XtGem Forum catalog
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 41 - Kiếm nhanh tay đứt

↓↓

Vậy y phục đó, nằm trên đất đó, dù con người bằng gỗ, gỗ cũng phải mục.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhưng, có thể nào nàng để thân mình trần truồng trước mắt một nam nhân không phải là Diệp Khai ?


Nàng cắn mạnh môi, hỏi:


- Ngươi có gian dâm Mã Phương Linh chăng ?


Phó Hồng Tuyết cố đè nén cơn thống khổ, gật đầu !


Đã làm việc gì, hắn không chối. Hắn chưa gian dâm, bất quá chỉ cưỡng bức thôi, và sự việc bị ngăn trở vì Diệp Khai xuất hiện.


Đinh Vân Lâm hỏi:


- Ngươi có thể cưỡng gian ta chăng ?


Phó Hồng Tuyết hỏi lại:


- Ngươi đề tỉnh ta ?


Đinh Vân Lâm đáp:


- Hiện tại, nếu ngươi muốn, thì ta không thể nào phản đối. Nhưng ta hy vọng ngươi hiểu một việc...


Phó Hồng Tuyết chờ nghe ...


Đinh Vân Lâm tiếp:


- Trừ Diệp Khai ra, bất cứ nam nhân nào mó đến ta, là ta mửa liền. Bởi vì ta cho rằng trên đời này không nam nhân nào sánh được với hắn.


Thống khổ và cừu hận bừng lên ánh mắt, Phó Hồng Tuyết không nói gì.


Đinh Vân Lâm tiếp:


- Ngươi hận hắn có thể không phải vì hắn giết Thúy Bình mà là vì ngươi biết, vĩnh viễn ngươi không sánh kịp hắn.


Phó Hồng Tuyết chụp áo nàng, nhấc bỗng nàng lên, rung giọng thốt:


- Ngươi lầm !


Đinh Vân Lâm lắc đầu:


- Ta không lầm !


Phó Hồng Tuyết tiếp:


- Ngươi không nên bức ta !


Hắn đặt nàng xuống, xé tét chiếc áo nàng.


Khi nàng ngã ra, gió lạnh quét ngang bộ ngực trắng nhu tuyết của nàng.


Nàng tuôn lệ, nghiến răng rít lên:


- Ta không lầm, chính Tiểu Diệp lầm ! Tiểu Diệp nhận xét lầm ngươi. Ngươi không là con người, ngươi là súc sanh !


Phó Hồng Tuyết rung người lên, bỗng ngã xuống, co rúm thân hình, gân giật mạnh, sùi bọt mép.


Đinh Vân Lâm kinh hãi.


Nàng nghe nói, Phó Hồng Tuyết có bịnh kín, song không tưởng bệnh hắn dễ phát như vậy.


Bệnh phát đáng sợ.


Trông Phó Hồng Tuyết, Đinh Vân Lâm một lần nữa thương xót hắn quá chừng.


Nhưng nàng làm sao giúp hắn được gì, bởi nàng không cử động được.


Vừa lúc đó, có tiếng chân vang lên.


Tiếng chân nhẹ, nhưng hổn độn, chứng tỏ có nhiều người đến.


Đinh Vân Lâm thầm nghĩ:


- Chẳng phải Diệp Khai ! Nếu hắn đến chẳng bao giờ có kẻ đi theo hắn.


Nàng trầm con tim xuống, chờ xem.


Đêm thu, khuya, giữa cảnh tuyết giá lạnh lùng, còn ai có hứng thú đến đây ?


Tiếng chân dừng lại ngoài sơn động.


Lửa tắt, than còn, thỉnh thoảng lửa bùng lên vì một vài đoạn cây thừa bốc cháy.


Có ánh sáng, là có người.


Cho nên, bên ngoài động, người dừng chân, nghe ngóng người bên trong. Một lúc lâu, có kẻ ướm hỏi: - Bằng hữu nào trong động đó, xin cho biết quý danh cao tánh. Đinh Vân Lâm cắn môi, tránh phát âm thanh.


