Triệu Đại Phương cúi đầu, thở dài.
bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Y không cần đáp thành tiếng, cử chỉ đó cũng đủ lắm rồi. Y lộ vẻ đau khổ.
Phó Hồng Tuyết đứng lên:
- Các hạ không cần phải xốn xang. Chẳng có gì đâu. Các hạ không đáng trách.
Triệu Đại Phương ngẩng mặt hỏi:
- Công tử định đi ?
Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Bốn hôm chờ dợi rồi còn gì.
Triệu Đại Phương tiếp:
- Dù muốn đi thì công tử cũng nên đợi đến sáng mai.
Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Tại sao ?
Triệu Đại Phương đáp:
- Đêm nay sẽ có người đến đây.
Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Ai ?
Triệu Đại Phương đáp:
- Một quái nhân.
Phó Hồng Tuyết cau mày.
Triệu Đại Phương tiếp:
- Một quái nhân mà cũng là một kẻ ngông cuồng. Tuy nhiên mọi tin tức trên đời đều ở trong tay y, chẳng một bí mật nào mà y không biết.
Phó Hồng Tuyết thoáng do dự:
- Sao các hạ biết là y sẽ đến ?
Triệu Đại Phương đáp:
- Y có hứa.
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Hứa từ lúc nào ?
Triệu Đại Phương đáp:
- Ba năm trước.
Phó Hồng Tuyết lại cau mày.
Triệu Đại Phương tiếp:
- Dù cho y hứa cách ba mươi năm thì tại hạ cũng tin là đêm nay y sẽ đến, nhất định là sẽ đến. Dù cho y bị chặt hai chân thì y cũng lết, cũng bò mà đến.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Nếu y chết ?
Triệu Đại Phương tiếp:
- Nếu y chết thì nhất định có người khiêng quan tài y đến đây cho tròn lời hứa.
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Các hạ tin tưởng y đến thế ?
Triệu Đại Phương gật đầu:
- Đúng vậy. Trong đời y chưa bao giờ thất tín một lần.
Phó Hồng Tuyết từ từ ngồi xuống.
Triệu Đại Phương hỏi:
- Chẳng bao giờ công tử uống rượu ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu.
Hắn lắc đầu mà lòng quặn đau.
Triệu Đại Phương không thấy vẻ đau khổ của hắn. Y mỉm cười thốt:
- Y thì khác, y là một tửu quỷ. Tại hạ đã chuẩn bị cho y hai vò rượu ngon từ hai năm trước.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Tại hạ hy vọng không có ai uống hai vò rượu đó.
Rượu đã được đặt lên bàn. Hai vò. Đêm xuống sâu dần, sâu dần.
Canh ba đã điểm rồi mà cưa có ai đến cả. Nhưng Triệu Đại Phương bình tỉnh như thường, không hề bồn chồn nôn nao.
Đích xác là y tín nhiệm bằng hữu cực độ.
Phó Hồng Tuyết ngồi đó, bất động, không nói một tiếng gì.
Để phá tan im lặng nặng nề, Triệu Đại Phương điểm một nụ cười, thốt:
- Y là một cuồng sĩ, một tửu quỷ, một độc hành đại đạo luôn. Nhưng chỉ cướp của kẻ giàu rồi phân phát số bạc cướp được cho kẻ nghèo. Do đó suốt đời y vẫn nghèo.
Phó Hồng Tuyết không lấy làm lạ. Hắn có thấy mẫu người đó.
Diệp Khai là một.
Triệu Đại Phương tiếp:
- Y họ Kim, có người gọi y là Kim Phong Tử. Dần dần y cứ tưởng đó là cái tên của y, nên quên luôn tên thật.
Phó Hồng Tuyết không nghe y nói gì nữa, bởi lúc đó có tiếng chân người vang lên trên đường.
Bước chân rất nặng mà lại là của hai người chứ không phải một.
Triệu Đại Phương cũng lắng nghe.
Rồi y lắc đầu thốt:
- Không phải y.
Phó Hồng Tuyết thản nhiên:
- Ạ !
Triệu Đại Phương tiếp:
- Tại hạ đã nói y là một độc hành đại đạo. Bình sinh y luôn luôn một mình xuôi ngược trên mọi nẻo đường.
Y cười tiếp:
- Huống chi độc hành đại đạo không thể bước đi nặng nề như vậy.
Phó Hồng Tuyết gật đầu, công nhận y có lý.
Bước chân dừng lại bên ngoài cửa.
Triệu Đại Phương cau mày khi có người gõ cửa.
Triệu Đại Phương nhăn mặt song không thể không mở cửa.
Nơi khung cửa, hai người hiện ra, dung mạo tầm thường, vận y phục bình thường, chân mang giày cỏ.
Hai nam nhân. Họ khiêng một cỗ quan tài đến tìm Triệu Đại Phương.
Một người hỏi:
- Các hạ họ Triệu ?
Triệu Đại Phương gật đầu:
- Người đó tiếp:
- Có kẻ nhờ bọn tại hạ đưa vật này đến cho các hạ.
Họ đặt cỗ quan tài xuống, đoạn quay mình đi liền.
Triệu Đại Phương muốn chạy theo song suy nghĩ sao đó, lại thôi.
Y sửng sờ nhìn cỗ quan tài.
Lâu lắm, y cất tiếng:
- Tại hạ đã nói là dù chết thì y cũng nhờ người đưa quan tài đến cho tại hạ.
Giọng y sệt sệt.
Phó Hồng Tuyết cũng xúc cảnh sinh tình, song bình sinh hắn không hề an ủi ai.
Qua một lúc nữa, Triệu Đại Phương thở dài, tiếp:
- Xem ra hai vò rượu này quả không có người uống rồi.
Chương trước | Chương sau