→ Ngươi có kêu thêm cũng không ích gì, bọn vá áo túi cơm ở sau khoang đã bị ta ném xuống biển làm mồi cho cá mập rồi.
bạn đang xem “Bạch Cốt Lâm - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lời nói vừa dứt, kình phong lạnh toát đã bức tới sau lưng.
Lịch Sinh cứ ngỡ một khi đã chế phục được Long Bình thì đại sự tất thành, nào có ngờ được tên tiểu hóa tử với một cô nương nhìn không ra gì vậy mà chưởng lực kinh nhân.
Ngay cả mấy tên trợ thủ đắc lực ẩn thân sau khoang thuyền cũng bị hai người phát hiện, từ nãy đến giờ còn chưa thấy hiện thân chắc đã dữ nhiều lành ít.
Vội vàng xoay người tránh chưởng của Mật Bình Nhi, lại cao giọng kêu lớn:
→ Kim bá bá! Sao còn chưa chịu hiện thân?
→ Hừ, hóa tử bá bá không phải đã ở đây rồi sao?
Tiếng nói phát ra từ sau lưng Mặc Thanh, Mặc Thanh không cần biết đối phương là ai, lẹ làng quay người lại đẩy ra một chưởng.
Kình phong lướt qua.
"Bùng" một tiếng, tấm ván ngăn dày cộm bị chưởng phong của Mặc Thanh đánh vỡ tan tành.
Chỗ tấm ván vỡ ra xuất hiện một lão hóa tử thân hình cao lớn vạm vỡ.
Lão hóa tử đôi mắt sâu hoắm, phát ra tia hàn quang như điện, bên dưới chiếc mũi cong cong như mỏ diều hâu, đôi môi mỏng dính mín chặt, sau đôi môi giảo to tướng là mớ tóc bạc rối bù bị gió thổi tung, dung mạo của lão khiến người nhìn không khỏi lạnh mình.
Lão đứng đó như pho tượng đá. một chưởng của Mặc Thanh tuy không trúng ngay lão, nhưng kình phong hai bên cũng không phải tầm thường, vậy mà lão vẫn đứng vững như bàn thạch, không coi chưởng phong của nàng vào đâu.
Mặc Thanh thất kinh, bất giác thối lui hai bước, ngưng thần vận công giới bị.
Lịch Sinh thấy lão xuất hiện cả mừng cười nói:
→ Kim bá bá. ta đã chế phục được hắn, chỉ còn lại hai...
Lịch Sinh vui mừng quá độ, lời chưa kịp nói hết, trong một phút sơ ý, bỗng cảm thấy bàn tay đang siết chặt mạch môn của Long Bình nơi hổ khẩu chợt nóng ran, còn cổ tay của Long Bình thì bỗng nhiên như bị phù đỏ lên.
Lịch Sinh thất kinh vận kình lực siết chặt, cổ tay Long Bình bỗng như biến thành kim thạch, đang định gia tăng kình lực, tay Long Bình đã trơn như thoa mỡ tuột ra ngoài.
Lịch Sinh đang giương giương tự đắc, cứ ngỡ một khi bắt sống được Long Bình tất được phụ thân trọng vọng, nào ngờ trong lúc vội vàng để đối phương thoát được Trong lúc khẩn cấp muốn hạ sát thủ cũng không còn kịp nữa bất giác thất kinh vội vàng tung người lên định đến sau lưng lão hóa tử rồi tính sau.
Nào ngờ thân hình vừa mới tung lên, bỗng thấy cổ chân như bị siết chặt, một luồng kình lực vô cùng mạnh mẽ kéo ngược thân hình hắn trở xuống.
"Bịch" một tiếng nặng nề, Lịch Sinh đã té lăn trên ván thuyền, hại cho gã té một cái đau thấu tâm can, xương cốt như muốn rời khỏi khớp, thất kinh hồn vía lên mây, tứ chi bủn rủn.
