XtGem Forum catalog
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 144 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 5 - Hẻm lạc tiêu

↓↓

- Đương nhiên.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Ngư ông hỏi:


- Ta là ai ?


Vô Kỵ đáp:


- Ngươi là Thua Khắp Thiên Hạ Vô Địch Thủ, Đổ Quỷ xui xẻo.


Ngư ông ngẩn người.


Vô Kỵ cười lớn, đang lúc chàng đang cười khoái trá nhất, chợt nghe "bốp" một tiếng.


Tiếng động phát ra từ trên mặt chàng, trên mặt chàng đã ăn trọn một cái bạt tai vừa thơm vừa gọn.


Vô Kỵ cũng ngẩn người.


Vị Liên cô nương đó không ngờ đã thừa lúc bọn họ không chú ý đứng dậy, dùng đôi mắt to tròn trừng trừng nhìn chàng, cười lạnh:


- Ngươi bằng vào cái gì mà dám mò ta, dám ôm ta ? Ta không bạt tai ngươi thì bạt tai ai ?


Vô Kỵ không tranh biện.


Nàng đáng lẽ nên biết chàng mò nàng chỉ bất quá vì muốn cứu nàng. Nữ nhân không nói lý lẽ như vậy, còn có đạo lý nào đem ra giảng giải được ?


Ngư ông còn chưa hiểu rõ nguồn cơn, chợt lại nghe "bốp" một tiếng.


Lần này tiếng động không phải phát ra từ trên mặt Vô Kỵ, là phát ra từ trên mặt vị cô nương đó.


Nàng cũng lãnh trọn một cái tát.


Nàng cũng ngây người, thất kinh nhìn Vô Kỵ:


- Ngươi ... ngươi dám đánh người ?


Vô Kỵ đáp:


- Ngươi dám đánh, ta tại sao lại không dám đánh ?


Liên cô nương thốt:


- Ta có thể đánh ngươi, ngươi không thể đánh ta.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Liên cô nương đáp:


- Bởi vì ... bởi vì ...


Nàng dậm chân:


- Ngươi rõ ràng biết ta là con gái.


Vô Kỵ hỏi:


- Nữ nhân có phải là người không ?


Liên Nhất Liên đáp:


- Đương nhiên là phải.


Vô Kỵ đáp:


- Vậy nữ nhân đã có thể đánh nam nhân, nam nhân cũng có thể đánh nữ nhân vậy.


Liên Nhất Liên lại dậm chân, tức giận, khơi khơi lại nói không lại người ta.


Lúc nữ nhân nói không lại người ta, thông thường đều sẽ dùng phương pháp ngang bướng ngỗ ngược.


Nàng chợt nhảy dựng lên, nói hận thù:


- Ngươi mò ta, ôm ta, còn đánh ta, ta không muốn sống nữa, ta chết cho ngươi coi !


Nàng chợt phóng đi, "tõm" một tiếng, rớt liền xuống nước, dòng nước chảy cuốn rất mạnh.


Nàng vừa rớt xuống, không thấy nổi lên nữa.


Vô Kỵ nhịn không được phải hỏi:


- Nước ở đây có sâu không ?


Ngư ông đáp:


- Cũng không quá sâu, chỉ bất quá người muốn chết đuối như cô nương đó lại không thành vấn đề.


Vô Kỵ cười lạnh:


- Đâu có phải ta đẩy ả xuống đâu, ả sống hay chết đâu có quan hệ gì đến ta ?


Ngư ông thốt:


- Không có quan hệ gì, không có tới một chút quan hệ.


Vô Kỵ thốt:


- Hà huống nữ nhân không thèm nói lý lẽ như ả, chết cũng tốt mà.


Ngư ông nói:


- Tốt, cực tốt, tốt hết sức.


Lời nói của lão còn chưa dứt, Vô Kỵ đã "tõm" một cái, nhảy xuống nước.


Nước rất trong, lại không quá lạnh.


Khí trời như vầy có thể bơi lặn giữa dòng sông nhỏ cũng là chuyện vui thú.


Chỉ tiếc Vô Kỵ không có chút nào vui thú hết.


