Nhất Đăng không cãi với y, tự cảm thấy nội lực hao kiệt, lúc ấy uống hết mấy mươi viên Cửu hoa ngọc lộ hoàn trong tay y, chiêu một hớp nước, nhìn Quách Tĩnh nói:
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Đỡ sư muội ngươi vào trong nghỉ hai ngày, lúc xuống núi không cần tới gặp ta. Ờ, có một việc các ngươi phải đáp ứng ta.
Quách Tĩnh lạy phục xuống, đùng đùng đùng đùng dập đầu bốn cái. Hoàng Dung lúc bình thường đối với người ta hay có vẻ cười cợt, cho dù là cha hay sư phụ trước mặt cũng không hề giữ quy củ tiểu bối, lúc ấy lại hướng về Nhất Đăng lạy rạp xuống, hạ giọng nói:
- Cái ơn cứu mạng của bá bá, điệt nữ không bao giờ dám quên.
Nhất Đăng mỉm cười nói:
- Cứ chớp mắt là quên đi cũng được để khỏi vướng víu trong lòng.
Rồi quay lại nói với Quách Tĩnh:
- Tình hình lần này các ngươi lên núi không cần nói lại với người ngoài, cho dù đối với sư phụ ngươi cũng không nên nói tới.
Quách Tĩnh đang tính toán làm sao để đưa Hồng Thất công tới xin chữa thương, nghe câu ấy không kìm được ngạc nhiên, không nói nên lời.
Nhất Đăng mỉm cười nói:
- Trở về sau các ngươi đừng tới đây nữa, mọi người chúng ta trong ngày đều phải dọn nhà.
Quách Tĩnh vội nói:
- Dọn đi đâu?
Nhất Đăng mỉm cười không đáp. Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Ngốc ca ca, họ là vì chỗ này đã bị chúng ta phát hiện ra, nên muốn dọn đi, làm sao có thể nói cho ngươi?
Nghĩ tới thầy trò Nhất Đăng ở đây một phen kinh doanh tân khổ, vì mình làm cho liên lụy, phải bỏ lại tất cả, lại càng vô cùng áy náy, nghĩ ơn đức này chỉ e trọn đời không thể báo đáp, cũng không trách được bốn người Ngư Tiều Canh Độc muốn hết sức cản trở mình lên núi, nghĩ tới đó đưa mắt nhìn bốn đệ tử một cái, muốn nói mấy câu xin lỗi họ. Nhất Đăng đại sư đột nhiên biến sắc, thân hình loạng choạng, lại ngã sấp xuống đất.
Bốn đệ tử và Quách Hoàng cả kinh thất sắc, đồng thời sấn tới đỡ lên, chỉ thấy y da mặt giật giật, tựa hồ hết sức nhịn đau. Sáu người trong lòng hoảng sợ buông tay đứng hầu, không dám lên tiếng. Qua thời gian uống cạn một chén trà, Nhất Đăng hơi lộ nét cười, nói với Hoàng Dung:
- Hài tử, cửu hoa ngọc lộ hoàn là cha ngươi đích thân điều chế phải không?
Hoàng Dung nói:
- Không sai, là sư ca Lục Thừa Phong theo bí phương của gia gia chế ra.
Nhất Đăng nói:
- Ngươi từng nghe cha ngươi nói loại dược hoàn này uống vào quá nhiều có hại không?
Hoàng Dung cả kinh nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ Cửu hoa ngọc lộ hoàn lại có chỗ nào không ổn?
Vội nói:
- Cha từng nói uống càng nhiều càng tốt, chỉ là điều chế không dễ, ông cũng không dám uống nhiều.
Nhất Đăng trầm ngâm hồi lâu, lắc đầu nói:
- Cha ngươi thần cơ diệu toán, người ta không thể đoán được, thì ta làm sao mà đoán được? Chẳng lẽ y muốn trừng trị Lục sư huynh của ngươi, nên cấp cho y một bí phương giả? Lại chẳng lẽ Lục sư huynh có thù oán với ngươi, trong bao thuốc này lại trộn thêm một viên thuốc độc.
Mọi người nghe tới hai chữ thuốc độc, cùng bật tiếng la hoảng. Người thư sinh nói:
- Sư phụ, người trúng độc à?
Nhất Đăng cười nói:
- Có sư thúc của ngươi ở đây, có thuốc độc lợi hại hơn cũng không giết người được đâu.
Bốn đệ tử tức giận không kìm được, nhìn Hoàng Dung nói:
- Sư phụ ta có ý tốt cứu ngươi, ngươi lại dám dùng thuốc độc hại người à?
Bốn người bao vây chung quanh Quách Tĩnh và Hoàng Dung, lập tức muốn động thủ.
Biến cố xảy ra bất ngờ, Quách Tĩnh giật mình luống cuống, không biết làm sao là tốt. Hoàng Dung nghe Nhất Đăng hỏi câu thứ nhất là biết Cửu hoa ngọc lộ hoàn gây họa, trong chớp mắt đã tra xét lại hết một lượt đầu đuôi việc nhận Cửu hoa ngọc lộ hoàn ở Quy Vân trang, trong lòng lập tức hiểu rõ, kêu lên:
- Bá bá, con biết rồi, là Anh Cô.
Nhất Đăng nói:
- Lại là Anh Cô à?
