→ Nghe nói ở Phúc Dao Sơn có một vị Thất Tuyệt cư sĩ gì đó, võ công chí cao, người lại âm hiểm ác độc, quả thật là kẻ không nên đụng đến. Chúng ta có đến Phúc Dao Sơn cũng nên ở ngoài ngoạn cảnh mà thôi.
bạn đang xem “Bạch Cốt Lâm - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Không nên thâm nhập Phúc Dao Sơn để khỏi phải chọc giận tới lão mà mang họa vào thân.
Long Bình nghe Vạn Sinh nói vậy rõ ràng không phải bạn thì cũng không phải địch, bèn nói :
→ Đa tạ Vạn huynh chỉ giáo, ta đến đó khôn ghẹo đến lão thì lão cũng không có gì lại hại đến ta.
Chàng nói như vậy, vô tình đã chấp nhận lời mời của Vạn Sinh.
Phần Vạn Sinh nghe Long Bình nói vậy cả mừng nói:
→ Nếu vậy thì xin mời ! Còn nhị vị đây...
Mật Bình Nhi đã kéo tay Mặc Thanh bước tới đứng song song với Long Bình nói :
→ Bình ca. đằng nào thì cũng phải tìm thuyền, chi bằng ta quá giang thuyền của Vạn huynh đây cho tiện.
Vạn Sinh thấy Mật Bình Nhi với Mặc Thanh một người là hóa tử, một người là thiếu nữ tuyệt sắc nắm tay nhau ra chiều thân mật bất giác giật mình, vội ôm quyền hướng về Mật Bình Nhi thi lễ nói :
→ Thì ra là anh hùng của Cái Bang vang danh vũ nội, tiểu đệ thất kính! Thất kính!
Miệng hắn nói lời khách sáo, còn mắt thì không hề liếc Mặc Thanh chút nào, chứng tỏ gã là một thiếu niên có tu vi thâm hậu, cũng là người có ăn học tử tế.
Long Bình thấy đối phương cực kỳ lễ độ nên cũng không tiện thất lễ vội tự báo danh tánh đồng thời giới thiệu Mặc Thanh với Mật Bình Nhi. Vạn Sinh thi lễ tìmg người rồi mọi người hàn huyên, mắt lúc nào cũng nhìn thẳng, không nhìn ngang liếc dọc chút nào, Long Bình càng lúc càng thấy phát sinh hảo cảm với gã thiếu niên thư sinh này.
Sau khi mọi người lên thuyền, Vạn Sinh vội hối người chuẩn bị rượu thịt, lúc nãy trong khách điếm bọn ba người Long Bình chưa kịp ăn uống, giờ sẵn máu thịt mọi người cũng ăn thêm chút ít.
Trong khi ăn uống nói cười nhưng Long Bình chốc chốc vẫn kín đáo liếc nhìn mặt sông qua cửa sổ, thủy chung vẫn không thấy sự lạ gì, rốt cuộc cũng không biết kẻ dẫn dụ chàng ra bờ sông này đã biến đi đâu.
Mọi người ăn uống hàn huyên bất giác đã qua giờ tý, Vạn Sinh lập tức cáo lui, những căn phòng ở trước khoang cho khách, đồng thời nói khoang giữa có thể dành cho Mặc Thanh cô nương.
Mặc Thanh từ chối nói không cần phải khách sáo như vậy, chờ Vạn Sinh đi khỏi, Long Bình đang định ngồi xếp bằng vận công điều tức.
Bỗng thấy Mặc Thanh nhìn chàng nháy mắt ra hiệu, nhất thời không hiểu ý, Long Bình chau mày nhìn hai người ra hiệu không hiểu. Mặc Thanh vẫn im lặng không nói gì nhìn chàng lấy mắt ra hiệu.
Lần này thì Long Bình đã hiểu, nàng ra hiệu cho chàng rời khỏi phòng.
Long Bình mửn cười, thì ra Mặc Thanh với Mật Bình Nhi như có chuyện riêng của nữ giới, lập tức đứng dậy bước ra khỏi khoang.
