- Mấy hôm nay ta vẫn suy nghĩ, tính qua hơn mười kế nhưng không có kế nào thật sự dùng được.
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Quách Tĩnh nói:
- Trong huynh đệ Cái bang cũng có mười người công phu khinh công cao cường, thêm ta và cô, chúng ta thử trèo lên tường thành được không?
Hoàng Dung lắc đầu nói:
- Tường thành này cứ một trượng có mười cung thủ bảo vệ, đừng nói là không dễ trèo lên, cho dù mười mấy người đều lên được tới thành thì hơn mười vạn quân trong thành chống lại, cũng không có cách nào phá được cửa thành.
Hai người bàn luận suốt đêm, không hề nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau Thành Cát Tư Hãn lại hạ lệnh đánh thành, hơn một vạn quân Mông Cổ kéo máy bắn đá tới, chỉ thấy đạn đá như mưa rơi vào trong thành.
Nhưng quân giữ thành núp trong tường bảo, đạn đá đánh vào nhà dân rất nhiều, nhưng quân sĩ thương vong rất ít. Liên tiếp ba ngày, quân Mông Cổ dùng đủ cách tấn công, nhưng vẫn không làm gì được.
Sáng sớm hôm thứ tư, trên trời lại có tuyết như lông ngỗng rơi xuống: Quách Tĩnh nhìn đỉnh núi nói:
- Chỉ sợ chờ không được mười ngày, Âu Dương Phong đã chết rét rồi.
Hoàng Dung nói:
- Y nội công tinh thâm, có thể chịu được mười ngày.
Câu nói vừa dứt, đột nhiên hai người đồng thời hoảng sợ kêu lên, chỉ thấy trên núi có một vật rơi xuống, chính là Âu Dương Phong. Hoàng Dung vỗ tay cười nói:
- Lão Độc vật chịu không nổi, tự đi tìm cái chết!
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:
- Ờ, lạ thật, tại sao lại đến nỗi như thế?
Chỉ thấy y hoàn toàn không rơi thẳng xuống, mà thân hình chập chờn trên không như một cánh diều. Quách Hoàng hai người rất ngạc nhiên, nghĩ thầm rơi từ núi cao hàng ngàn trượng xuống mà không tan xương nát thịt mới lạ, nhưng y rơi xuống lại chậm như thế, chẳng lẽ Lão Độc vật còn biết yêu pháp sao? Trong giây lát, Âu Dương Phong lại rơi xuống một đoạn, lúc ấy hai người mới nhìn thấy rõ, chỉ thấy y toàn thân trần truồng, trên đỉnh đầu buộc hai khối tròn tròn, Hoàng Dung chợt động tâm niệm, đã hiểu rõ lý do lập tức kêu lên:
- Đáng tiếc!
Nguyên là Âu Dương Phong bị khốn trên đỉnh núi Cây Trọc, y võ công tuy cao nhưng rốt lại cũng không có cách nào trượt thẳng xuống dưới ngọn núi cao ngàn trượng, nhịn đói nhịn rét mấy ngày, lúc gấp rút nảy ý khôn, chợt nghĩ ra một cách. Y cởi hết quần áo túm chặt hai ống quần lại, lại sợ quần không bền, liền xé phần dưới áo buộc vào ống quần, hai tay nắm chặt giữa ống quần, nghiến răng nhảy một cái từ đỉnh núi rơi thẳng xuống dưới. Cách này vốn rất mạo hiểm, chỉ là trong cái chết tìm cái sống, nhưng ngoài ra thì không còn cách nào khác, quả nhiên cái quần bọc đầy gió làm giảm sức rơi của y. Y không mặc quần áo, hai tay cơ hồ đông cứng, lúc ấy cậy vào một thân nội công trác tuyệt, cố gắng vận khí lưu chuyển khắp toàn thân để chống lại giá rét.