CỐ chịu đau Lịch Sinh ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt hắn Long Bình đứng đó, nộ khí xông thiên, sát cơ ẩn hiện trong mắt.
Chàng nghiến răng hét như sấm:
→ Long mỗ ta căm ghét nhất trên đời bọn tiểu nhân vô sỉ, âm hiểm ác độc như các ngươi.
Tiếng hét vừa dứt, xuất chưởng bổ ngay giữa ngực Lịch Sinh.
Một chưởng lực của chàng công lực thâm hậu tả sao cho xiết, Lịch Sinh dù có mặc giáp sắt hay đã luyện thành kim cương bất hoại sợ cũng không thoát khỏi tai kiếp.
Chính ngay trong giây khắc tử thần đang đến gần Lịch Sinh ấy, bỗng nghe tiếng kêu thất thanh của Mật Bình Nhi:
→ Bình ca! Cẩn thận!
Long Bình vừa nghe thấy tiếng kêu lập tức phát giác kình phong đã đến bên người, hơn nữa chàng cũng nhận ra chưởng phong vô cùng lợi hại, rõ ràng chưởng lực đến sát bên người mới phát kình phong, thật khiến người ta không rét mà run !
Loại chưởng lực này là khó đề phòng nhất, đặc biệt dùng trong đánh lén, chờ khi phát giác ta muốn tránh cũng đã quá muộn. Nhưng Long Bình một thân tuyệt học, nào phải phường giá áo túi cơm.
Chỉ thấy chàng đột ngột thu chưởng biến chiêu hai tay phất lên thi triển Vô ảnh Thần Công, thân hình xoay mạnh một vòng rồi như làn khói mạnh tan biến, thoắt cái đã mất tung.
Nhưng trong lúc vạn phần nguy hiểm ấy chàng cũng không bỏ qua cho Lịch Sinh, một cước phi ra. đá gã văng ra mấy trượng, một tiếng rú thê thảm làm át cả tiếng gào thét cuồng nộ của sóng gió, thân hình của Lịch Sinh biến mất dưới ngọn sóng ngầu bọt.
Lão hóa tử đánh một chưởng nhằm vào khoảng không, cũng cứu không nổi một mạng của Lịch Sinh, hại lão giận đến râu tóc dựng ngược, song mục như điện, phát ra tia lửa kinh người, hét vang:
→ Kim Bất Hoán ta hôm nay không lấy máu tên súc sinh vô tri ngươi thề chẳng làm người !
Miệng nói tay làm, lão vung chưởng lần thứ hai bổ về phía Long Bình một thế.
Lần này, Long Bình đã có đủ thời gian chuẩn bị, lập tức nghiến răng nói :
→ Cẩu tặc vô sỉ, hạng như ngươi chưa đáng!
Một chưởng từ giữa ngực đẩy ra lấy cứng tiếp cứng, đón chưởng đối phương.
Hai luồng cương khí mãnh liệt chạm nhau. "Bùng" một tiếng trời long đất lở, còn hơn cả tiếng sấm sét đêm hè, chiếc thuyền đang trồi lên hụp xuống trong cơn giận của hải thần cũng bị chấn động như sắp rã ra.
Trên mặt biển ván thuyền bị thủng một lỗ lớn !
Long Bình bị chấn lực thối lui hai bước, ngẩng đầu nhìn lão hóa tử cũng như chàng, bị thối lui hai bước, bất giác thấy yên dạ.
Xem ra công lực của chàng lại tiến triển hơn trước, rốt cuộc thì hai bên cũng đồng thủ, chưa đến nỗi thua sút đối phương.
Lão hóa tử Kim Bất Hoán tiếp Long Bình một chưởng trong lòng kinh hãi vạn phần, nguyên lão cứ ngỡ không cần đích thân xuất thủ cũng đủ trói Long Bình mang về Phúc Dao Sơn.
