Hàn Tiểu Oanh lại hỏi:
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Vương đạo trưởng, ngươi đè lên đầu vai cô ta một cái, làm sao biết cô ta được Cửu chỉ thần cái truyền thụ võ công?
Khưu Xử Cơ vẫy tay nói với Quách Tĩnh ngươi lại đây Quách Tĩnh theo lời bước tới cạnh y. Khưu Xử Cơ đặt tay lên vai y, đột nhiên vận kình đè xuống. Quách Tĩnh từng theo Mã Ngọc luyện tập nội công chính tông của Huyền môn, hơn mười năm theo lục quái rèn luyện sức khỏe, ngoại công cũng không kém. Khưu Xử Cơ đè y cái ấy không hề hấn gì. Khưu Xử Cơ cười nói:
- Thằng nhỏ giỏi.
Ðột nhiên rút chưởng lại. Quách Tĩnh vốn đang vận kình chống lại cái đè ấy của y, ngoại lực đột nhiên mất đi, nhưng nội kình vẫn còn, nào ngờ Khưu Xử Cơ nhanh như chớp lại đánh tới. Quách Tĩnh kình lực trên vai vừa phát hết, kình lực đợt sau chưa kịp vận lên, bị Khưu Xử Cơ đẩy nhẹ một cái, ngã ngửa ra đất. Y chống tay xuống đất một cái lập tức nhảy lên. Mọi người hô hô cười rộ. Chu Thông nói:
- Tĩnh nhi. Khưu đạo trưởng dạy ngươi một cao chiêu ấy, phải nhớ cho kỹ đấy!
Quách Tĩnh gật đầu vâng dạ. Khưu Xử Cơ nói:
- Hàn nữ hiệp, những kẻ sĩ học võ trên đời, bị đẩy vào vai một cái như thế nếu không chống được ắt phải bắn về phía sau, chỉ có Cửu chỉ thần cái võ công độc môn lại ngã về phía trước. Chỉ vì võ công của y cực kỳ cương mãnh, gặp đối phương mạnh lại càng mạnh hơn. Mục cô nương chỉ học y trong một thời gian ngắn nhưng đã luyện được yếu chỉ nội công của Hồng lão tiền bối. Cô ta không chống được một cái đẩy của Vương sư đệ nhưng quyết không chịu theo thế khuất phục, cho dù có ngã cũng phải ngã về phía chống lại lực đạo của địch nhân.
Lục quái nghe xong, quả thấy có lý, đều khâm phục phái Toàn Chân kiến thức sâu rộng. Chu Thông nói:
- Vương đạo trưởng đã thấy vị Cửu chỉ thần cái ấy biểu diễn võ công chưa?
Vương Xử Nhất nói:
- Hơn hai mươi năm trước, bọn tiên sư, Cửu chỉ thần cái, Hoàng Dược Sư năm vị cao nhân luận kiếm trên đỉnh Hoa Sơn. Hồng lão tiền bối võ công trác tuyệt nhưng rất tham ăn, trên đỉnh Hoa Sơn không có thức gì ngon, y buồn chán bèn lấy việc luận kiếm làm rượu, nói quyền làm thịt, giảng luận đạo lý kiếm đạo với tiên sư và Hoàng Dược Sư tiền bối một lượt. Lúc ấy bần đạo đứng hầu bên cạnh tiên sư may mắn được nghe đạo lý cao diệu, quả thật rất có ích.
Kha Trấn Ác nói:
- Ô! Hoàng Dược Sư này có phải là Đông tà trong Đông tà Tây độc không?
Khưu Xử Cơ nói:
- Ðúng thế.
Rồi nhìn qua Quách Tĩnh cười nói:
- Mã sư ca tuy có dạy cho ngươi một ít nội công nhưng may là giữa hai người không có danh phận thầy trò, nếu không thì tương lai sắp xếp thế thứ ngươi còn phải dưới phu nhân của ngươi một bậc, suốt đời không sao ngóc đầu lên được đâu.
Quách Tĩnh đỏ mặt nói:
- Con không cưới cô ta.