Hoàng Dung vừa tức giận vừa buồn cười, nhất thời không nghĩ được cách nào.
Lúc ấy quân sĩ đôi bên trong thành ngoài thành đều đã nhìn thấy, mấy chục vạn người nhất tề ngẩng đầu nhìn theo người đang bay trên không. Rất nhiều quân sĩ cho là thần tiên giáng trần, cùng quỳ xuống đất dập đầu lạy lục.
Quách Tĩnh nhìn phía Âu Dương Phong rơi xuống thấy ắt là rơi vào thành, đợi y còn cách mặt đất vài mươi trượng bèn chụp một chiếc cung sắt bắn luôn mấy phát, nghĩ rằng y đang trên không, không sao tránh được, chỉ là nghĩ tới cái hẹn tha mạng ba lần, chỉ nhắm bắn vào chỗ không trí mạng trên đùi y. Âu Dương Phong người đang trên không nhưng mắt nhìn khắp bốn phía, thấy tên bắn tới, lập tức cong người ưỡn lưng, hai chân vung ra, đá tung hết tên Quách Tĩnh bắn tới.
Trong tiếng ba quân reo hò ầm ĩ, Thành Cát Tư Hãn đã được Quách Tĩnh sai người qua báo vắn tắt, liền hạ lệnh phát tên. Lúc ấy hàng vạn chiếc cung cùng giương, tên bay như châu chấu, đều bắn vào Âu Dương Phong.
Nhìn thấy y cho dù có ngàn tay muôn chân cũng khó có thể tránh được. Y toàn thân trần truồng, trên không lại không có cách nào né tránh, thế ắt bị tên cắm khắp người như lông nhím. Âu Dương Phong thấy tình thế nguy cấp đột nhiên buông tay, lập tức đầu dưới chân trên rơi mau xuống đất. Mấy mươi vạn người đồng thanh kêu ầm lên, đúng là kinh thiên động địa.
Chỉ thấy y trên không ưỡn dưng một cái, chụp vào một lá cờ lớn trên thành.
Lúc ấy gió tây bắc đang mạnh, thổi căng lá cờ từ phía tây qua phía đông Âu Dương Phong tay trái quờ xuống trước đã chụp được góc lá cờ, kế mượn lực giật một cái, lá cờ lớn rách đôi. Âu Dương Phong lộn người một vòng, hai chân móc vào cột cờ trượt thẳng xuống dưới, mất hút phía sau tường thành.
Quân sĩ hai bên thấy việc lạ ấy, ai cũng hoảng sợ, nhất thời nhao nhao bàn tán, quên cả đánh nhau.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Lần này không thể kể là tha y, lần sau há lại không phải tha một lần nữa sao? Dung nhi nhất định sẽ rất không thích.
Nào ngờ vừa quay đầu lại thấy Hoàng Dung có vẻ tươi cười, vội hỏi:
- Dung nhi, có việc gì mà vui thế.
Hoàng Dung vỗ tay một cái cười nói:
- Ta tặng ngươi một món lễ vật trọng hậu, ngươi có thích không?
Quách Tĩnh nói:
- Lễ vật gì?
Hoàng Dung nói:
- Thành Tán Ma Nhĩ Hãn.
Quách Tĩnh ngạc nhiên không hiểu. Hoàng Dung nói:
- Lão Độc vật dạy ta diệu pháp phá thành, ngươi đi điều binh khiển tướng, đêm nay có thể thành công.
Lúc ấy bèn kề vào tai y nói nhỏ mấy câu, chỉ thấy Quách Tĩnh mừng rỡ vỗ tay lia lịa.
Giờ Mùi hôm ấy, Quách Tĩnh hạ mật lệnh sai bộ thuộc cắt phá lều trướng chế thành dù lọng, dưới buộc dây da bền, hạn trong nửa giờ phải may xong một vạn cái. Tướng sĩ đều rất nghi ngờ, nghĩ thầm cắt hết vải lều, trời lạnh thế này khó lòng chịu qua một đêm băng tuyết ngoài trời, nhưng lệnh của chủ soái chỉ đành làm theo.