Chàng vừa mới bước ra boong, cửa khoang thuyền lập tức khép lại, đèn đuốc cũng tắt hết !
Long Bình mửn cười một mình, rõ ràng chàng đoán không sai, hơn nữa chàng tìmg ngủ ngoài trời đã quen, giờ ngồi trên boong một đêm cũng không sao.
Long Bình vừa xếp bằng ngồi xuống, thu khí ngưng thần, chân nguyên tụ tập nơi đan điền chưa kịp vận công điều nguyên, bỗng thấy thân thuyền hơi chấn động. Long Bình giật mình mở mắt ra.
Lập tức thấy một người đang đứng trước mặt, Long Bình thất kinh vận công hộ thể, ngẩng đầu nhìn lên, thì ra người đứng đó không ai khác hơn là Vạn Sinh.
Chỉ thấy gã cười tươi nói:
→ Công lực của Long huynh thật phi phàm, tiểu đệ vừa đặt chân lên boong Long huynh đã biết ngay, tiểu đệ bội phục! Bội phục! Không biết đến bao giờ tiểu đệ mới có được công lực cái thế như Long huynh.
Long Bình định tâm lại, cười đáp lễ nói :
→ Vạn huynh nói như vậy làm tiểu đệ thêm hổ thẹn, theo lời của Vạn huynh lúc nãy, tuyệt nghệ gia truyền của Vạn gia tất phải kinh thế hãi tục, ngày sau mong Vạn huynh chỉ giáo thêm cho !
Vạn Sinh cười khổ nói:
→ Nào có tuyệt nghệ gì đâu, tiểu đệ theo gia phụ khổ luyện bấy lâu vẫn không bằng một phần nhỏ của Long huynh. Từ nay về sau theo hầu hạ Long huynh chỉ mong học lỏm được vài chiêu để ngày sau xuất danh trong thiên hạ.
Vạn Sinh dứt lời quay mình bỏ ra hậu thuyền.
Long Bình nghe lời nói của Vạn Sinh chí thành, mọi nghi ngờ lúc đầu đều tiên tan hết.
Trời hửng sáng thuyền phu giương buồm khởi hành, đến giờ ngọ thuyền đã đến cửa biển.
Hôm ấy, trời trong gió thuận, mặt biển lặng như mặt hồ, Long Bình đứng ở đầu thuyền, thấy trời nước mênh mông, đàn chim biển chao lượn trên không, trong lòng cảm thấy khoan khoái vô biên.
Nhưng chỉ trong chốc lát, bất giác đôi mày kiếm của chàng chau lại.
Bởi vì Mặc Thanh với Mật Bình Nhi ở trong khoang không biết vì cớ gì mà trời đã quá ngọ vẫn chưa thấy thức dậy. Không những cửa khoang không mở mà đến cả cửa sổ cũng đóng kín như bưng. Đã vậy bên trong không nghe thấy một tiếng động nhỏ nào, khiến Long Bình không khỏi lo lắng thầm. Bỗng nhiên chàng nghe tiếng gọi :
→ Long huynh, mời đến đây cùng đệ đối ẩm!
Long Bình quay đầu nhìn lại, trên ván thuyền đã bày sẵn rượu thịt, trông vô cùng thịnh soạn. Vạn Sinh đang đứng một bên cung hầu, Long Bình cảm thấy áy náy vô cùng.
Mặc Thanh với Mật Bình Nhi không biết định giở trò gì mà chiếm mất khoang thuyền của chủ, bắt người phải dọn cơm ngoài trời mà ăn, thật không còn ra thể thống gì nữa!
Cuối cùng Long Bình không nhẫn nhịn được nữa.
bước lại đập cửa gọi lớn:
→ Thanh muội! Hai người làm gì vậy? Ngủ đến giờ này còn chưa đủ hay sao? Đến giờ ăn cơm rồi !
