The Soda Pop
Anh hùng xạ điêu - Kim Dung

Anh hùng xạ điêu - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 40
5 sao 5 / 5 ( 65 đánh giá )

Anh hùng xạ điêu - Kim Dung - Chương 11 - Trường Xuân nhận thua

↓↓

Nàng đùa xong vốn định quay ngựa bỏ đi, không ngờ người béo mập cưỡi lừa vung roi đánh mạnh tới nàng, chửi:

bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Quân lưu manh này ở đâu tới thế!


Người đàn bà béo mập nằm ngang giữa đường, miệng không ngớt thao thao chửi mắng tục tĩu.


Hoàng Dung tay trái vươn ra, túm lấy ngọn roi của người béo mập, thuận tay kéo một cái, y lập tức rơi khỏi lưng lừa. Hoàng Dung giơ roi đánh tới tấp vào đầu vào mặt y. Người đàn bà béo mập kêu lên:


- Có nữ cường đạo? Đánh chết người ta rồi! Nữ cường đạo chặn đường ăn cướp?


Hoàng Dung một là không làm, hai là đã làm thì không thôi, rút ngọn Nga mi cương thích ra, khom lưng một cái, xoẹt một tiếng cắt luôn vành tai trái y thị. Người đàn bà béo mập ấy lập tức mặt đầy máu tươi, kêu rống lên như heo bị chọc tiết.


Lúc ấy người béo mập đã sợ hồn phi phách tán, quỳ xuống đất kêu lên:


- Xin nữ đại vương tha mạng? Tôi.., tôi có tiền đây!


Hoàng Dung sa sầm mặt, quát:


- Ai cần tiền của ngươi? Người đàn bà này là ai?


Người béo mập nói:


- Là.., là phu nhân của tôi! Tôi.., chúng tôi về nhà cha mẹ nàng.., về thăm cha mẹ nàng.


Hoàng Dung nói:


- Hai người các ngươi vừa khỏe vừa mập, tại sao không tự mình đi đường? Muốn tha mạng không khó, chỉ là phải nghe lời ta sai bảo!


Người béo mập nói:


- Dạ, dạ xin nghe lời sai bảo của cô nương đại vương.


Hoàng Dung nghe y gọi mình là cô nương đại vương cảm thấy rất mới mẻ, bật cười khanh khách, nói:


- Hai tên kiệu phu đâu? Cả con a hoàn kia nữa, ba người các ngươi lên kiệu ngồi mau. Ba người không dám chần chừ, đỡ chiếc kiệu lật úp trên đường lên, lần lượt bước vào. May là ba người thân thể gầy thấp, dồn lại chỉ e còn chưa bằng người đàn bà béo mập kia, ngồi trên kiệu cũng không chật chội gì lắm.


Ba người và Quách Tĩnh cùng hai vợ chồng béo mập nọ sáu đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào Hoàng Dung, không biết nàng có ý định kỳ quái gì. Hoàng Dung nói:


- Hai vợ chồng nhà ngươi bình thời tác oai tác phúc, cậy có mấy đồng tiền thối tha khinh khi hà hiếp người nghèo. Bây giờ gặp phải cô nương đại vương, muốn chết hay muốn sống?


Lúc ấy người đàn bà béo mập kia không kêu la nữa, tay trái ôm vết thương trên mặt, cùng người béo mập đồng thanh kêu lên:


- Muốn sống, muốn sống, xin cô nương đại vương tha mạng.


Hoàng Dung nói:


- Ðược, hôm nay tới lượt hai người các ngươi làm kiệu phu, khiêng kiệu đi mau!


Người đàn bà béo mập nói:


- Tôi.., tôi chỉ biết ngồi kiệu, không biết khiêng kiệu.


Hoàng Dung cứa ngọn cương thích vào mũi y thị một cái, quát:


- Ngươi không biết khiêng kiệu thì ta sẽ cắt mũi ngươi.


Người đàn bà béo mập sợ bị nàng cắt mất mũi, vội kêu lớn:


- Ái cha, đau chết người ta đi thôi.


Hoàng Dung quát:


- Ngươi có khiêng không?


Người béo mập đã tới nhấc lấy đòn kiệu, nói:


- Khiêng, khiêng, chúng tôi khiêng mà.


Người đàn bà béo mập không biết làm sao, đành khom người nhấc đòn kiệu lên vai, đứng thẳng người lên. Vợ chồng cặp tài chủ này lúc bình thời ăn uống tẩm bổ rất nhiều, thân thể to lớn khỏe mạnh, khiêng kiệu rảo chân bước đi, rõ ràng rất có tài cán. Hoàng Dung và Quách Tĩnh đồng thanh khen:


- Khiêng rất khéo!


Hoàng Quách hai người cưỡi ngựa áp giải sau kiệu. Đi được hơn mười trượng Hoàng Dung mới giục ngựa phi mau, kêu lên:


- Tĩnh ca ca, chúng ta chạy thôi?


