- Lúc đó đêm đã rất khuya rồi, bốn bề yên ắng không có tiếng động, cũng giống như bây giờ, ta một mình đứng ở đó, trong lòng tự hỏi mình, nếu quả có một ngày ngươi đến giết phụ thân ta báo thù, ta nên làm cách nào?
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đó là một mắc gút chết chóc.
Chỉ cần nghĩ đến vấn đề đó, nàng cho dù có đang mộng mị cũng sẽ thình lình sực tỉnh, toát mồ hôi lạnh sực tỉnh.
Bởi vì nàng biết phụ thân của nàng sai.
Linh Linh nói :
- Ta luôn luôn nói với mình ông ta không có làm sai, ông ta làm như vậy nhất định có một lý do rất tốt, chỉ tiếc những lời đó chính ta cũng không có cách nào tin được.
Nàng cười cười :
- Ngươi có thể lừa gạt bất cứ người nào, lại vĩnh viễn không có cách nào lừa gạt được chính mình.
Nụ cười của nàng chất chứa thống khổ :
- Cho nên lúc đó ta một mực nghĩ cách tiếp cận ngươi, hy vọng có thể hóa giải cừu thù giữa ngươi và phụ thân ta, chỉ cần ngươi có thể tha thứ cho ông ta, tùy tiện đối với ta làm sao, tùy tiện muốn ta làm gì, ta cũng chịu.
Vô Kỵ lạnh lùng nhìn nàng, trong lòng bất chợt cũng cảm thấy có một nỗi đau xót khôn tả.
Chàng không thể không thừa nhận nàng thật là một cô gái rất thiện lương, thật đáng tội nghiệp.
Bởi vì nàng không ngại hy sinh chính mình.
Chỉ tiếc thứ cừu hận này vĩnh viễn không giải khai được.
Chàng chỉ còn nước cứng cỏi tâm trường, lạnh lùng thốt :
- Nếu lúc đó ta biết ngươi là con gái của Thượng Quan Nhẫn, ta nhất định đã giết ngươi.
Linh Linh thản nhiên nói :
- Nếu lúc đó ngươi đã giết ta, ta không những tuyệt không trách ngươi, có lẽ trái lại còn sẽ cảm kích ngươi.
Vô Kỵ hỏi :
- Tại sao?
Linh Linh buồn bã thở dài :
- Bởi vì hiện tại ta bỗng cảm thấy mình thà chết sớm còn tốt hơn.
Nàng u uất nói tiếp :
- Nếu ta đã chết, sẽ không đụng phải thứ phiền não thống khổ hiện tại.
Vô Kỵ thốt :
- Hiện tại ngươi vẫn không nên có phiền não gì, chuyện này tịnh không khó giải quyết.
Linh Linh thốt :
- Ồ?
Vô Kỵ nói :
- Hiện tại ta nếu có thể giết ngươi, vẫn nhất định sẽ giết ngươi.
Linh Linh thốt :
- Ta tin.
Vô Kỵ nói :
- Hồi nãy trong vườn hoa, ta ít ra đã có ba lần có thể giết ngươi.
Linh Linh hỏi :
- Ngươi tại sao không động thủ?
Vô Kỵ đáp :
- Bởi vì ta tuy giết được ngươi, ta cũng không có cách nào rời khỏi chỗ này.
Linh Linh thừa nhận.
Vô Kỵ nói :
- Ta đã muốn giết ngươi, ngươi đương nhiên cũng có thể giết ta, đó vốn là chuyện thiên công địa đạo.
Linh Linh thốt :
- Ngươi ít ra có thể đồng quy vu tận với ta.
Vô Kỵ cười cười :
- Giữa ta và ngươi tịnh không có thù hận, thù hận của đời trước hoàn toàn không có quan hệ gì tới đời sau, ta tại sao phải bắt ngươi chết theo ta?
Nụ cười của chàng nhìn vẫn rất trấn tĩnh :
- Ta lần này đến là vốn ôm quyết tâm không thành công cũng thành nhân, hiện tại ta đã tận lực, tuy không thành công, ta chết cũng không oán tiếc.
Linh Linh nhìn chàng, qua một hồi rất lâu mới hỏi :
- Lời người nói là thật trong lòng?
Vô Kỵ đáp :
- Phải.
Linh Linh lại thở dài nhè nhẹ :
- Người một khi có thể chết không oán tiếc, chết không cắn rứt lương tâm, chết có sao đâu.
Vô Kỵ bỗng cười lớn :
- Không tưởng được ngươi không ngờ cũng hiểu thấu ý của ta.
Linh Linh nói :
- Ta thường nghe người ta nói, chuyện thiên cổ gian nan nhất là chết, cho nên ta một mực cứ nghĩ chết là chuyện rất khốn khó.
Vô Kỵ thốt :
- Đích xác không quá dễ.
Linh Linh nói :
- Nhưng ta hiện tại đã hiểu rõ, có lúc sống còn khốn khó hơn cả chết rất nhiều.
Vô Kỵ cũng không khỏi thở dài :
- Có lúc quả thật là vậy.
Linh Linh nói :
- Cho nên một người nếu thật tâm muốn chết, cứ để cho người đó chết thì tốt hơn.
Vô Kỵ thốt :
- Phải.
Trên tường có treo một thanh kiếm, một thanh kiếm vỏ đen dài ba thước bảy tấc.
Linh Linh lấy thanh kiếm xuống, "tang" một tiếng, rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lạnh như thu thủy.
Nàng bỗng đưa thanh kiếm đó cho Vô Kỵ, thái độ của nàng vừa lãnh tĩnh, vừa trấn định.
Nàng chợt nói :
- Ngươi giết ta đi.
*****
Kiếm là thật.
Đương nhiên lúc cán kiếm băng lãnh nắm chặt trong tay mình, thứ cảm giác đó cũng là thật.
Đối với một người học kiếm mà nói, trên thế gian không có bất cứ chuyện nào chân thật hơn thứ cảm giác đó.
Vô Kỵ là người học kiếm.
Hiện tại trong tay chàng đã nắm chặt cán kiếm, nhưng lần này trong lòng chàng lại không có thứ cảm giác chân thật đó.
Chàng cơ hồ không thể tin đó là sự thật.
Linh Linh ngưng thị nhìn chàng, gằn từng tiếng :
- Đây là thật, ta thật muốn ngươi giết ta.
Vô Kỵ nhịn không được phải hỏi :
- Tại sao?
Linh Linh đáp :
- Bởi vì phụ thân ta đã giết phụ thân ngươi, ta tuyệt không thể hại ngươi nữa.
Nàng lại bổ sung :
- Phụ thân ta đã sai, ta tuyệt không thể sai nữa.
Vô Kỵ vẫn không thể hiểu được.
Linh Linh nói :
- Ta nếu không chết, ngươi khó tránh khỏi phải chết trong tay ta, bởi vì ta tuyệt không thể để ngươi đi hại phụ thân ta.
Chương trước | Chương sau