Mấy câu ấy mới làm Quách Tĩnh sực nghĩ ra kêu lên:
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Ờ, ta hiểu rồi, cô bảo ta vào nói với đại hãn xin từ hôn, bảo y ưng thuận trước rồi ta nói ra sẽ rất khó cự tuyệt.
Hoàng Dung dịu dàng nói:
- Chuyện này là toàn do ngươi thôi, biết đâu ngươi muốn làm "phò mã gia" Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, em Hoa Tranh đối với ta một mảnh chân tâm, nhưng ta đối với cô ta thủy chung vẫn như anh em. Lúc đầu ta bị câu thúc vào chuyện tín nghĩa, không tiện phản bội hôn ước, nhưng nếu đại hãn chịu rút lại mệnh lệnh, thì đúng là đôi bề đều vẹn vẻ.
Hoàng Dung trong lòng rất mừng, liếc mắt nhìn y cười. Quách Tĩnh còn muốn nói nữa, chợt nghe hồi tù và thứ hai trong cung vang lên, bèn đưa tay nắm chặt tay Hoàng Dung một cái, nói:
- Dung nhi, cô chờ nghe tin hay của ta.
Lúc ấy bèn giải Hoàn Nhan Hồng Liệt vào cung triều kiến đại hãn.
Thành Cát Tư Hãn thấy Quách Tĩnh vào, trong lòng cả mừng, đích thân bước xuống ngai đón, nắm tay y dắt lên điện, sai tả hữu lấy một cái đôn bọc gấm ra bảo y ngồi xuống cạnh mình. Đến khi nghe Quách Tĩnh nói đã bắt được Hoàn Nhan Hồng Liệt, Thành Cát Tư Hãn càng vui mừng, thấy Hoàn Nhan Hồng Liệt phủ phục dưới đất, bèn nhấc chân phải đạp lên đầu y cười nói:
- Lúc trước ngươi tới Mông Cổ diệu võ dương oai, có nghĩ rằng cũng có ngày hôm nay không?
Hoàn Nhan Hồng Liệt biết không thể thoát chết, ngẩng đầu nói:
- Lúc ấy binh lực nước Kim ta rất mạnh, chỉ hận là không tiêu diệt Mông Cổ, nhỏ bé của ngươi trước, để thành cái họa hôm nay.
Thành Cát Tư Hãn cười lớn, sai thân binh giải y ra chém đầu trước điện. Quách Tĩnh nghĩ tới mối thù lớn của cha rốt lại đã trả được, trong lòng vừa mừng rỡ vừa đau xót.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Ta từng nói ai phá thành bắt được Hoàn Nhan Hồng Liệt thì đàn bà con gái và vàng bạc của cải trong thành này đều thưởng cả cho y, ngươi cứ sai quân ra nhận thôi.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Mẹ con con được đại hãn ra ơn che chở, đã đủ no ấm, nô lệ vàng lụa lấy nhiều cũng không làm gì.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Được, đó đúng là bản sắc anh hùng. Vậy ngươi muốn cái gì? Chỉ cần nói ra, điều gì ta cũng ưng thuận.
Quách Tĩnh rời ghế khom lưng một cái, nói:
- Muốn xin đại hãn một việc, xin đại hãn đừng tức giận.
Thành Cát Tư Hãn cười nói:
- Ngươi nói đi.
Quách Tĩnh đang định nói việc từ hôn, chợt nghe xa xa vang tới hàng ngàn hàng vạn tiếng khóc tiếng kêu long trời lở đất, kinh tâm động phách. Các tướng trên điện đều nhảy bật dậy, tuốt trường đao ra, chỉ cho rằng quân dân Hoa Thích Tử Mô đầu hàng trong thành nổi dậy, đều định xông ra trấn áp. Thành Cát Tư Hãn cười nói:
- Không có gì, không có gì, cái thành chó này không sợ oai trời khiến ta phải hao binh tổn tướng, lại hại chết cháu nội ta, phải giết sạch một phen. Mọi người cứ ra mà xem.
Lúc ấy rời ngai bước xuống, chư tướng cũng theo sau.