Quách tĩnh lại hạ lệnh tập trung tất cả bò dê làm thực phẩm trong quân đưa hết tới chân núi tuyết chờ lệnh. Sai một vạn người bày bốn trận Thiên phúc, Địa tải, Phong dương, Vân thùy ngoài cửa bắc thành, chỉ chờ để bắt tướng soái, sai một vạn người bày bốn trận Long phi, Hổ dực, Điểu tường, Xà phiên hai bên cửa bắc thành để ép quân địch phải chạy vào chỗ bốn trận Thiên Địa Phong Vân, sai một vạn người còn lại nai nịt gọn ghẽ, chuẩn bị chờ sai khiến.
Đêm ấy ăn no, hai vạn người theo lệnh bày trận ở cửa bắc. Đến cuối giờ Tuất đầu giờ Hợi, Quách Tĩnh sai thân binh bẩm với đại hãn có thể phá thành giặc, xin điều động trọng binh đánh thành. Thành Cát Tư Hãn được bẩm báo nửa tin nửa ngờ, vội sai gọi Quách Tĩnh vào trướng báo lại. Thân binh bẩm:
- Hiện Kim đao phò mã đã dẫn quân xuất kích, chỉ đợi đại hãn tiếp ứng.
Trong quân Quách Tĩnh tù và thổi vang, hơn một ngàn quân giết bò dê, đem thịt đông dán lên sườn núi. Trong Cái bang có rất nhiều cao thủ lên xuống nối nhau chuyền thịt lên dán, làm thành hơn mười chiếc thang dê. Quách Tĩnh hạ lệnh một tiếng, trèo lên đầu tiên, một vạn tướng sĩ lấy dây dài buộc vào lưng, từ từ leo lên đỉnh núi. Lúc ấy đã truyền lệnh ra, không được gây ra tiếng động. Trong đêm tối chỉ thấy mấy chục con rồng lớn ngoằn ngoèo bò lên đỉnh núi.
Đỉnh núi này không rộng lắm, một vạn người tầng tầng lớp lớp bò lên, những người lên sau không có chỗ đặt chân. Quách Tĩnh sai tướng sĩ buộc chặt dù lọng vào hông, đều cầm võ khí nhảy xuống thành, cùng tấn công vào cửa phía nam.
Y vỗ tay một cái, nhảy xuống trước tiên, mấy trăm bang chúng Cái bang lập tức nhảy theo. Nhảy xuống từ đỉnh núi cao như thế quả thật rất nguy hiểm, nhưng tướng sĩ Mông Cổ vốn dũng cảm, lúc ban ngày lại từng thấy Âu Dương Phong từ đỉnh núi nhảy xuống, dù lọng trên lưng mọi người so ra còn bọc không khí nhiều hơn cái quần của y, lại thấy chủ soái đi đầu, lúc ấy người nào cũng hăng hái. Nhất thời trên không trung như có muôn đóa hoa cùng nở rộ, từng chiếc từng chiếc dù lọng mở tung, đưa tướng sĩ xuống đất an toàn.
Hoàng Dung ngồi ở tảng băng trên đỉnh núi, nhìn thấy đại công cáo thành, bất giác trong lòng mừng rỡ, nghĩ thầm thành Cát Tư Hãn có phá được thành hay không thì vốn chẳng can hệ gì tới mình. Nhưng nếu Tĩnh ca ca có thể nghe lời mình thì có thể thừa cơ kết thúc một chuyện lớn.
