Polaroid
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 96 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 41 - Kiếm nhanh tay đứt

↓↓
Mã Phương Linh hỏi:


- Ngươi không vừa lòng những lời ta nói ?


Phó Hồng Tuyết gồng tay cầm, gân xanh nổi vòng, gằn từng tiếng:


- Ngươi nói thêm một tiếng, ta giết ngươi ngay !

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mã Phương Linh mỉm cười. Lúc nàng bắt đầu hé môi cười, một người xuất hiện bên cạnh nàng.


Người đó có thân vóc cao lớn, trong lứa thiếu niên, vận áo gấm, mặt đầy ngạo khí.


Y có lý do để mà cao ngạo.


Thân vóc khôi vĩ, tướng mạo anh tuấn, đôi mày lưỡi kiếm biểu lộ oai nghi, mắt sáng như sao, vận y phục sang quý.


Vô luận là ai, nhìn thoáng qua cũng biết y thuộc hạng người độc đoán, độc hành, muốn làm gì là làm ngay, đừng mong ai ngăn trở.


Hiện tại, y nhìn đăm đăm Phó Hồng Tuyết rồi lạnh lùng hỏi:


- Vừa rồi, ngươi nói gì ?


Phó Hồng Tuyết hiểu ngay tại sao Mã Phương Linh cải biến tâm tình.


Thiếu niên áo gấm lập lại câu hỏi:


- Có phải là ngươi muốn giết nàng ?


Phó Hồng Tuyết gật đầu.


Thiếu niên hỏi:


- Ngươi biết nàng là chi của ta chăng ?


Phó Hồng Tuyết lắc đầu.


Thiếu niên tiếp luôn:


- Vợ ta đó !


Phó Hồng Tuyết bỗng cười lạnh:


- Nếu vậy, nàng mà nói thêm một tiếng nữa, thì ngươi nên tìm một mỹ nhân khác, lấy làm vợ, nàng không sống sót để ăn ở đời với ngươi nữa đâu.


Thiếu niên trầm gương mặt:


- Ngươi biết ta là ai chăng ?


Phó Hồng Tuyết lắc đầu.


Thiếu niên tiếp:


- Ta họ Đinh.


Phó Hồng Tuyết thản nhiên:


- Ạ ?


Thiếu niên tiếp:


- Đinh Linh Trung !


Phó Hồng Tuyết vẫn thản nhiên:


- Ạ ?


Đinh Linh Trung tiếp:


- Tuy ngươi vô lễ, ta vẫn có thể tha thứ, vì hiện tại ngươi không có vẻ có khả năng giết người.


Đích xác, Phó Hồng Tuyết không có vẻ đó.


Hắn thừa nhận sự nhận xét của Đinh Linh Trung.


Đinh Linh Trung lộ vẻ đắc ý, biết rằng cái tên của y thừa sức dọa khiếp một số người trên giang hồ, cho nên lúc nào không cần thiết, y không bao giờ xuất thủ. Y mãn nguyện lắm, và chính vì mãn nguyện mà dù tự cao, y vẫn tránh được trở thành con người táo bạo.


Y không thể không tỏ lộ cho người vợ mới cưới của y biết, là y có đủ lực lượng bảo vệ nàng.


Bằng cách này, hay cách khác.


Y điểm nhẹ một nụ cười, quay đầu sang Mã Phương Linh, bảo:


- Vô luận hiền thê muốn nói gì, cứ nói ra đi, chẳng sao đâu !


Mã Phương Linh cắn môi, hỏi:


- Vô luận tôi muốn nói chi, cũng không quan hệ ?


Đinh Linh Trung mỉm cười:


- Có ngu huynh bên cạnh, không việc gì hiền thê phải sợ !


Mã Phương Linh cao giọng:


- Tôi nói, gã thọt chân đó yêu một con điếm, say mê một con điếm không đáng giá một đồng tiền !


Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, bàn tay tả chụp bàn tay hữu, tay hữu đang nắm cứng chuôi đao.


Chừng như tay này giữ cho tay kia đừng vung lên đột ngột.


Đinh Linh Trung hỏi:


- Ngươi dám động thủ ư ?


Phó Hồng Tuyết không đáp.


Thần thái của hắn quá rõ rệt, cần gì phải đáp. Bất cứ ai cũng trông thấy, không một lực lượng nào trở ngăn hắn xuất thủ.