Khưu Xử Cơ sửng sốt, hỏi:
- Cái gì?
Quách tĩnh lại nói:
- Con không cưới cô ta.
Khưu Xử Cơ sa sầm nét mặt đứng phắt lên hỏi:
- Tại sao?
Hàn Tiểu Oanh thương đồ đệ, thấy y quẫn bách, vội giải thích hộ y:
- Chúng tôi biết hậu nhân của Dương đại gia là con trai, việc chỉ phúc định hôn không cần phải giữ lời nữa, vì vậy đã bàn định việc chung thân cho Tĩnh nhi ở Mông Cổ. Đại hãn Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn đã phong y làm Kim đao phò mã.
Khưu Xử Cơ vẻ mặt trở nên đáng sợ, trừng trừng nhìn Quách Tĩnh, cười nhạt nói:
- Hay lắm, người ta là công chúa, lá ngọc cành vàng, làm sao đem so với bách tính tầm thường được? Lời trăn trối của tiền nhân ngươi không thèm đếm xỉa tới chứ gì? Loại người tham phú quý như ngươi, mất gốc phụ nghĩa, có khác gì thằng tiểu tử Hoàn Nhan Khang? Cha ngươi năm xưa đã nói những gì?
Quách Tĩnh vô cùng hoảng sợ, khom lưng nói:
- Ðệ tử trước nay chưa từng thấy mặt cha. Không biết cha con có di ngôn thế nào, mẹ con cũng chưa từng nói qua, xin đạo trưởng chỉ giáo.
Khưu Xử Cơ nghẹn lời phì cười, vẻ mặt lập tức trở nên hòa hoãn, nói:
- Quả nhiên không trách ngươi được. Ta thật là thô mãng.
Lúc ấy bèn đem kể lại chuyện làm quen với hai người Quách Dương ở thôn Ngưu Gia mười tám năm trước, đánh giết truy binh thế nào, truy tầm hai người Quách Dương thế nào, sinh sự đánh nhau với Giang Nam thất quái thế nào, hẹn ước tỷ võ thế nào kể lại từ đầu tới đuôi một lượt Quách Tĩnh lúc ấy mới biết thân thế của mình, bất giác nằm phục xuống đất khóc lớn, nghĩ tới việc cha mình chết thảm, thù lớn chưa trả, lại nghĩ tới bảy vị sư phụ ơn nặng như núi, đúng là tan xương nát thịt cũng không đền đáp được.
Hàn Tiểu Oanh dịu dàng nói:
- Ðàn ông ba thê bốn thiếp cũng là chuyện thường. Sắp tới ngươi cứ đem mọi chuyện báo lại với đại hãn, một chồng hai vợ trọn vẹn đôi đường, có gì không được? Ta thấy Thành Cát Tư Hãn có hơn một trăm vợ cũng còn chưa chịu thôi kia.
Quách Tĩnh gạt nước mắt nói:
- Con không cưới công chúa Hoa Tranh đâu.
Hàn Tiểu Oanh ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao?
Quách Tĩnh nói:
- Con không thích cưới nàng.
Hàn Tiểu Oanh nói:
- Không phải ngươi đã đính hôn với cô ta rồi sao?
Quách Tĩnh nói:
- Con chỉ coi nàng là em gái, là bạn tốt chứ không muốn cưới nàng.
Khưu Xử Cơ mừng rỡ nói:
- Thằng nhỏ giỏi, có chí khí, có chí khí. Bất kể y là đại hãn, công chúa gì gì, ngươi cứ theo lời cha ngươi và Dương thúc thúc cưới Mục cô nương thôi.
Không ngờ Quách tĩnh lại lắc đầu:
- Con cũng không cưới Mục cô nương.
Mọi người đều thấy kỳ quái, không biết y muốn gì Hàn Tiểu Oanh là phụ nữ, dù sao tâm ý cũng tinh tế hơn, bèn hạ giọng hỏi:
- Ngươi có người khác rồi phải không?
