Ring ring
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 108 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 18 - Sát thủ kiếm

↓↓

- Cái đó thì ai ai cũng biết như vậy.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lộ Tiểu Giai tiếp: - Và người ta sợ kiếm, chứ không ai sợ vỏ kiếm. Diệp Khai gật đầu:


- Đúng luôn !


Lộ Tiểu Giai kết luận: - Cho nên, vỏ kiếm là vật thừa !


Diệp Khai hỏi: - Từ lâu, chắc các hạ không làm việc chi thừa ? Lộ Tiểu Giai đáp: - Chỉ có việc giết người thừa thôi !


Diệp Khai trố mắt:


- Người thừa ?


Lộ Tiểu Giai gật đầu: - Có những kẻ sống trên đời này quá thừa ! Họ không đáng có mặt giữa trần gian


nữa !


Diệp Khai cười nhẹ:


- Cái đạo lý đó, nghe ra cũng có thú vị ghê !


Lộ Tiểu Giai hỏi:


- Các hạ đồng ý chứ ?


Diệp Khai lại cười:


- Tại hạ biết có hai hạng người, bình sanh không hề mang vỏ kiếm, nhưng họ không nên ra được cái đạo lý thú vị như vậy !


Lộ Tiểu Giai thản nhiên:


- Có thể là các hạ không nghe được dù họ có nói !


Diệp Khai tiếp:


- Cũng có thể là họ không chịu nói.


Lộ Tiểu Giai bâng quơ:


- Ạ ?


Diệp Khai tiếp:


- Tại hạ biết họ là những con người không nói nhiều, cái đạo lý của họ, họ chỉ cần tự họ hiểu cho họ là đủ. Ít khi nào họ nói với ai !


Lộ Tiểu Giai nhìn chàng, hỏi:


- Các hạ có biết họ là những người như thế nào chăng ?


Diệp Khai gật đầu, chứ không đáp:


Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:


- Nếu vậy là các hạ biết nhiều việc quá !


Diệp Khai thốt:


- Nhưng tại hạ chưa biết các hạ !


Lộ Tiểu Giai hừ một tiếng:


- Cũng may là các hạ chưa hiểu !


Diệp Khai chớp mắt:


- Cũng may ?


Lộ Tiểu Giai gật đầu:


- Hiện tại, tại hạ bất tất giết các hạ !


Diệp Khai mỉm cười:


- Các hạ bất tất giết tại hạ, thì vị tất có thể giết hắn !


Lộ Tiểu Giai cười lạnh.


Diệp Khai hỏi:


- Các hạ thấy võ công của hắn chưa ?


Lộ Tiểu Giai lắc đầu:


- Chưa !


Diệp Khai cười mỉa:


- Chưa thấy, sao các hạ dám quả quyết ?


Lộ Tiểu Giai đáp:


- Tại hạ biết, hắn có tật thọt một chân.


Diệp Khai lắc đầu:


- Thọt chân cũng có nhiều hình thức khác nhau lắm chớ !


Lộ Tiểu Giai buông gọn:


- Nhưng võ công thì đồng dụng !


Diệp Khai hỏi:


- Nghĩa là sao ?


Lộ Tiểu Giai giải thích:


- Lấy tịnh, chế động. Phát sau, đến trước ! Nghĩa là thủ pháp nhanh hơn người thường.


Diệp Khai gật đầu:


- Hắn phát sau, mà lại đến trước !


Lộ Tiểu Giai chợt cầm một quả đậu quẳng lên không.


Đoạn, y rút kiếm, vung luôn.


Kiếm chớp, rồi trở về nơi hông, dính vào đường đai lưng.


Quả đậu bị chẻ võ, hạt đậu còn nằm trong mảnh vỏ, hạt và vỏ rơi xuống đúng lòng bàn tay y. Lúc rơi xuống, hạt và vỏ tách ra.


Vỏ bị chẻ, chính chắn, khéo léo hơn do tay người bóp bể.


Nhát kiếm tinh diệu, thủ pháp linh xảo, nhanh đến độ mắt người không nhận định kịp.


Nhát kiếm chuẩn đã đành, đối với một vật nhỏ, mà chuẩn với cái đích quá nhỏ, quả là trên chỗ tưởng của Diệp Khai !


Chàng cũng muốn hoan hô như bao nhiêu người dự khán lúc đó.


Bỏ hạt đậu vào miệng, Lộ Tiểu Giai vừa nhai, vừa hỏi:


- Sao ? Hắn nhanh tay bằng tại hạ chăng ?


Diệp Khai thở dài:


- Tại hạ không hiểu ! Cũng may là tại hạ không hiểu !


Lộ Tiểu Giai cũng thở dài:


- Đáng tiếc cho mớ đậu này !


Diệp Khai hỏi:


- Tại sao ?


Lộ Tiểu Giai phát ra một chưởng. Chưởng phong cuốn mấy quả đậu còn lại, bắn vào cột nhà, dính cứng tại đó, như đóng đinh !


Diệp Khai cau mày:


- Ăn không hết thì cho người khác ăn, sao các hạ quăng đi, có phải là phí của không ?


Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:


- Đối với tại hạ, nữ nhân cũng như các quả đậu, ăn không hết thì bỏ, dùng qua rồi thì giết, chứ không chấp nhận chuyền tay !


Diệp Khai thở ra:


- Cái gì các hạ thích, là các hạ không bao giờ sang nhường lại cho người khác !


Lộ Tiểu Giai đáp:


- Không bao giờ !


Diệp Khai cười khổ:


- Cũng may các hạ chỉ ưa thích có hai món nữ nhân và đậu phộng !


Lộ Tiểu Giai lắc đầu:


- Sai ! Còn một món thứ ba ! Là tiền !


Y giải thích:


- Không tiền là không có hai món kia ! Thành ra phải thích luôn !


Diệp Khai gật gù:


- Trên đời, có nhiều món quý hơn tiền, song lại mua bằng tiền.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Lo trước chắc ăn

Lo trước chắc ăn

Vào những ngày hè, Kiến vừa đi dạo hết cánh đồng vừa thu nhặt các hạt lúa mì,

24-06-2016
Vì nó là bạn cháu

Vì nó là bạn cháu

Audio - "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không

01-07-2016
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

23-06-2016
Mái tóc

Mái tóc

Anh nhìn kỹ bức tranh mới: bên bình hoa cúc lẻ loi, mờ ảo, mái tóc dài mới cắt,

01-07-2016
Chờ đợi để yêu

Chờ đợi để yêu

Cuộc đời quả thật khó đoán. Một anh chàng từng làm "cấp trên" của tôi trong quán ăn

23-06-2016