Nào ngờ, Mặc Thanh với Mật Bình Nhi hai người ẩn thân trong khoang không chịu ra ngoài làm phá hư hết âm mưu sắp sẵn của lão.
Đến giờ không những mất thêm một mạng của Lịch Sinh mà đến lão đích thân xuất thủ cũng chưa chắc thắng nổi Long Bình, thẹn quá hóa giận, bất giác nộ hỏa bộc phát...
Lại thêm một tiếng gầm vang rợn người, tung người lao tới, lần thứ ba xuất chưởng tấn công.
→ Hóa tử gia gia nhất quyết liều mạng với ngươi phen này!
Long Bình thử với đối phương một chưởng, tuy yên tâm võ công không kém đối phương nhưng nào dám chần chờ, vội vàng xuất chưởng thi triển chưởng phát uy mãnh vô song, Thiên Lôi chưởng, cùng đối phương quyết đấu Trong cơn cuồng phong bão tố, chiếc thuyền lúc bị sóng đẩy lên giữa lưng trời, lúc bị kéo xuống như đến tận đáy biển, hai người vẫn đứng trên đầu thuyền triển khai một trường ác đấu kịch liệt hiếm thấy trong võ lâm.
Lão hóa tử Kim Bất Hoán sử dụng chưởng thế vô cùng quái dị, không những tinh ảo dị thường, hung mãnh vô song, lại nữa. chưởng chưa đến gần thì phát kình phong, bởi vậy cho nên ít hao sức vô cùng.
Long Bình mặc dù hết sức cẩn thận đề phòng, vẫn cứ chốc chốc ngộ hiểm, nên chỉ qua ba. bốn chục chiêu đã bị chiếm mất thế thượng phong không ngừng bị bức lui liên tiếp.
Trong khi đó Mật Bình Nhi với Mặc Thanh đứng ngoài lược trận không khỏi hồi hộp, đổ mồ hôi lạnh, hai người không ai bảo ai ngầm vận chân khí nghiêm thần giới bị, chỉ cần thấy Long Bình ngộ hiểm lập tức xông vào trợ chiến.
Bỗng một đạo kình phong lướt qua. mang theo tiếng gió vi vu nghe như kim châm vào lá nhl Thì ra Long Bình thấy chỉ với một pho Thiên Lôi chưởng pháp khó lòng ứng phó, nên trong lúc cấp bách vội tháo chiếc rổ đồng trên lưng, tay trái cầm rổ, tay phải vung chưởng hai loại tuyệt học hòa quyện, bổ khuyết cho nhau.
Thế công của Long Bình uy thế đột ngột tăng biến, thoáng chốc đã đổi ngược thế trận, thấy có cơ chiếm lại thế thượng phong.
Lão hóa tử Kim Bất Hoán cũng đột ngột biến chiêu lại xông vào tấn công mãnh liệt, nhưng cho dù lão làm cách nào cũng không làm gì được Long Bình mình mang đầy tuyệt nghệ. Đặc biệt hữu chưởng của chàng cũng biến hóa khó lường.
Lúc thì Thiên Lôi chưởng pháp lại còn tuyệt kỹ bắt ruồi, ngạnh công thì dùng ngạnh công đón đỡ, nhuyễn công lại dùng nhuyễn khí đối kháng, cứ như vậy thế công của lão hóa tử Kim Bất Hoán bị hóa giải không còn vết tích gì hết.
Có lúc bị bức lui hai bước, Long Bình lập tức xuất hai thế quái chiêu, bức đối phương lui lại hai bước, thủy chung vẫn duy trì cục diện bình thủ bất phân thắng bại.
Cứ như vậy Long Bình càng đánh càng hăng, chỉ hại cho lão hóa tử Kim Bất Hoán tức muốn bể phổi, cứ gầm thét luôn miệng.
Bỗng...
"ầm " một tiếng nghiêng trời lệch đất, chiếc thuyền chấn động dữ dội, nghiêng hẳn về một bên!
