Vô Kỵ cười khổ :
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Ngươi chết thì đã sao? Có thể giải quyết được gì?
Linh Linh đáp :
- Sau khi ta chết, ngươi và phụ thân ta mới có thể sống sót.
Vô Kỵ lại hỏi :
- Tại sao?
Linh Linh đáp :
- Bởi vì sau khi ta chết đi, không có ai khác có thể vạch trần bí mật của ngươi.
Nàng lại nói :
- Bọn Kim lão đại tuyệt đối không tưởng được ngươi có thể giết ta, cho nên sau khi ngươi giết ta, mau bỏ đi, bọn họ tuyệt sẽ không cản trở ngươi, hiện tại bí mật của ngươi còn chưa bị khám phá, muốn rời khỏi Đường Gia Bảo Phố vẫn không khó gì.
Vô Kỵ thừa nhận.
Nếu hiện tại chàng lập tức bỏ đi, quả thật còn có cơ hội trốn thoát.
Linh Linh nói :
- Nhưng sau khi ngươi giết ta xong, nhất định phải đi mau mau, tuyệt không thể lưu lại, cho nên ngươi không có cách nào đi tìm phụ thân ta nữa.
Nàng lại cười cười :
- Hà huống, sau khi ngươi giết ta, trong lòng ít nhiều gì cũng khó tránh khỏi có chút khó chịu, thù hận giữa hai nhà bọn ta không chừng cũng sẽ vì vậy mà dần dần lợt lạt đi, tự ta đương nhiên cũng chết mà không cắn rứt lương tâm, cho nên ta nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có dùng cách giải quyết này.
Chuyện này vốn là một mối gút chết chóc, chỉ còn nước dùng "cái chết" mới có thể tháo gỡ được.
Vô Kỵ nếu chết đi, mắc gút đó cũng có thể giải khai.
Nàng tại sao không để Vô Kỵ chết?
Nàng thà hy sinh chính mình, cũng không muốn làm hại Vô Kỵ. Vì sao?
Vô Kỵ cho dù là một ngốc tử đần độn không cách nào cứu chữa được cũng nên hiểu rõ tình cảm của nàng.
Vô Kỵ cho dù là người lãnh khốc vô tình, tâm trường sắt đá, đối với thứ tình cảm đó cũng nên cảm kích.
Chỉ tiếc hiện tại chàng căn bản không còn tư cách bị người ta làm cảm động, căn bản không còn tư cách ôm ấp tình cảm.
Bởi vì con người của chàng căn bản đã không còn thuộc về chàng nữa.
Từ sau khi phụ thân chàng thảm tử, chàng đã đem mình bán đứng cho một ác ma.
Một ác ma mang danh "thù hận".
Ác ma đó hoành hành tại nhân gian bao lâu nay, cũng không biết đã nô dịch biết bao nhiêu lòng người.
Ngoài cửa sổ gió lay.
Ánh đèn thiểm động, chiếu trên khuôn mặt trắng nhợt của Linh Linh, nàng đã không còn là cô gái hoạt bát vui tính của trước đây nữa.
Vô Kỵ chợt nói :
- Ngươi là người khờ khạo.
Chàng tuyệt không để lộ trên mặt bất kỳ tình cảm gì :
- Chỉ có người khờ khạo mới có thể nghĩ ra kiểu chết đó.
Linh Linh cũng thừa nhận.
Cách đó vốn rất khờ, nhưng lại là cách duy nhất nàng có thể nghĩ ra.
Vô Kỵ nói :
- Người khờ đều đáng chết, ta quả thật nên giết ngươi.
Linh Linh hỏi :
- Tại sao ngươi còn chưa xuất thủ?
Kiếm sát nhân đã nằm trong tay, ngươi đáng giết đã đứng trước mặt.
Vô Kỵ tại sao còn chưa xuất thủ?
Chỉ có một lý do giải thích, nhưng lý do đó chàng không chịu thừa nhận, cũng không chịu nói ra.
Có ngươi nói giùm chàng!
Chàng đột nhiên nghe thấy một người lạnh lùng thốt :
- Hắn còn chưa xuất thủ chỉ vì hắn cũng là người khờ khạo.
Người đó không ngờ chính là Thượng Quan Nhẫn!
Vô Kỵ quay đầu lại, Thượng Quan Nhẫn đã đến trước mặt chàng.
Vô Kỵ không biến sắc.
Sắc mặt của Thượng Quan Nhẫn cũng không có bất cứ biểu tình gì.
Bọn họ tuy là thù nhân bất cộng đái thiên, nhưng bọn họ ít ra còn có một điểm tương đồng.
Bọn họ đều không muốn có tình cảm.
Thù nhân bất cộng đái thiên đã đứng trước mặt.
Đó không phải là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, lại không còn nghi ngờ gì nữa, là lần cuối cùng.
Vô Kỵ biết đây là cơ hội cuối cùng của mình.
Ông trời luôn luôn không bạc đãi chàng, lại đã cho chàng một cơ hội cuối cùng, chàng nhất định phải nắm lấy.
Chàng tuyệt không thể có bất cứ cố kỵ gì, tuyệt không thể vì bất cứ một ai, bất cứ chuyện nào khiến cho chàng bỏ lỡ cơ hội này.
Tội nghiệp, thương cảm, tiếc nuối... những tình cảm cao quý đó chàng đều buông trôi xa vời.
Vì để phục thù, chàng chỉ còn nước bất chấp thủ đoạn.
Kiếm quang lóe lên, mũi kiếm đã đến yết hầu.
Thượng Quan Nhẫn lạnh lùng nhìn chàng, lạnh lùng nhìn kiếm trên tay chàng, cả nháy mắt cũng không nháy.
Vô Kỵ cười lạnh :
- Ngươi thật nghĩ ta không dám giết ả?
Thượng Quan Nhẫn đáp :
- Ngươi đương nhiên không dám.
Vô Kỵ hỏi :
- Tại sao?
Thượng Quan Nhẫn đáp :
- Bởi vì người ngươi muốn giết là ta, không phải là nó, ngươi nếu giết nó cũng sẽ không còn cơ hội giết được ta.
Triệu Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận cách nhìn của lão rất chuẩn.
Thượng Quan Nhẫn thốt :
- Cho nên ngươi căn bản không có cách nào dùng nó để uy hiếp ta, ta tuyệt không phải là người chịu để người ta uy hiếp.
Vô Kỵ nói :
- Ta thấy được.
Thượng Quan Nhẫn thốt :
- Ta cũng thấy được ngươi tuyệt không dễ dàng phóng tha nó.
Vô Kỵ nói :
- Ta tuyệt không thể.
Thượng Quan Nhẫn thốt :
- Cho nên ta chỉ còn nước để ngươi dùng nó làm một chuyến giao dịch với ta.
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi cũng biết ta muốn giao dịch gì với ngươi?
Thượng Quan Nhẫn đáp :
- Ngươi thả nó, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.
Vô Kỵ hỏi :
- Cơ hội gì?
Thượng Quan Nhẫn đáp :
- Cơ hội giao thủ công bình.
Vô Kỵ nói :
- Giao dịch đó nghe không tệ.
Thượng Quan Nhẫn thốt :
Chương trước | Chương sau