Nàng hy vọng họ không vào liền, và Phó Hồng Tuyết qua nhanh cơn bệnh. Một thanh đao từ bên ngoài thọc vào, rồi Đinh Vân Lâm trông thấy người cầm


đao.


Cùng lên núi, có nhiều người.


Nhưng vào động, chỉ có một người.


Người đó có gương mặt trắng xanh, da láng, chớp chớp mường tượng chiếc nạ bằng đồng xanh.


Hắn nhìn thoáng qua Phó Hồng Tuyết, rồi nhìn sang Đinh Vân Lâm.


Da thịt nàng hiện lộ dưới lớp y phục rách tả tơi.


Vẻ dâm đãng ngời lên nơi ánh mắt người đó.


Hắn thở phào, xuôi tay đao, hắn không còn xem hai người nằm đó đáng sợ nữa.


Hắn mở mắt to hơn, nhìn hau háu Đinh Vân Lâm.


Đinh Vân Lâm nổi giận hỏi:


- Ngươi nhìn cái gì ? chẳng lẽ chưa bao giờ ngươi thấy một nữ nhân ?


Người đó mỉm cười, lấy đầu chân hất vào mình Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Gã là chi của ngươi ?


Đinh Vân Lâm gắt:


- Ngươi không cần biết !


Người đó hỏi:


- Có phải hắn là kẻ đã đánh đuổi Quan Đông Vạn Mã Đường chạy bỏ cơ nghiệp chăng ? Hắn là Phó Hồng Tuyết phải không ?


Đinh Vân Lâm hỏi lại:


- Sao ngươi biết ?


Người đó đáp:


- Ta vốn đi tìm hắn đấy !


Đinh Vân Lâm trố mắt:


- Tìm hắn để làm gì ?


Người đó đáp:


- Ta tìm hắn để nhờ hắn làm một việc. Nhờ hắn giết một người.


Hắn cười lớn, tiếp:


- Nhưng bây giờ thì hắn chỉ còn chờ người đến giết ? Hắn còn làm gì được ai trong tình trạng đó ?


Đinh Vân Lâm cười lạnh:


- Nếu ngươi có ý tưởng đó, thì chắc chắn là ngươi sẽ hối hận lớn.


Người đó cười âm trầm:


- Ta còn có ý tưởng khác nữa.


Đinh Vân Lâm hỏi:


- Ý tưởng gì ?


Người đó đáp:


- Thấy một nữ nhân phơi ngực như ngươi, lại đẹp, lại trẻ, thì nam nhân sẽ có ý tưởng như thế nào ! Chắc ngươi cũng hiểu chứ !


Đinh Vân Lâm lạnh người, kêu lên thất thanh:


- Ngươi dám ?


Người đó thản nhiên:


- Sao lại không dám ? Dù Phó Hồng Tuyết đủ sức bạt đao, ta cũng không ngán !


Đinh Vân Lâm quát:


- Ngươi.. ngươi không sợ thật sự ?


Người đó thốt:


- Nếu ngươi biết ta là ai, thì ngươi tự động hiến dâng liền.


Đinh Vân Lâm gằn giọng:


- Bằng vào đâu ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu thương quay về

Yêu thương quay về

(khotruyenhay.gq) Người ta vẫn thường nói rằng: "Trong tình yêu ta cần những ngọn lửa,

27-06-2016
Binh pháp tỏ tình

Binh pháp tỏ tình

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tháng năm có

27-06-2016
Chạy đâu cho hết nắng

Chạy đâu cho hết nắng

Vắt lên vai quá nhiều mối tình, chẳng phải anh là người lăng nhăng hay đào hoa, mà là

24-06-2016
Mưa nửa đêm

Mưa nửa đêm

Tài muốn leo lên căn hộ của Thu, hỏi em và người kia có quan hệ gì? Nhưng tự ti đã

28-06-2016
Con chó xấu tính

Con chó xấu tính

Có một con chó nọ cứ hay lao vào tấn công bất cứ ai mà nó gặp, nhưng nó làm điều

24-06-2016
Em còn yêu anh

Em còn yêu anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016