Mọi người ra khỏi cung lên ngựa phi về cửa tây thành, chỉ nghe tiếng khóc càng lúc càng thê thảm. Vừa ra khỏi cửa thành chỉ thấy mấy mươi vạn bách tính bỏ chạy kêu khóc, xô đẩy nhau ngã dúi dụi, quân tướng Mông Cổ cưỡi ngựa phóng qua xéo lại, tay cầm trường đao, chém bừa vào họ.
Nguyên là người Mông Cổ ra lệnh cho tất cả dân cư ra khỏi thành, không cho ai ở lại. Cư dân ở đó lúc đầu còn cho rằng người Mông Cổ muốn kiểm tra hộ khẩu để đề phòng gian tế, nào ngờ quân Mông Cổ lục soát lấy hết toàn bộ binh khí của họ, chọn ra thợ giỏi các nghề, sau đó lập tức kéo những thiếu phụ thiếu nữ xinh đẹp trong đám đông ra lấy dây trói lại. Cư dân thành Tán Ma Nhĩ Hãn lúc bấy giờ đã biết đại họa lâm đầu, có người muốn chống cự nhưng lập tức bị giết chết tại đương trường. Hơn một vạn quân Mông Cổ đồng thanh quát tháo, xông vào đám người, vung trường đao lên bất kể trai gái trẻ già chém bừa xuống. Một trường tàn sát này quả thật thảm tuyệt nhân hoàn, từ ông già đầu bạc tới trẻ con còn bế không ai thoát chết. Lúc Thành Cát Tư Hãn dẫn các tướng ra xem thì đã có hơn mười vạn người bị giết, khắp nơi máu thịt vương vãi, vó ngựa sắt Mông Cổ đạp lên tử thi khắp mặt đất, qua lại tàn sát.
Thành Cát Tư Hãn ha ha cười lớn, nói:
- Giết hay lắm, giết hay lắm, cho họ biết ta lợi hại.
Quách Tĩnh nhìn giây lát, không nhịn được nữa, phóng ngựa tới trước ngựa Thành Cát Tư Hãn, kêu lên:
- Đại hãn, người tha cho họ đi.
Thành Cát Tư Hãn vung tay một cái quát lớn:
- Giết sạch tất cả, không để lại người nào.
Quách Tĩnh không dám nói nữa, chợt thấy một đứa nhỏ bảy tám tuổi từ trong đám đông chạy ra, ôm một người đàn bà bị ngựa chiến xô ngã, kêu lớn:
- Mẹ, mẹ!
Một binh sĩ Mông Cổ xông mau tới vung trường đao lên, chém hai mẹ con đứt làm bốn đoạn.
Hai tay đứa nhỏ ấy vẫn còn ôm chặt mẹ. Quách Tĩnh máu nóng trong lòng sôi lên, kêu lớn:
- Đại hãn, người đã nói đàn bà con gái và vàng bạc của cải trong thành này đều là của con, tại sao lại hạ lệnh tàn sát?
Thành Cát Tư Hãn sửng sốt, cười nói:
- Ngươi nói không cần mà.
Quách Tĩnh nói:
- Người nói bất kể là con xin điều gì người cũng ưng thuận có phải không?
Thành Cát Tư Hãn gật đầu cười khẽ, Quách Tĩnh lớn tiếng nói:
- Đại hãn nói ra như núi, con xin người tha cho tính mạng của mấy mươi vạn người này.
Thành Cát Tư Hãn vô cùng kinh ngạc, không ngờ rằng y lại xin chuyện ấy, nhưng đã ưng thuận há lại có thể hối hận? Trong lòng vô cùng tức giận, hai mắt như muốn lóe lứa, trừng mắt nhìn Quách Tĩnh, đặt tay lên chuôi đao quát:
- Tiểu tử khốn kiếp, quả thật ngươi xin ta chuyện ấy à?
Chư vương chúng tướng thấy đại hãn tức giận, đều sợ tim đập thình thịch. Tả hữu của Thành Cát Tư Hãn xếp thành một hàng, ai cũng là mãnh tướng thân trải trăm trận, kiêu dũng can đảm coi chết như về, nhưng đại hãn nổi giận thì ai cũng không lạnh mà run.