Quách Tĩnh đỏ bừng mặt, hồi lâu mới gật gật đầu. Hàn Bảo Câu và Khưu Xử Cơ đồng thanh hỏi:
- Ai thế?
Quách Tĩnh thẹn thò không đáp.
Hàn Tiểu Oanh đêm trước đánh nhau với Mai Siêu Phong. Âu Dương Khắc trong vương phủ đã lưu tâm tới Hoàng Dung, thấy nàng lông mày như vẽ, phong tư xinh đẹp đã ngấm ngầm khen ngợi, lúc ấy xoay chuyển ý nghĩ, lại nhớ tới dáng vẻ rất thân thiết quan tâm của Hoàng Dung với y bèn hỏi:
- Là tiểu cô nương mặc áo trắng phải không?
Quách Tĩnh đỏ mặt gật gật đầu.
Khưu Xử Cơ hỏi:
- Tiểu cô nương đại cô nương, áo trắng áo đen gì thế?
Hàn Tiểu Oanh trầm ngâm nói:
- Ta nghe Mai Siêu Phong gọi y thị là tiểu sư muội, lại gọi cha y thị là sư phụ...
Khưu Xử Cơ và Kha Trấn Ác đồng thời đứng phắt lên:
- Chẳng lẽ là con gái Hoàng Dược Sư?
Hàn Tiểu Oanh kéo tay Quách Tĩnh, hỏi:
- Tĩnh nhi, y thị họ Hoàng phải không?
Quách Tĩnh đáp:
- Dạ.
Hàn Tiểu Oanh nhất thời hoảng sợ im bặt. Kha Trấn Ác lảm nhảm nói:
- Ngươi muốn cưới sư muội của Mai Siêu Phong à?
Chu Thông hỏi:
- Cha y thị hứa gả y thị cho ngươi à?
Quách Tĩnh nói:
- Con chưa gặp cha nàng, cũng không biết cha nàng là ai.
Chu Thông lại hỏi:
- Vậy là các ngươi tự ý đính hôn phải không?
Quách Tĩnh không biết tự ý đính hôn là gì, tròn xoe mắt không đáp. Chu Thông nói:
- Ngươi nói với cô ta nhất định sẽ cưới cô ta, cô ta cũng nói là sẽ lấy ngươi, có đúng không?
Quách Tĩnh nói:
- Chưa nói gì cả.
Một lúc sau, lại nói:
- Chẳng cần nói nữa. Con không thể không có nàng. Dung nhi cũng không thể không có con. Hai người chúng con đã biết rõ thế rồi.
Hàn Bảo Câu nhất sinh chưa từng nếm mùi tình yêu nghe mấy câu ấy rất không thích, quát lên:
- Ăn nói gì thế?
Hàn Tiểu Oanh lại nhớ tới Trương A Sinh Trong Giang Nam thất quái chúng ta thì Ngũ ca tính nết giống Tĩnh nhi nhất. Nhưng y vẫn ngấm ngầm yêu thương mình mà cho rằng không xứng đáng với mình, không dám để lộ tình ý, cũng giống Tĩnh nhi đối với tiểu cô nương họ Hoàng kia, nói nào là hai người trong lòng đều biết, con không thể thiếu nàng, nàng cũng không thể thiếu con, nếu trước khi y chết mấy tháng mình cho y biết thật ra mình cũng không thể thiếu y, thì một đời y cũng được vài tháng vui vẻ sung sướng.
Chu Thông nhẹ nhàng nói:
- Cha y thị là một đại ma đầu giết người không chớp mắt, ngươi có biết không? Nếu y biết ngươi lén yêu thương con gái y thì ngươi còn sống được sao? Mai Siêu Phong học chưa được một phần mười bản lĩnh của y mà đã lợi hại như thế. Lão Đào Hoa đảo chủ này mà muốn giết ngươi thì ai cứu nổi?
Quách Tĩnh hạ giọng nói:
- Dung nhi tốt như thế, con nghĩ.., con nghĩ cha nàng cũng không phải là người xấu.
Chương trước | Chương sau