Quách Tĩnh chân vừa chạm đất, lập tức kéo bỏ cái dù da trên lưng, vũ động đại đao xông qua quân sĩ giữ thành. Lúc ấy trong thành đã có một số ít quân sĩ phát hiện được, nhưng đột nhiên lại thấy hàng ngàn hàng vạn quân địch trên trời rơi xuống, sau lúc hoảng sợ, làm sao còn có ý chí đánh nhau? Những người rơi xuống đất trước tiên lại là bang chúng Cái bang, ai cũng võ nghệ cao cường, tiếp chiến giây lát, đã sớm đánh tới cổng thành. Kế đó quân Mông Cổ nối nhau rơi xuống, tuy có mấy trăm người vì dù rách ngã chết, nhưng có đến hơn chín phần rơi xuống đất yên ổn, quá nửa bị gió thổi dạt, rơi vào khắp nơi trong thành, bị quân Hoa Thích Tử Mô bao vây, hoặc bắt hoặc giết, nhưng cũng có một hai ngàn người rơi xuống cạnh cổng thành. Quách Tĩnh ra lệnh một nửa chống cự quân địch, một nửa chém then sắt mở cổng thành.
Thành Cát Tư Hãn thấy bộ thuộc của Quách Tĩnh bay xuống thành, vừa mừng vừa sợ, lập tức điểm hết ba quân tấn công tới trước thành, chỉ thấy cửa thành phía nam mở toang, mấy trăm quân Mông Cổ cầm mâu giữ chắc. Lúc ấy mấy ngàn người túa vào, trong ứng ngoài hợp, dũng mãnh chém giết. Hơn mười vạn quân giữ thành hoảng sợ luống cuống, không biết quân địch từ đâu tới Quân Mông Cổ một mặt chém giết, một mặt rảy dầu mỏ phóng hỏa khắp nơi. Trong thành lứa cháy ngút trời, quân Hoa Thích Tử Mô đại loạn.
Chưa đến sáng, quân giữ thành đã tan vỡ hoàn toàn. Quốc vương Hoa Thích Tử Mô Ma Ha Mạt được tin cổng thành phía bắc không có quân địch lập tức mở cổng bỏ chạy. Nào ngờ một vạn quân của Quách Tĩnh đã sớm chờ sẳn hai bên, cung tên gươm giáo đánh tới rào rào, đánh giết một trận. Ma Ha Mạt không dám ham đánh, sai Hoàn Nhan Hồng Liệt đi đoạn hậu, mình được đám thân binh hộ tống chạy trước.
Quách Tĩnh dốc lòng bắt bằng được Hoàn Nhan Hồng Liệt, trong đám loạn quân thấy chóp mũ vàng của y chớp lên, bèn suất mãnh quân sĩ đuổi theo. Quân Hoa Thích Tử Mô tuy bại nhưng rốt lại vẫn rất đông người, lúc ấy chó cùng cắn giậu, ai cũng liều mạng chém giết. Quách Tĩnh ít quân, cản trở không được, khoái mã phía trước không ngừng báo tin, nói quân địch đã sắp phá vây.
Quách Tĩnh nhớ lại binh pháp có câu:
- Mồi nhử chớ ăn, quân về chớ ép.
Quân vây ắt khuyết, giặc cùng chớ đuổi.
Lập tức hạ lệnh biến trận, cờ lệnh phất lên, bốn trận Thiên Địa Long Vân tránh ra nhường đường, mấy vạn quân Hoa Thích Tử Mô nhanh chóng xông ra, lại thấy cờ lệnh phất lên, pháo hiệu nổ vang, bốn trận lại khép lại bao vây. Lúc ấy quân địch chỉ còn hơn vạn người đoạn hậu, tuy đều tinh nhuệ, nhưng sau khi bại trận, không còn ý chí chiến đấu đều bị Quách Tĩnh bắt sống. Quách Tĩnh kiểm điểm tù binh lại không thấy Hoàn Nhan Hồng Liệt trong đó, trận này tuy thu được toàn thắng nhưng ấm ức không vui. Đến sáng trong thành đã sạch bóng quân địch. Thành Cát Tư Hãn tập hợp chư tướng trong cung điện của Ma Ha Mạt.
