Polly po-cket
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 26 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 9 - Hổ tử 1

↓↓

- Nhưng ngươi sau này nhất định phải đặc biệt cẩn thận.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vô Kỵ hỏi :


- Tại sao?


Đường Khuyết đáp :


- Bởi vì ta tuy không phản đối các ngươi, lại nhất định có người sẽ phản đối.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi nói Lôi Chấn Thiên?


Đường Khuyết cười cười :


- Nếu ngươi là anh rễ của ta, ngươi có phản đối muội muội của ta đi kiếm nam nhân khác không?


Vô Kỵ đáp :


- Thiên hạ tuyệt không có một nam nhân nào thích bị như vậy.


Đường Khuyết thốt :


- Cho nên hồi nãy người đến nếu không phải là ta, nếu là Lôi Chấn Thiên...


Hắn thở dài :


- Như vậy ta hiện tại nếu còn muốn gặp ngươi, chỉ sợ phải đi thâu lượm từng miếng từng miếng ráp ngươi lại.


Vô Kỵ cũng thở dài :


- Ta cũng biết sự lợi hại của Phích Lịch đường, nhưng có chuyện ta lại không hiểu lắm.


Đường Khuyết hỏi :


- Chuyện gì?


Vô Kỵ đáp :


- Bọn họ cưới nhau còn chưa lâu, hắn tại sao lại để một bà vợ đẹp như hoa như ngọc phòng không một mình vậy?


Đường Khuyết đáp :


- Đạo lý đó rất đơn giản, ngươi đáng lẽ nên nghĩ ra.


Vô Kỵ hỏi :


- Tại sao.


Đường Khuyết đáp :


- Bởi vì hắn đã có trò vui khác.


Vô Kỵ cố ý giả bộ thất kinh :


- Ngươi nói hắn lại có một nữ nhân khác?


Đường Khuyết đáp :


- Hắn đã chán ngán vị đắng của nữ nhân rồi, làm sao có thể đi tìm nữ nhân nữa?


Vô Kỵ hỏi :


- Hắn không đi tìm nữ nhân, lẽ nào là tìm nam nhân?


Đường Khuyết mỉm cười :


- Nếu ngươi cũng có nhiều kinh nghiệm như vậy, ngươi sẽ biết nam nhân còn tốt hơn nhiều so với nữ nhân.


Hắn cười híp mắt, giống hệt như lúc muội muội của hắn nhìn Vô Kỵ.


Vô Kỵ bỗng cảm thấy muốn mửa.


Chàng chợt nghĩ đến Tiểu Bảo, chợt nghĩ đến mối quan hệ giữa Đường Khuyết và Tiểu Bảo.


Chàng không ngờ còn chưa ói, thật không phải là dễ.


Đường Khuyết không ngờ còn nắm lấy tay chàng :


- Còn có chuyện ngươi cũng nên đặc biệt cẩn thận.


Vô Kỵ miễn cưỡng nhẫn nhịn, không rụt tay lại, chỉ hỏi :


- Chuyện gì?


Đường Khuyết đáp :


- Mấy ngày nay ngươi tốt hơn hết là không nên tùy tiện đi lại.


Vô Kỵ hỏi :


- Sao vậy?


Đường Khuyết đáp :


- Bởi vì đêm hôm qua bọn ta phát hiện có gian tế đột nhập.


Vô Kỵ thất thanh :


- Thật?


Đường Khuyết đáp :


- Ta sao lại phải lừa gạt ngươi?


Vô Kỵ hỏi :


- Người nào mà dám đến Đường Gia Bảo Phố làm gian tế chứ?


Đường Khuyết đáp :


- Đương nhiên là những người không sợ chết.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi biết là ai không?


Đường Khuyết đáp :


- Hiện tại bọn ta còn chưa tra ra, cho nên một khi là khách bên ngoài đến tá túc ở Đường Gia Bảo Phố đêm hôm qua đều bị hiềm nghi.


Vô Kỵ hỏi :


- Nói như vậy, ta đương nhiên cũng bị hiềm nghi.


Đường Khuyết đáp :


- Chỉ có ngươi là ngoại lệ.


Vô Kỵ hỏi :


- Sao vậy?


Đường Khuyết đáp :


- Bởi vì đêm hôm qua ta có đi kiếm ngươi, ngươi ngủ như một đứa bé, hơn nữa còn mớ nữa.


Hắn vỗ nhẹ lên tay Vô Kỵ, mỉm cười :


- Ta biết ngươi nhất định đang lo lắng bọn ta sẽ đuổi ngươi đi, cả lúc nằm mộng cũng đang xin ta. Kỳ thật ngươi căn bản không cần phải lo quá, một khi có ta ở đây, tuyệt không có bất kỳ một ai dám đuổi ngươi đi.


Vô Kỵ không có nằm mộng, cũng không có mớ.


Đêm hôm qua chàng căn bản không có ngủ.


Là ai đã nằm trên giường chàng, mớ giùm chàng?


Người thứ nhất chàng nghĩ đến đương nhiên lại là Quách Tước Nhi, nhưng Quách Tước Nhi nếu quả ngủ trên giường chàng, người xông pha dụ đám mai phục giùm chàng lại là ai?


Vô Kỵ không nghĩ ra.


Nhưng trên mặt chàng không ngờ vẫn không biến sắc, hững hờ hỏi :


- Ngươi có nghĩ tới tên trộm vặt kia không?


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi nói Quách Tước Nhi?


Vô Kỵ hỏi :


- Trừ gã ra còn có ai khác chứ?


Đường Khuyết đáp :


- Cũng không phải là gã.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi làm sao biết không phải là gã?


Đường Khuyết đáp :


- Bởi vì ta có chuyện kêu gã đi làm, trời còn chưa tối đã đi khỏi.


Đêm hôm qua, bóng người dụ đám mai phục giùm Vô Kỵ không ngờ cũng không phải là Quách Tước Nhi. Người ngủ trên giường Vô Kỵ, nói mớ giùm Vô Kỵ đương nhiên cũng không phải là Quách Tước Nhi, bởi vì gã căn bản không có mặt ở Đường Gia Bảo Phố.


Vô Kỵ không mở miệng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Tin nhắn thứ 1000

Tin nhắn thứ 1000

Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại

30-06-2016
Bà mẹ quê

Bà mẹ quê

Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó

01-07-2016
Thuộc về má

Thuộc về má

Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng

24-06-2016
Orange

Orange

Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa

24-06-2016
Cậu bé chăn cừu

Cậu bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con

24-06-2016
Thằng Nghiện.

Thằng Nghiện.

Tô đau đáu nhìn vào làn khói trắng mê hoặc đang toả ra từ mồm thằng Phát Mặt Sẹo,

29-06-2016
Vì anh không đủ tốt

Vì anh không đủ tốt

Có lần, sau cơn hoan lạc, chúng tôi quay lưng về phía nhau, anh bảo : - "Mai mốt

26-06-2016
Cái mụn

Cái mụn

I. Một cái mụn bọc mọc sát khóe miệng nhưng ở vị trí không éo le cho lắm bởi nó

25-06-2016