Trong khoang vọng ra tiếng Mặc Thanh:
→ Bình ca đi ăn đi, bọn tiểu muội chưa đói. Bình Nhi còn đang kể chuyện cho muội nghe. Nếu không có việc gì cần thì đừng đến quấy nhiễu, nếu không mai mốt muội không kể lại cho Bình ca nghe đâu !
Long Bình nghe nói không khỏi bực mình, nghe chuyện gì nữa đến cơm không buồn ăn. Nhưng như vậy cũng tốt, ít ra chàng cũng biết được hai người ở trong khoang cũng được bình yên vô sự.
Thuyền gặp gió thuận, buồm no gió, nên lướt đi như bay, khi về đêm đã thấy Phúc Dao Sơn xa xa vươn mình cô độc, chơ vơ giữa biển cả mênh mông.
Long Bình cả mừng nói :
→ Vạn huynh, còn chừng một thời thần nữa chắc có thể đến Phúc Dao Sơn. Đêm nay trời trong trăng sáng, phong cảnh trên đảo chắc là tuyệt mỹ.
vạn sinh cười nói:
→ Núi cao trên biển nhìn tưởng như gần, kỳ thực hãy còn xa lắm, từ đây đến đó nếu đi nhanh thì cũng phải sớm mai mới có thể tới nơi.
Bỗng Vạn Sinh chau mày đổi đề tài nói :
→ Nhị vị ở trong khoang sao đến giờ này còn chưa chịu ra ăn uống chút gì. Chẳng lẽ hai người có thuật nhịn ăn nhịn uống sao?
Long Bình cười khổ:
→ Ai biết được hai người làm gì ở trong đó, cứ cố làm ra vẻ thần bí, thật khiến người ta phí tâm suy đoán Quả nhiên, lúc hừng sáng thuyền đã tiếp cận Phúc Dao Sơn, Long Bình với Vạn Sinh sóng vai đứng ở đầu thuyền. Qua một đêm không ngủ Long Bình có cảm giác Vạn Sinh hơi bị kích động, sắc mặc có vẻ bất an, cứ ngỡ gã sợ Thất Tuyệt cư sĩ nên vội an ủi nói :
→ Vạn huynh bất tất phải sợ, chúng ta đến chỉ để ngắm cảnh, ta không phạm đến ai tất họ cũng không hại được ta. Nếu quả thật Vạn huynh có điều úy ky thì để bọn tại hạ lên bờ cũng được, Vạn huynh cứ neo thuyền từ bên ngoài ngắm cảnh không bao lâu bọn tại hạ sẽ quay lại.
Vạn Sinh mửn cười nói:
→ Không bao giờ tiểu đệ có lòng hãi sợ, chỉ vì...
Vạn Sinh chưa nói hết lời, bỗng trời đất như biến đổi, mây đen không biết ở đâu kéo đến đầy trời, cuồng phong gầm rú kinh hồn.
Mặt biển đang phẳng lặng bỗng chốc sóng cồn nổi lên, ngọn nào ngọn nấy to như núi. Cuồng phong thổi làm chiếc thuyền điên đảo, trồi lên hụp xuống, chúng thủy thủ trên thuyền la ơi ới, chạy đi chạy lại tất bật chuẩn bị chống bão.
Long Bình từ lúc cha sinh mẹ để tới giờ nào đã được nếm qua cảnh tượng khủng khiếp này, bất giác lạnh người, vội vàng kêu lên:
→ Vạn huynh! Mau gọi thuyền gia cặp bến!
Nhưng Vạn Sinh ngược lại cười ha hả như đắc ý lắm, nói:
→ Có trận bão này thật khiến yên tâm hơn !
Long Bình ngưng mục quan sát Vạn Sinh, quả nhiên nét mặt âu sầu của Vạn Sinh đã biến mất, biến thành vẻ khoái trá lạ lùng.
Bất giác ngạc nhiên hỏi:
→ Vạn huynh vui lắm sao?