Chàng vừa nhảy xuống đã phát hiện có người nắm chân chàng, chàng vừa ngụp xuống đã uống hai ba ngụm nước.


Nước sông tuy vừa trong vừa ấm, uống vào như vậy cũng không dễ chịu gì.


Đặc biệt là sau khi uống vào miệng, lại trào ra từ mũi, tư vị càng khó chịu muốn chết.


Cả chàng cũng không biết mình đã uống bao nhiêu, có bao nhiêu lần chui vào bao tử, bao nhiêu lần thoát ra từ lỗ mũi.


Hiện tại chàng mới biết, không cần biết là người lãnh tĩnh trầm lặng bao nhiêu, chỉ cần chìm xuống nước, uống vài ngụm nước, lập tức biến thành u mê, mập mờ quay qua quay lại không biết đông tây nam bắc.


May sao tay chàng nắm được một vật, chừng như là một cần trúc, đầu chàng cuối cùng đã thò ra khỏi mặt nước.


Vị cô nương đó lại đã lên tới bờ, chàng chừng như nghe thấy nàng đang cười, đang chưởi:


- Trên mặt đất ta đánh không lại ngươi, chỉ còn nước xuống dưới nước dạy dỗ ngươi một chút, xem ngươi sau này còn dám đánh nữ nhân không.


Đợi đến khi chàng hoàn toàn tỉnh táo, cô nương đó đã không còn thấy đâu, ngư ông lại đang nhìn chàng cười tươi:


- Nguyên lai ngươi cũng là một con quỷ xui xẻo, ta nếu là đổ quỷ xui xẻo, ngươi là sắc quỷ xui xẻo, xem bộ dạng của ngươi còn xui xẻo hơn cả ta.


Đổ quỷ xui xẻo đó đương nhiên là Hiên Viên Nhất Quang.


Vô Kỵ thừa nhận mình xui xẻo.


Nhưng chàng tịnh không tức tối.


Đời người vốn là như vậy, có lúc xui xẻo, có lúc may mắn.


Lúc may mắn chàng chưa bao giờ đắc ý quá, lúc xui xẻo cũng tuyệt không quá tức tối.


Hiên Viên Nhất Quang cười hì hì nhìn chàng:


- Vận xui của một người thông thường đều là do chính mình mang tới.


Vô Kỵ thốt:


- Ta lại không phải.


Hiên Viên Nhất Quang nói:


- Con gái nhà người ta lẽ nào lại vô duyên vô cớ tìm đến ngươi ?


Sự thật là như vậy, vị cô nương đó thật đã vô duyên vô cớ tìm đến chàng.


Nhưng Vô Kỵ lại không muốn thảo luận về vấn đề đó nữa:


- Ngươi tại sao lại không hỏi ta làm sao mà ta nhận ra ngươi ?


Hiên Viên Nhất Quang thốt:


- Ta đang muốn hỏi đây.


Hắn tháo cái nón tre xuống, Vô Kỵ mới nhìn thấy mặt hắn cũng đã hoàn toàn biến dạng, biến thành âm ám thê lương, mắt mũi xám xịt ảm đạm.


Vô Kỵ thốt:


- Mặt mày của ngươi xem ra cũng không đẹp đẽ gì lắm, đội nón còn tốt hơn.


Hiên Viên Nhất Quang thốt:


- Nhưng mặt mày của ta lại đáng giá hơn mặt mày trước đây nhiều.


Vô Kỵ "ồ" một tiếng.


Hiên Viên Nhất Quang hỏi:


- Lẽ nào ngươi không nhìn ra trên mặt ta có mang mặt nạ da người ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Món quà để đời

Món quà để đời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Sau này

27-06-2016
Lộp cộp

Lộp cộp

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải

27-06-2016
Thư gửi chị dâu...

Thư gửi chị dâu...

Gửi chị dâu... Người ta thường nói: "Con gái sinh ra rồi sẽ làm con người khác, con

23-06-2016
Bến xe cuối đường

Bến xe cuối đường

(khotruyenhay.gq)...Hình như Hương thích anh. Chuyện đó thật là lạ! *** “Này cô, cô

28-06-2016
Miền kí ức về má

Miền kí ức về má

Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều

23-06-2016