Tại con đường này chỉ có bốn toà nhà. Bốn toà khách sạn và kỷ viện.
bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hắn đi giữa vùng hương. Hương hoa, hương yên chi, hương nữ nhân.
Ơû đây có đủ các loại rượu, đủ loại gái từ mười ba đến ba mươi .
Tất cả đều đẹp, tất cả đều khéo tiếp đãi nam nhân.
Tiết Đại Hán thốt:
- Các nữ nhân này có khác cho Thúy Bình ?
Phó Hồng Tuyết không cãi lý.
Bởi hắn có thành kiến về Thúy Bình, không một nữ nhân nào sách được với nàng, dù là con nhà lành hay kỷ nữ.
Hay ít nhất không một nữ nhân nào thay thế được nàng.
Mỗi nam nhân đều có một nữ nhân duy nhất. Cái duy nhất đó không phải có một quy định rõ rệt.
Và cái duy nhất đó là nguồn gốc bi ai, thống khổ .
Nơi hắn tạo, là một tòa nhà dành riêng cho khách hoài hoa thừa hằng sản .
Hắn chưa uống chén rượu đầu, tỉnh lại rồi hắn có cảm giác như mình đang bị nhốt trong chiếc lồng .
Hắn xuất ngoại bách bộ nhàn tản, trốn tránh sự bực bội .
Tay hắn vẫn nắm chuôi đao, song không bóp mạnh như thường lệ .
Hắn cũng nhận thấy sự yếu đuối đó .
Bảy hôm rồi, uống nhiều, ăn ít. Gần như không ăn. Hắn có là sắt đá, cũng phải hao mòn .
Thành ra, hắn sợ. Thành ra, hắn muốn ra khỏi lồng .
Con đường tịch mịch quá. Gió cuốn về từng cơn mang theo hương quê .
Phó Hồng Tuyết ngẩng mặt, đón gió hít hương .
Bỗng, hắn thấy một người .
Thúy Bình.
Nàng không lẽ loi, đơn độc. Cạnh nàng còn có một người nữa .
Gã đánh xe .
Hiện tại, không còn ai nhận ra gã là một tên đánh xe. Y phục của hắn thuộc loại đắt giá nhất. Chỉ có bọn hào hoa công tử mới sắm nổi .
Gã hiên ngang bước giữa lòng đường .
Gã đi sau Thúy Bình, y như Thúy Bình đi sau Phó Hồng Tuyết .
Gã ngoan ngoãn hơn con cừu .
Phó Hồng Tuyết bỗng cứng đờ người. Cứng người nhưng người nóng ran lên .
Cả thanh đao cũng nóng luôn .
Tay còn nắm chuôi đao, hắn có thể lướt tới, hắn có thể giết gã ngay .
Nhưng hắn bất động .
Bởi, hắn cảm thấy thẹn, nhục .
Có gì đâu mà hắn cho là thẹn, nhục ? Hắn đâu có làm gì .
Chính kẻ khác thẹn, nhục mới phải chứ ?
Hắn lẩm nhẩm:
- Xong, thế là xong . . .
Hắn muốn quay mình, không nhìn Thúy Bình và gã đánh xe nữa .
Song, không nhích tới được mà giết gã đánh xe, hắn làm gì có khí lực quay mình ?
Chẳng những thân hình không di động, mà mắt cũng không di động luôn .
Mắt vẫn nhìn
Hắn lẩm nhẩm:
- Xong, thế là xong . . .
Quả thật, hạng người của Thúy Bình là thế. Nàng không muốn cao hơn, ai đưa nàng lên cao, nàng cũng tụt xuống thấp .
Nàng không đáng cho hắn bi ai, thống khổ .
Trời, thật như vậy thì đúgn là phủ phàng cho hắn quá .
Rồi hắn khóc. Lệ tuôn như suối đổ .
Hắn thấy, qua màn lệ, cả hai vào một khách sạn cực nguy nga .
Thúy Bình vào trước, gã đánh xe theo sau.
Phó Hồng Tuyết vẫn bất động .
Lâu lắm, chẳng rõ là bao lâu, một bàn tay mát dịu nắm lấy tay hắn .
Rồi một giọng oanh vàng trổi lên dịu dàng:
- Công tử đứng chi đây mà đờ người ra thế ? Tiết Đại gia cho tìm công tử khắp nơi. Mời về uống rượu .
Phải, uống rượu là hợp tình, hợp cảnh
Tại sao hắn không uống chứ ? Tại sao hắn tỉnh lại để chứng kiến một cảnh xé lòng .
Uống.
Hắn theo nàng kỷ nữ về khách sạn để uống cho say. Hết say thì lại uống nữa, cho say mãi mãi, không bao giờ tỉnh.
Tôn nghiêm, dũng khí, lực lượng, tất cả đều vùi trong rượu . Còn thanh đao thôi. Hắn không thể vùi nó trong rượu được .
Rượu.
Rượu đến say, say đến tỉnh, tỉnh rồi lại say.
Hôm nay tỉnh, tỉnh lại rồi, Phó Hồng Tuyết sắp sửa mượn hơi men say trở lại .
Trước mặt hắn, bên kia cạnh bàn, một nụ cười trên gương mặt xinh tươi, gần hơn thì có một chén rượu .
Rượu, hấp dẫn hơn nụ cười .
Nụ cười ở đây, không cốt quyến rũ người, mà là giám thị rượu .
Chén rượu này là chén thứ nhất trong ngày .
Hắn chưa uống chén nào từ lúc tỉnh .
Hắn vừa vươn tay, định cầm chén rượu.
Nhưng một bàn tay khác, nhanh hơn, vươn ra hất chén rượu xuống nền .
Phó Hồng Tuyết sững sờ .
Bàn tay hất rượu là của Tiết Đại Hán .
Y trầm giọng hỏi:
- Hôm nay, các hạ còn tưởng uống nữa sao ?
Phó Hồng Tuyết do dự một chút, rồi gật đầu .
Tiết Đại Hán trầm gương mặt .
- Các hạ có biết là đã uống bao nhiêu rượu rồi chăng ?
Phó Hồng Tuyết không biết .
Hắn không nhớ rõ, thì tính làm sao đúng số ?
Nữ nhân có nụ cười, ngồi đối diện với hắn, lại cười, thốt:
- Tính đến ngày nay, Phó công tử thiếu tiền rượu cộng tất cả là ba ngàn bốn trăm lượng bạc .
Tiết Đại Hán hỏi:
- Đã thanh toán phần nào chưa ?
Thiếu nữ vẫn cười
- Chưa có lấy một đồng .
Tiết Đại Hán cười lạnh
- Tiền chưa trả một đồng, lại còn ngồi đây mà uống nữa à ?
Thiếu nữa đáp:
- Chỉ vì Phó công tử là khách của Tiết đại gia .
Tiết Đại Hán tiếp:
- Phải,hắn là khách của ta. Ta có thể mời hắn uống rượu một vài lần, nhưng chẳng lẽ ta bao rượu cho hắn suốt đời ? Ngươi đâu có buộc ta được, phải không ?
Thiếu nữ cười gượng
Chương trước | Chương sau