Quách Tĩnh trước nay chưa từng thấy Thành Cát Tư Hãn nhìn mình giận dữ như thế cũng vô cùng sợ hãi, bất giác run lên, nói:
- Chỉ xin đại hãn tha tính mạng cho bách tính.
Thành Cát Tư Hãn dằn giọng:
- Ngươi không hối hận phải không?
Quách Tĩnh nhớ Hoàng Dung bảo y từ hôn, bây giờ bỏ qua cơ hội tốt này, suốt đời lại mất lòng đại hãn, chuyện đó cũng thôi, nhưng mối lương duyên giữa mình và Hoàng Dung cũng như hoa theo nước chảy, nhưng nhìn thấy thảm trạng mấy mươi vạn bách tính kêu gào khóc lóc, làm sao có thể thấy chết mà không cứu? Lúc ấy hiên ngang nói:
- Con không hối hận.
Thành Cát Tư Hãn thấy giọng nói y phát run, biết trong lòng y sợ hãi nhưng vẫn đánh bạo cầu xin, cũng không khỏi khâm phục y quật cường, rút trường đao ra quát lớn:
- Thu quân!
Đám thân binh thổi tù và làm hiệu, mấy vạn kỵ binh Mông Cổ người ngựa đẫm máu từ đám đông phóng trở ra, bày thành trận thế chỉnh tề.
Thành Cát Tư Hãn từ khi lên ngôi đại hãn đến nay chưa ai dám trái lại ý chỉ của y, lần này bị Quách Tĩnh ngang nhiên cản trở lệnh tàn sát dân trong thành, trong lòng vô cùng tức giận, gầm lớn một tiếng, ném mạnh thanh trường đao xuống đất, phi ngựa vào thành. Chư tướng đều liếc xéo Quách Tĩnh, nghĩ thầm đại hãn sau khi thịnh nộ, không biết ai gây ra khó mà thoát khỏi phải nếm mùi đau khổ.
Sau khi hạ được thành Tán Ma Nhĩ Hãn vốn có thể cướp bóc tàn sát mấy ngày, nhưng lần này niềm vui phá thành lại hoàn toàn tan biến.
Quách Tĩnh biết các tướng bất mãn nhưng cũng không đếm xỉa gì tới, cưỡi con tiểu hồng mã từ từ tránh ra chỗ vắng vẻ. Lúc ấy vừa qua trận đại chiến, trong thành ngoài thành có hàng vạn gian nhà vẫn đang cháy, xác chết đầy đất, tuyết rơi ngập đồng đều nhuộm màu máu. Y nghĩ:
- Thảm trạng chiến tranh đều như thế. Mình vì trả thù cho cha, đẫn quân tới giết bấy nhiêu người. Đại hãn vì muốn chinh phục thiên hạ còn giết người nhiều hơn. Nhưng hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ bách tính lại phạm tội nghiệt gì mà đến nỗi gan óc lầy đất, xương phơi ngoài nội?
Y càng nghĩ càng cảm thấy bất an:
- Mình phá thành trả thù cho cha mà hại chết bấy nhiêu con người, rốt lại có nên hay không?
Y một mình một ngựa đi đi lại lại trên đồng trống, dằn vặt nghĩ ngợi, đến lúc trời tối mới quay vào doanh trại trong thành. Tới trước cửa cung, chỉ thấy hai tên thân binh của đại hãn đứng chờ ngoài cửa bước lên làm lễ, nói:
- Đại hãn tuyên triệu phò mã gia, tiểu nhân chờ ở đây đã lâu, xin phò mã gia vào mau.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Hôm nay mình làm trái ý chỉ của đại hãn, ông ta toan chém đầu mình cũng chưa biết chừng. Việc đã thế này, chỉ còn cách tùy cơ hành sự thôi.
Lúc ấy liền vẫy một tên thân binh của mình tới, hạ giọng dặn vài câu, bảo cấp tốc báo lại cho Lỗ Hữu Cước, mình thì đi thẳng vào cung. Y hồi hộp bất an, nhưng đã quyết ý:
- Bất kể đại hãn nổi giận ra oái thế nào thì mình cũng không rút lại lời xin tha mạng cho nhân dân toàn thành. Ông ta là đại hãn, không thể nuốt lời được.