Tự nhiên Đinh Linh Trung phải thấy. Y hét lên một tiếng, rút kiếm khỏi võ, vung tay luôn.


Kiếm biến thành một cái mống dài, bắn qua yết hầu của Phó Hồng Tuyết.


Kiếm pháp của họ Đinh không phải tầm thường. Trước thế công của Đinh Linh Trung, trên giang hồ chỉ có một số ít có đủ lực lượng hoàn thủ mà thôi.


Và Phó Hồng Tuyết ở trong một số ít đó.


Hắn không né tránh, không đón đở, không làm một cử động.


Bất thình lình, ánh đao chớp lên.


Chỉ một lần chớp thôi.


Theo ánh đao chớp, máu chớp theo máu bắn tung tóe, máu phun dài dài, theo đà bay của vật gì đó.


Vật đó là một thanh kiếm, kiếm của Đinh Linh Trung, kiếm cắm phập vào một thân cây, xa xa, chuôi kiếm còn rung rung.


Cánh tay của Đinh Linh Trung cũng bay theo, bàn tay còn nắm chuôi kiếm, thòng xuống, lắc lư, máu rõ ròng ròng.


Chính y cũng không biết tại sao cánh tay bị chặt đứt, bởi thế đao của Phó Hồng Tuyết nhanh vô tưởng.


Y ngã xuống, bất tỉnh luôn.


Mã Phương Linh cũng muốn xỉu luôn, không phải vì chồng thọ thương, mà là vì sợ, vì giận, vì thất vọng.


Nàng nhìn xuống Đinh Linh Trung, chợt quay mình, phóng chân chạy cuồng loạn.


Bên đường, có cỗ xe, nàng chạy về phía đó, kéo mạnh cửa xe.


Trong xe, có một người.


Người đó, là Đinh Vân Lâm.


Phó Hồng Tuyết thấy nàng, tự hỏi tại sao nàng cũng có mặt ở đoạn đường này, và tại sao Diệp Khai không kèm một bên nàng.


Mã Phương Linh hét:


- Hắn sát hại nhị ca cô, sao cô nương bất động ?


Đinh Vân Lâm nhìn nàng, lâu lắm, mới hỏi:


- Cô nương muốn tôi báo cừu ?


Mã Phương Linh đáp:


- Tự nhiên ! Y là nhị ca của cô nương, là chồng của tôi.


Đinh Vân Lâm cười mỉa:


- Cô nương nhận nhị ca tôi là chồng ?


Mã Phương Linh biến sắc:


- Cô nương ... nói thế là ý tứ làm sao ?


Đinh Vân Lâm lạnh lùng:


- Cái ý tứ của tôi, cô nương nên minh bạch, nhị ca của tôi dù thực sự có chết đi nữa, cô nương cũng không hề vì người mà rỏ giọt lệ thương tâm. Nhị ca tôi sống hay chết, cái đó không thành vấn đề đối với cô nương.


Bây giờ thì những lời nói của Đinh Vân Lâm là những ngọn roi, những mũi châm quất vào tim, đâm vào óc Mã Phương Linh.


Cũng như trước kia, nàng đã nói những lời cay độc với Phó Hồng Tuyết.


Nàng biến sắc mặt.


Đinh Vân Lâm bồi luôn:


- Cô nương muốn cho tôi đi giết một người để báo cừu bất quá chỉ vì cô nương hận người đó, hận như đối với Diệp Khai. Cô nương hận vì cô nương, chứ không vì nhị ca tôi.


Nàng cắn môi, đoạn tiếp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ván bài lật ngửa

Ván bài lật ngửa

Phụ nữ, nếu đã yêu thì dù sống chết, dù có phải xuống địa ngục cũng không từ

23-06-2016
Hạnh phúc không muộn

Hạnh phúc không muộn

Từ ngày chia tay Long, Linh trở nên ít nói hẳn, cô thấy mọi thứ xung quanh như sụp đổ,

28-06-2016
Con cáo và con cò

Con cáo và con cò

Trong 1 lần, con cáo và con cò đã có cuộc ghé thăm nhau và chúng dường như rất thân

24-06-2016
Ma

Ma

Ma....ma.................. Tiếng thằng Tuấn la thất thanh khi đi qua bụi duối trước cửa

24-06-2016
Duyên

Duyên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa

Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng

01-07-2016
Bố của con gái

Bố của con gái

Một người bố, có thể với tất cả mọi người nó cũng như bao người bố khác trên

30-06-2016