy Bình ! Ngươi có quen với nàng ?


Diệp Khai lẩm nhẩm:


- Mường tượng có gặp nàng ấy một lần.


Mã Phương Linh gằn giọng:


- Mường tượng hay thật sự ?


Diệp Khai cười khổ:


- Thật sự !


Mã Phương Linh ngẩng đầu lên:


- Chừng như ngươi vừa đến chiều hôm qua chơi.


Diệp Khai gật đầu.


Mã Phương Linh tiếp hỏi:


- Đêm trước đó, ngươi ở đâu ?


Diệp Khai đáp:


- Mường tượng ... mường tượng ...


Mã Phương Linh cắn môi, rồi quay đầu, rồi nguây nguẩy bước đi.


Tánh khí của nàng biến đổi chóng quá, thoạt vui thoạt hờn, đối tượng không làm sao xoay trở kịp với nàng.


Diệp Khai thở dài !


Chàng còn làm gì hơn, ngoài sự thở dài ?


Một lúc sau, chẳng rõ là bao lâu sau, cánh cửa bật ra, Mã Phương Linh trở vào.


Nàng bước luôn đến trước mặt Diệp Khai, kéo ghế ngồi xuống, đối diện với chàng.


Nàng nhếch môi, mường tượng cười, nhưng không cười, nàng nhìn trân trân Diệp Khai, chợt hỏi:


- Sao ngươi không nói chi hết ?


Diệp Khai đáp:


- Tại hạ không dám nói.


Mã Phương Linh gằn giọng:


- Không dám ?


Diệp Khai lắc đầu:


- Nếu nói sai sót, cô nương sẽ phát cáu lên !


Mã Phương Linh hừ một tiếng:


- Ngươi sợ ta ?


Diệp Khai gật đầu:


- Không tưởng nổi !


Mã Phương Linh chớp chớp mắt, rồi bật cười sằng sặc, rồi mắng:


- Ngốc tử ! Lúc không nên nói, lại ba hoa, lúc đáng nói, lại câm miệng !

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Vụ cướp thế kỉ

Vụ cướp thế kỉ

- Đoàng! Phát súng nổ vang. Viên đạn trúng vào chiếc điện thoại trên bàn khiến nó

01-07-2016
Bây giờ ba ở đâu?

Bây giờ ba ở đâu?

Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ

30-06-2016
Hổ và ngựa

Hổ và ngựa

Con ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn cái vó xuống đất,

24-06-2016
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Mẹ ơi! Con thèm…

Mẹ ơi! Con thèm…

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập Truyện ngắn kinh dị) - Mẹ làm chi mà

28-06-2016