Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng

Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 22
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng - Hồi 11 - Hừng hừng hỏa hải hiện thù tung

↓↓

Tay cầm thanh sắt, hắn đi từng bước một, cảnh giới lục soát đến trước một chiếc kệ sắt, trên đó có một ngọn đèn dầu liền đốt sáng ngọn đèn tiếp tục lục soát.

bạn đang xem “Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Không bao lâu đã lục soát cả phòng nhưng vẫn không tìm được thi thể của Nhạc Hạc và Cảnh Huệ Khanh.


Hắn thầm hoảng sợ, lẩm bẩm :


- Mẹ kiếp! Chắc lẽ họ đã thoát thân trước khi phóng hỏa.


Rồi lại lắc đầu :


- Không thể nào, sau khi họ đi vào phòng điều khiển ta đã bịt kín tất cả các lối ra, họ không thể nào thoát được!


Nói đến đãy hắn đưa mắt nhìn ba cánh cửa sắt còn lại, liền nở nu cười :


- Đúng rồi, chắc họ đã bị hơi nóng làm cho họ ngột ngạt không thể chịu đựng được, nên đành xông vào địa đạo mong tìm được lối ra, cuối cùng chết trong địa đạo.


Nghĩ vậy liền cầm ngọn đèn dầu lên bước vào đoạn địa đạo nối với tiền sảnh, đẩy cánh cửa sắt ra.


Cầm đèn rọi vào chỉ thấy trong địa đạo trống trơn không có vật gì, gần chỗ tam cấp đã bị tro tàn bít kín mà Nhạc, Cảnh hai người rõ ràng không thể nào bị chôn vùi trong đó, hắn liền quay sang một đia đạo khác, lại mở cánh cửa sắt.


Tình hình cũng vậy, không phát hiện gì cả.


Đến địa đạo cuối cùng cũng không phát hiện thi thể của hai người.


Không lẽ Nhạc Hạc và Cảnh Huệ Khanh không cánh mà bay!


Quái khách suy nghĩ không ra, lại lẩm bẩm :


- Lạ thật! Lạ thật! Làm thế nào chúng thoát ra được?


Lại lục soát xung quanh một lần nữa, xác định Nhạc, Cảnh hai người không có ở đó, liền tức giận ném thanh sắt xuống bước thẳng ra ngoài.


Sau khi hắn rời khỏi phòng điều khiển khoảng nửa giờ, trong phòng bắt đầu có động tịnh.


Trên mặt đất của phòng điều khiển được trải bằng những tấm sắt, mỗi tấm rộng ba thước vuông.


Một tấm sắt ở gần góc tường phía trái bắt đầu nổi lên.


Nó giống như một tấm ván từ từ nổi lên mặt nước.


Tấm sắt này đương nhiên không phải tự nó nổi lên, thật ra có một bàn tay đưa nó lên từ từ.


Sau khi tấm sắt được đỡ sang một bên, từ dưới đất chui lên một người, mình mẩy ướt nhem!


Chính là Nhạc Hạc. Hắn ngâm mình trong nước đã hai ngày, nên toàn thân hơi bị thủng, lúc hắn từ dưới đất chui lên hình như đã bị kiệt sức.


Nhưng sau khi hắn lên được mặt đất, liền đưa tay xuống dưới kéo Cảnh Huệ Khanh lên.


Tình hình của Cảnh Huệ Khanh còn tệ hơn, toàn thân như đã bị liệt, không còn một chút sức lực nữa.


Sau khi nàng được kéo lên, tình cảnh dưới mặt đất liền hiện rõ trước mắt.


Thì ra là một mạch nước ngầm.


Mạch nước sâu ba thước, rộng cũng ba thước, vừa đủ để hai người núp trong đó.


Hai người sau khi lên khỏi mạch nước ngầm, mạch nước liền lưu thông trở lại, nước rất là trong.


Mạch nước ngầm này đương nhiên không phải do họ phát hiện đầu tiên mà là do chủ nhân tòa sơn trang này phát hiện khi xây cất phòng điều khiển này và sử dụng nó, không ngờ bây giờ mạch nước ngầm này đã cứu mạng Nhạc, Cảnh hai người, đã hai ngày hai đêm họ ngâm mình trong đó, tránh được sự tấn công của hơi nóng, cũng may là trong mạch nước có không khí lưu thông nên hai người được thoát chết.


Nửa giờ trước, họ nghe được âm thanh lục soát của quái khách trong phòng điều khiển, nhưng họ không dám chui lên, vì họ ngâm mình trong nước đã hai ngày hai đêm và đói rã rời, toàn thân sức yếu, chui lên mặt đất tuy có thể nhìn thấy quái khách nhưng sẽ không thoát được cái chết, cho nên họ nằm im bất động.


Bây giờ sau khi kéo Cảnh Huệ Khanh lên Nhạc Hạc kiệt sức ngã xuống, không hề cử động, thật ra hắn đã quá mệt mỏi.