Quách Tĩnh đang Chỉnh đốn quân sĩ, tra điểm an ủi bộ thuộc thương vong, nghe tiếng tù và của đại hãn vội chạy tới, vào trước bãi đất rộng trong cung thấy ở cửa có một toán quân sĩ, trong đó có Hoàng Dung và bọn Lỗ Hữu Cước ba trưởng lão. Hoàng Dung vỗ tay một cái, hai tên quân nhấc một cái bao lớn bước tới. Nàng cười nói:
- Ờ ngươi đoán xem trong này là cái gì?
Quách Tĩnh cười nói:
- Trong thành này có hàng ngàn vạn vật kỳ quái làm sao đoán được?
Hoàng Dung nói:
- Đây là ta tặng ngươi, nhất định ngươi sẽ rất vui vẻ."
Quách Tĩnh chợt nghĩ hay là nàng tìm được một cô gái xinh đẹp trong thành tới để đùa mình một trận? Lúc ấy lắc đầu nói:
- Ta không cần.
Hoàng Dung cười nói:
- Ngươi không cần thật phải không? Nhìn thấy thì đừng đổi lời đấy.
Nàng kéo cái bao gai một cái, trong bao quả nhiên rơi ra một người, chỉ thấy y tóc tai rũ rượi, mặt đầy máu, mặc một cái áo da của quân Hoa Thích Tử Mô, nhìn tới mặt mũi thì rõ ràng là Triệu vương Hoàn Nhan Hồng Liệt nước Kim. Quách Tĩnh cả mừng, nói:
- Hay quá, cô bắt được ở đâu thế?
Hoàng Dung nói:
- Ta thấy bại binh chạy ra cửa bắc, một đội quân giương cờ hiệu Triệu vương, nhất định là kế Kim thiền thoát xác. Cờ hiệu giương phía đông thì nhất định y sẽ chạy qua phía tây, lúc ấy bèn cùng bọn Lỗ trưởng lão mai phục phía tây, quả nhiên bắt được gã khốn này.
Quách Tĩnh hướng về nàng khom người vái dài một cái, nói:
- Dung nhi, cô trả thù cho tiên phụ, quả thật ta không biết nói thế nào là tốt.
Hoàng Dung chẩu môi cười nói:
- Đây là tình cờ thôi. Ngươi lập được công này, đại hãn nhất định sẽ có trọng thưởng, như thế mới hay.
Quách Tĩnh nói:
- Ta cũng không nghĩ gì.
Hoàng Dung bước ra một bên, hạ giọng nói:
- Ngươi qua đây.
Quách Tĩnh bước qua theo. Hoàng Dung nói:
- Quả thật ngươi không muốn chuyện gì trên đời à?
Quách Tĩnh sửng sốt nói:
- Ta chỉ muốn một việc là mong vĩnh viễn không phải chia lìa cô.
Hoàng Dung cười khẽ nói:
- Hôm nay ngươi lập được công lớn này, cho dù là xúc phạm đại hãn tới mức nào, ta nghĩ y cũng quyết không nổi giận đâu.
Quách Tĩnh ờ một tiếng, vẫn còn chưa hiểu rõ. Hoàng Dung nói:
- Bây giờ nếu ngươi xin y phong cho chức quan gì, y cũng đáp ứng. Nhưng nếu xin y không phong ngươi chức quan gì, y cũng khó cự tuyệt. Chuyện quan trọng nhất là phải được y đích thân nói rõ ra rằng bất kể ngươi xin chuyện gì y cũng sẽ ưng thuận.
Quách Tĩnh nói:
- Đúng lắm!
Hoàng Dung nghe y nói hai chữ "Đúng lắm" rồi không nói nữa, chỉ lắc đầu tức giận nói:
- Ngươi làm Kim đao phò mã tốt lắm phải không?
Chương trước | Chương sau