Bốn người trên thuyền kinh hồn bạt vía. nhảy lui về phía sau, lướt mắt nhìn quanh, thì ra bọn thủy thủ không biết bị sóng cuốn xuống biển hay là đã đào tẩu hết mà không còn thấy bóng dáng một nào, để mặc chiếc thuyền cho sóng lớn vùi dập, cuối cùng đâm sầm vào đá ngầm!
Nước biển cuốn vào thuyền Oà ạt, thân thuyền từ từ chìm xuống mặt nước, xem tình thế không cần sóng to gió lớn cũng vô phương cứu chữa. không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn đắm mình dưới đáy biển.
Lão hóa tử Kim Bất Hoán thấy vậy, cất tiếng cười ha hả nói :
→ Đây mới thật là trời cứu ta vậy! Mất mát được đền bồi!
Dứt lời tung người, lập tức như biến thành phi ngư xuyên, tung người nhảy vào mặt nước ngầu bọt.
Long Bình lúc này nhìn thấy tình cảnh như vậy bất giác tay chân lính quýnh không biết phải làm sao.
Trong cơn cuồng phong bão tố, tứ bề hôn ám, cả bóng dáng của Phúc Dao Sơn cũng không nhìn thấy.
Long Bình tuy có biết chút thủy tính sợ cũng khó lòng bảo toàn trước cơn cuồng nộ của thiên nhiên !
Huống chi Mặc Thanh với Mật Bình Nhi hai người không biết thủy tính.
Đang lúc lục thần vô chủ bỗng nghe Mặc Thanh kêu lớn:
→ Bình ca đừng sợ, bọn tiểu muội đã có tính trước rồi!
→ Tính trước? Tính trước điều gì?
Long Bình quay đầu nhìn lại thấy Mặc Thanh với Mật Bình Nhi từ trong khoang khiêng ra một chiếc bè gô Bè gỗ rộng chừng bốn thước dài hơn trượng, tuy không lớn cũng nhưng cũng đủ ba người dung thân.
Long Bình nhìn kỹ thấy chiếc bè gỗ chính là mấy ván thuyền ghép lại, dùng dây bện thành, trong sóng bão người thường tất khó mà ngồi vững, nhưng ba người ai ai cũng một thân tuyệt nghệ đương nhiên có thể nhờ đó mà bảo toàn.
Thấy đã có sinh cơ, Long Bình bất giác cả mừng, đồng thời cũng tỉnh ngộ, thì ra hai người bế môn một ngày một đêm trong phòng chính là để bện chiếc bè này, quả thật vượt ngoài sức tưởng tượng của chàng.
→ Bình ca. mau lại đây!
Chiếc bè hạ thủy đang bập bềnh trên sóng, nếu không phải Mặc Thanh bám chặt be thuyền thì đã sớm trôi dạt ra ngoài, Long Bình vội vàng tung người nhảy xuống, Mặc Thanh cũng buông tay...
Khéo thay, Long Bình vừa rời khỏi thuyền, một ngọn sóng to như núi ập đến, nhận chìm cả chiếc thuyền xuống đáy biển, cũng ngay lúc đó một ngọn sóng khác đẩy chiếc bè lên tận trời xanh, thoắt lên cao thoắt chìm xuống tận đáy giống như ba người đang đằng vân giá vũ.
Ba người đứng vòng quanh trên bè, tay nắm chặt tay, ngầm vận công lực thiên cân trụy trụ vững thân hình đồng thời giữ chiếc bè khỏi lật úp, bất kể chiếc bè bị dồi lên dập xuống!
Mật Bình Nhi bỗng phá lên cười phá tan bầu không khí căng thẳng nói :
→ Cảm giác này quả là đặc biệt, nếu không phải bọn chúng bày quỷ kế hãm hại, thì ba người chúng ta cả đời làm sao được hưởng kỳ thú này...
Chương trước | Chương sau