Y chỉ nghĩ:
- Thành Cát Tư Hãn ắt lên cơn thịnh nộ, nào ngờ tới trước điện lại nghe từng tràng tiếng cười lớn của đại hãn bên trong vang ra. Quách Tĩnh bất giác thoáng sửng sốt, rảo chân bước mau vào. Chỉ thấy bên cạnh Thành Cát Tư Hãn có một người ngồi, dưới chân lại có một thiếu nữ ngồi dựa vào gối y. Người ngồi ấy đồng nhan bạch phát, nguyên là Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ, thiếu nữ ngồi dưới chân là công chúa Hoa Tranh.
Quách Tĩnh cả mừng, vội bước mau tới gặp. Thành Cát Tư Hãn giật một ngọn trường kích trong tay thị vệ cầm ngược cán đập ra, cán kích đánh thẳng vào mặt Quách Tĩnh. Quách Tĩnh giật nảy mình, nghiêng đầu qua tránh, đầu cán kích đập vào vai trái y, chát một tiếng, ngọn kích gãy đôi. Thành Cát Tư Hãn hô hô cười rộ, kêu lên:
- Tiểu tử khốn kiếp, kể như xong. Nếu không nể mặt Khưu đạo trưởng và con gái ta thì hôm nay phải chặt đầu người.
Hoa Tranh nhảy bật dậy kêu lên:
- Cha, con không ở đây thì nhất định cha hà hiếp Quách Tĩnh ca ca.
Thành Cát Tư Hãn ném ngọn kích gãy trong tay xuống đất, cười nói:
- Ai nói thế?
Hoa Tranh nói:
- Con chính mắt nhìn thấy, cha còn chối à? Vì thế con không yên tâm, phải cùng Khưu đạo trưởng tới xem thế nào.
Thành Cát Tư Hãn một tay kéo con gái, một tay kéo Quách Tĩnh, cười nói:
- Mọi người đừng làm ầm lên, nghe Khưu đạo trường đọc thơ này.
Nguyên là Khưu Xử Cơ sau trận đánh ở lầu Yên Vũ thấy Chu Bá Thông vẫn yên ổn không việc gì, lại biết hung thủ hại chết Đàm Xử Đoan là Âu Dương Phong, lúc ấy cùng bọn Mã Ngọc trịnh trọng tạ tội với Hoàng Dược Sư. Về sau Toàn Chân lục tử tới gặp Kha Trấn ác, biết rõ mọi chuyện, đều thở than khôn xiết. Khưu Xử Cơ nghĩ lại mình thu đồ đệ không thận trọng, chỉ dạy võ công cho Dương Khang mà không đưa y ra khỏi vương phủ, người trẻ tuổi quen thói giàu sang, tính không quả quyết, rốt lại rơi vào chỗ ấy lại càng tự trách mình. Hôm ấy được thư của Thành Cát Tư Hãn và Quách Tĩnh, nghĩ thế cục thôn tính Trung Quốc của người Mông Cổ đã thành, khó mà được Thành Cát Tư Hãn gọi tới gặp, đúng là nên nhân cơ hội để dâng lời nói, nếu có thể mở lòng từ thiện của y thì có thể giúp hàng ngàn vạn bách tính trong khắp thiên hạ tránh khỏi bị tàn sát, quả thật là công đức vô lượng, lại lo lắng cho Quách Tĩnh, lập tức dẫn theo hơn mười đệ tử chịu rét sang tây.
Khưu Xử Cơ thấy Quách Tĩnh dãi dầu gió tuyết, sắc mặt sạm đen, thân thể lại càng tráng kiện, vô cùng mừng rỡ. Lúc Quách Tĩnh chưa tới, y đang trò chuyện về những điều mắt thấy tai nghe trên đường với Thành Cát Tư Hãn, nói cảm xúc về phong tục khác lạ, làm mấy bài thơ, lúc ấy bèn vuốt râu đọc:
Mười năm binh lửa vạn dân sầu,
Ngàn vạn không còn được một lưu.
Năm ngoái may nghe lời chiếu gọi,
Xuân này lạnh bước lối Tây du.
Chăng nề non bắc đường ngàn dặm,
Vẫn nhớ sơn Đông đất mấy châu.
Khốn quẫn hơi tàn còn hít thở,
Chương trước | Chương sau