Cảnh Huệ Khanh cũng nằm im bất động, chỉ mở miệng thốt ra âm thanh yếu ớt :


- Hạc đệ!


- ...


Cảnh Huệ Khanh :


- Cuối cùng chúng ta cũng thoát được tai kiếp.


Nhạc Hạc :


- Đúng vậy.


Cảnh Huệ Khanh :


- Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?


Nhạc Hạc :


- Đỡ nhiều rồi, còn tỷ tỷ?


Cảnh Huệ Khanh :


- Ta cảm thấy lạnh...


Nhạc Hạc cố gắng gượng dậy :


- Chúng ta nên cởi quần áo để vắt khô mới có thể làm cho thân thể ấm lại.


Cảnh Huệ Khanh hơi gượng :


- Vậy...


Nhạc Hạc vịn tường đứng dậy, chỉ vào địa đạo đối diện :


- Để tiểu đệ lánh mặt vào trong địa đạo!


Nói xong lê lết đôi chân yếu đuối, bước vào địa đạo đối diện.


Trong địa đạo vẫn còn rất nóng, nhưng lại có lợi cho họ, có thể giảm bớt sự đau buốt vì lạnh. Hắn bước vào địa đạo, liền cởi bỏ tất cả quần áo để vắt khô, sau đó mặc lại quần trong, quần áo còn lại đem trải lên vách đá của địa đạo, vì vách đá còn rất nóng, nên chẳng bao lâu quần áo đã được phơi khô.


Hắn mặc quần áo tại, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều liền quay bước trở lại lên tiếng hỏi :


- Tỷ tỷ xong chưa?


Cảnh Huệ Khanh :


- Sắp xong rồi!


Âm thanh phát ra từ địa đạo bên phải.


Nhạc Hạc :


- Vách đá của địa đạo còn rất nóng, tỷ tỷ có thể trải quần áo lên đó để phơi khô.


Cảnh Huệ Khanh :


- Đúng vậy, ta đang làm thế, ngươi... ngươi không được vào đây.


Nhạc Hạc :


- Tiểu đệ có thể vào phòng điều khiển không?


Cảnh Huệ Khanh :


- Được, nhưng không thể đến gần bên này, ta... ta chưa mặc quần áo.


Nhạc Hạc rất kính nể nàng, chưa bao giờ nghĩ vu vơ, nên liền bước vào phòng điều khiển tìm một chỗ ngồi chờ.


Không bao lâu Cảnh Huệ Khanh đã bước ra, quần áo chỉnh tề Nhạc Hạc cười hỏi :


- Bây giờ dễ chịu hơn nhiều phải không?


Cảnh Huệ Khanh gật đầu :


- Đúng vậy!


Nhạc Hạc :


- Tên hung thủ chắc đã đi rồi, chúng ta ra ngoài xem sao?


Cảnh Huệ Khanh :


- Đừng vội, hãy nghĩ thêm một lát nữa, thể lực của chúng ta còn chưa hồi phục, vạn nhứt hắn chưa rời khỏi, chúng ta khó mà đối phó.


Nhạc Hạc cảm thấy có lý, thở một hơi dài :


- Thật vô lý, chúng ta vẫn mong tìm được hung thủ, nhưng khi hán xuất hiện chúng ta lại không dám gặp mặt hắn.


Cảnh Huệ Khanh :


- Toàn thân chúng ta uể oải đuối sức, đánh không lại hắn, nếu lộ mặt ra chắc khó mà thoát chết dưới bàn tay hắn.


Nhạc Hạc :


- Nghe giọng nói của hắn hình như tuổi tác của hắn không nhỏ?


Cảnh Huệ Khanh :


- Không sai, ít nhật cũng trên sáu mươi.


Nhạc Hạc :


- Giọng nói của hắn có giống Thần Quyền Đặng Thịnh Long không?


Cảnh Huệ Khanh :


- Ta không thể xác định, đã hơn mười năm không nghe được giọng nói của hắn, và lúc nãy chúng ta còn ở dưới nước...


Nhạc Hạc :


- Chắc là tên này vẫn theo dõi chúng ta, định lấy mạng chúng ta bất cứ lúc nào.


Cảnh Huệ Khanh :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Có vợ thật là tuyệt!

Có vợ thật là tuyệt!

Trời, hết chịu nổi, đúng là đồ đàn bà, có váy mà mặc là tốt rồi, lại còn đòi

30-06-2016
Gõ quả cầu sắt

Gõ quả cầu sắt

Thành công đơn giản chỉ là làm đi làm lại một việc, với nghị lực kiên cường; lúc

30-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Gấu Em Có Võ

Gấu Em Có Võ

Tên truyện: Gấu Em Có VõTác giả: thanhhpvn1Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn

18-07-2016 36 chương

Teya Salat