Vạn Sinh tươi cười nói:
→ Long huynh nhìn xem, sóng to gió lớn như vầy, Thất Tuyệt cư sĩ Lịch Hóa làm sao dám mạo hiểm ra khơi, bọn ta cứ ở đây rong chơi thỏa thích. Hơn nữa trong cơn sóng gió cuồng loạn, thiên nhiên kỳ cảnh, nếu không thưởng thức nó thì quả là bỏ phí một duyên kỳ ngộ với thiên nhiên!
Long Bình nghe lời Vạn Sinh nói nửa hiểu nửa ngờ, sóng gió hung hiểm dường này nào phải chuyện chơi.
Hơn nữa hai tiểu thư trong khoang kia không biết thủy tính thông thuộc đến mức nào, trong cơn cuồng nộ của thiên nhiên, chỉ sợ khó lòng giữ nổi tính mạng!
Thế nên Long Bình bất kể Vạn Sinh có ý đồ gì hay không, vội hối thúc:
→ Vạn huynh xin mau kêu thủ hạ cho thuyền cập bến, bọn tại hạ lên bờ ngay !
Vạn Sinh cười nói:
→ Long huynh nói chơi! Thời tiết như vậy làm sao cập bờ được, lỡ không may đụng phải đá ngầm, thuyền tan người cũng khó giữ mạng, chờ khi bão tạnh rồi hẵng hay.
Long Bình không biết trong gió bão như vầy thế nào là an thế nào là nguy, đang lúc lục thần vô chủ bỗng thấy một ngọn sóng to như núi đổ úp xuống thuyền, khiến chiếc thuyền buồm to lớn như vậy suýt chút nữa lật nhào.
Cũng may cánh buồm đã được hạ xuống, nếu không, biết giờ này sự thể ra sao.
Ngay trong lúc thân thuyền nghiêng mạnh sang một bên ấy, Vạn Sinh đứng không vững thân hình ngã chúi về phía trước.
Hạ bàn công phu của Long Bình vững chắc vô cùng, dùng thế thiên cân trụy thân hình đứng vững như Thái sơn. Thấy Vạn Linh ngã chúi mũi, vội đưa tay đỡ lấy!
Nào ngờ Vạn Sinh vừa đứng vững, Long Bình bỗng cảm thấy mạch môn huyệt nơi cổ tay bị siết chặt, một nửa thân hình tê tái vô lực, thất kinh trừng mắt nhìn lại, chỉ thấy Vạn Sinh mửn cười gian xảo, vận lực siết chặt mạch môn của Long Bình nói :
→ Ngươi cho ta là ai?
Long Bình thất kinh hỏi ngược lại :
→ Ngươi là ai?
Vạn Sinh đắc ý cười ha hả nói :
→ Ta chính là Lịch thiếu gia. chuyên trách dẫn độ ngươi về Phúc Dao Sơn nộp mạng!
Long Bình nghe nói vừa sợ vừa tức, thì ra hắn là con của Lịch Hóa. lại đem chữ Lịch lấy một nửa nói thành chữ Vạn, dùng giảo kế tiếp cận rồi dụ chàng về Phúc Dao Sơn. Trong lòng hận đến thấu xương, đang định xuất kỳ bất ý ngầm vận chân khí mưu thoát thân.
Bỗng nghe giọng cười trong như chuông vàng khách ngọc nói:
→ Ta đã sớm nhận ra ngươi là đồ vô lại, càng tỏ ra là danh môn chính phái trong lòng càng thâm hiểm ác độc, khán chiêu!
Lời nói vừa dứt chưởng phong cũng đã tới sau gáy.
Lịch Sinh tức tốc chuyển người trốn ra sau lưng Long Bình lướt mắt nhìn qua đã thấy Mặc Thanh mặt giận tái xanh đứng sừng sững giữa boong thuyền. Lịch Sinh cao giọng kêu cứu.
Nào ngờ tiếng kêu chưa dứt, sau lưng đã nghe tiếng cười của Mật Bình Nhi :
Chương trước | Chương sau