Hoàng Dung bèn đem tĩnh trạng hôm trong lều tranh ở đầm tối kể lại một lượt. Rồi nói:
- Bà ta cứ dặn đi dặn lại là con ngàn vạn lần không được uống thuốc này, tự nhiên là vì bà ta đã cho thêm một viên thuốc độc có hình dáng tương tự vào.
Người nông phu cao giọng quát:
- Hừ, bà ta đối xử với ngươi tốt lắm, nên sợ hại chết ngươi.
Hoàng Dung nghĩ lại Nhất Đăng uống thuốc độc, trong lòng vô cùng khó xử, lại không có lòng dạ nào mà cãi cọ với y, chỉ hạ giọng nói:
- Không phải là sợ hại chết ta, chỉ sợ là ta uống thuốc độc rồi thì không hại được bá bá thôi.
Nhất Đăng thở dài nói:
- Nghiệt chướng, nghiệt chướng!
Sắc mặt lập tức chuyển thành từ hòa, nói với hai người Quách Hoàng:
- Đây là số phận của ta phải gặp kiếp nạn này, không có liên quan gì tới các ngươi, cho dù là Anh Cô thì cũng chỉ là một đoạn nhân quả trước đây. Các ngươi đi nghỉ ngơi vài hôm rồi thong thả xuống núi là được. Tuy ta trúng độc nhưng sư đệ ta là thánh thủ trị độc, không cần lo lắng.
Nói xong nhắm mắt ngồi im, không nói gì nữa.
Quách Hoàng hai người khom lưng lạy rạp xuống, chỉ thấy Nhất Đăng đại sư mặt đầy vẻ tươi cười khẽ xua tay, hai người không dám ở lại lâu, từ từ xoay người bước ra. Chú tiểu sa di chờ ở ngoài cửa, đưa hai người vào một gian phòng nhỏ ở hậu viện nghỉ ngơi. Trong phòng hoàn toàn không bày biện gì, chỉ đặt hai chiếc giường tre, một chiếc bàn tre.
Không bao lâu có hai hòa thượng già bưng cơm chay tới, nói:
- Mời dùng cơm.
Hoàng Dung lo lắng cho Nhất Đăng, hỏi:
- Đại sư khỏe không?
Một lão hòa thượng eo éo nói:
- Tiểu tăng không biết.
Rồi khom người vái lạy, lui ra khỏi phòng. Quách Tĩnh nói:
- Nghe hai người này nói ta còn cho rằng là nữ nhân.
Hoàng Dung nói:
- Là thái giám, nhất định là những người đã hầu hạ Đoàn hoàng gia trước đây trước kia.
Quách Tĩnh a một tiếng, hai người tâm sự đầy lòng, lòng dạ nào mà ăn cơm nổi.
Trong thiền viện không khí yên tĩnh, bên ngoài không có tiếng động nào, ngẫu nhiên gió nhẹ thoảng tới lá trúc xào xạc thành tiếng, qua hồi lâu Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, võ công của Nhất Đăng đại sư thật cao cường.
Hoàng Dung ờ một tiếng. Quách tĩnh lại nói:
- Sư phụ chúng ta, cha cô, Chu đại ca, Âu Dương Phong, Cừu Thiên Nhận năm người võ công có cao hơn cũng chưa chắc thắng được Nhất Đăng đại sư.
Hoàng Dung nói:
- Ngươi nói trong sáu người ấy ai có thể xứng đáng là Thiên hạ đệ nhất?
Quách Tĩnh trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
- Ta thấy người nào cũng có thành tựu riêng, quả thật rất khó phân cao thấp. Người này thì giỏi môn này, người khác thì giỏi môn khác.
Hoàng Dung nói:
- Nếu nói văn võ toàn tài, bác học đa năng thì sao?
Quách Tĩnh nói:
- Thì tự nhiên phải tôn cha cô đứng đầu.
Hoàng Dung vô cùng đắc ý tươi cười như hoa, đột nhiên thở dài một tiếng nói:
- Vì vậy mới là kỳ lạ.
Quách Tĩnh vội hỏi:
- Cái gì kỳ lạ?
Hoàng Dung nói:
- Ngươi nghĩ xem Nhất Đăng đại sư bản lĩnh cao cường thế nào, Ngư Tiều Canh Độc bốn đệ tử đều không phải là bọn tầm thường, tại sao lại run run sợ sợ núp ở chỗ núi sâu thế này? Tại sao nghe có người tới thăm lại sợ hãi như gặp tai họa lớn như thế? Trong sáu cao thủ trên đời hiện nay, chỉ có Tây độc và Cừu Thiết chưởng có thể còn là người đối đầu với ông ta, hai người ấy đều có danh tiếng, chẳng lẽ lại bất kể thân phận, liên thủ tìm tới làm khó ông ta sao?
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, cho dù Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận liên thủ tới tầm cừu thì hiện chúng ta cũng không sợ.
Hoàng Dung nói:
- Tại sao?
Quách Tĩnh trên mặt hiện ra vẻ ngại ngùng, cảm thấy không tiện nói. Hoàng Dung cười nói:
- A! Tại sao lại cảm thấy khó xử?
Quách Tĩnh nói:
- Nhất Đăng đại sư võ công quyết không dưới Tây độc, ít nhất có thể đánh ngang tay. Ta thấy thủ pháp lật tay điểm huyệt của ông ta là khắc tinh của Cáp mô công.
Hoàng Dung nói:
- Vậy còn Cừu Thiên Nhận? Ngư Tiều Canh Độc bốn người cũng không phải là đối thủ của y.
Chương trước | Chương sau