Hai người phi được một đoạn, quay đầu nhìn lại chỉ thấy cặp vợ chồng béo mập kia vẫn còn khiêng kiệu bước đi, không dám buông xuống, hai người không nhịn được bật tiếng cười ha hả. Hoàng Dung nói:


- Mụ đàn bà béo mập kia đáng ghét như thế, vừa khó coi vừa vô tích sự. Ta vốn định bắt y thị đi gả cho Khưu Xử Cơ, chỉ tiếc là ta đánh không lại lão mũi trâu ấy.


Quách Tĩnh vô cùng ngạc nhiên, hỏi:


- Tại sao lại gả cho Khưu đạo trưởng? Y không cần đâu.


Hoàng Dung nói:


- Dĩ nhiên là y không cần, nhưng y lại không chịu nghĩ xem, ngươi nói không chịu cưới Mục cô nương, tại sao y cứ ép ngươi cưới cô ta? Hừ, đợi một ngày nào đó võ công của ta cao hơn lão đạo sĩ mũi trâu ấy, nhất định ta sẽ ép y cưới một nữ nhân vừa xấu vừa dữ, cho y nếm mùi bị người ta ép phải cưới vợ.


Quách Tĩnh nghẹn lời phì cười, té ra trong lòng nàng đã có chủ ý, qua hồi lâu nói:


- Dung nhi. Mục cô nương không phải vừa xấu vừa dữ, có điều ta chỉ cưới cô thôi.


Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, nói:


- Ngươi không nói ta cũng biết.


Đang đi chợt nghe phía sau một rặng cây lớn có tiếng nước chảy róc rách.


Hoàng Dung phi ngựa vòng ra phía sau, đột nhiên reo mừng ầm lên. Quách Tĩnh giục ngựa theo qua, té ra là một dòng khe sâu trong vắt nhìn thấy tận đáy, dưới đáy đầy những viên đá cuội to bằng quả trứng màu lục, màu trắng, màu đỏ, màu tía, hai bên bờ khe đều là liễu rũ, cành lá tha thướt, cá dưới khe bơi lội có thể thấy được.


Hoàng Dung cởi áo ngoài, bùm một tiếng nhảy luôn xuống nước. Quách Tĩnh giật nảy mình, bước tới cạnh khe, chỉ thấy hai tay nàng giơ lên nắm chặt một con cá thanh ngư dài gần một thước, con cá quẫy đuôi lia lịa, cố sức vùng vẫy. Hoàng Dung kêu lên:


- Bắt lấy


Rồi ném con cá lên bờ. Quách Tĩnh thi triển cầm nã thủ chụp lấy, nhưng con cá rất trơn, lập tức rơi xuống, giẫy giụa nhảy tung trên mặt đất.


Hoàng Dung vỗ tay cười lớn, kêu lên:


- Tĩnh ca ca, xuống đây bơi nào.


Quách Tĩnh sinh trưởng ở sa mạc, không biết thủy tính, cười cười lắc đầu. Hoàng Dung nói:


- Xuống đây, ta dạy ngươi bơi.


Quách Tĩnh thấy nàng nô đùa trong nước rất thú vị, lập tức cởi áo ngoài, từng bước từng bước lội xuống khe. Hoàng Dung kéo chân y một cái y đứng không vững ngã luôn xuống nước, sau lúc hoảng sợ, lập tức uống mấy ngụm nước. Hoàng Dung cười rộ đỡ y lên, dạy y cách hít thở khua tay khua chân.


Phép bơi lội chủ yếu là ở chỗ hít thở. Quách Tĩnh thu tập nội công có căn bản, tinh thông công phu hít thở thổ nạp, tập được nửa ngày đã biết cách thức. Đêm ấy hai người nghi lại cạnh khe, sáng sớm hôm sau lại một người dạy một người học bơi. Hoàng Dung sinh trưởng ở hải đảo, từ nhỏ đã thông thạo thủy tính. Hoàng Dược Sư văn học võ học không môn nào không tinh thâm, chỉ có công phu dưới nước là thua xa con gái. Quách Tĩnh được thầy giỏi chỉ điểm, mỗi ngày bơi lội dưới suối bốn năm giờ, sau bảy tám ngày đã có thể ra vào dòng suối nổi chìm như ý.


Hôm ấy hai ngươi bơi suốt nửa ngày vẫn còn thích thú, bèn bơi lên ngọn suối, được vài dặm chợt nghe tiếng nước vang lên, chuyển qua một khúc quanh thảy phía trước có một làn nước đổ xuống, là một ngọn thác cao hơn mười trượng, như một tấm rèm trắng buông xuống sườn núi. Hoàng Dung nói:


- Tĩnh ca ca, chúng ta chui qua thác này lên đỉnh núi đi.


Quách Tĩnh nói:


- Ðược, chúng ta thử xem. Cô mặc chiếc Nhuyễn vị giáp vào để phòng thân.


Hoàng Dung nói:


- Không cần đâu?


Rồi kêu lớn một tiếng, hai người đồng thời nhảy vào giữa thác, thế nước rất mạnh, đừng nói là vin trèo, ngay cả đứng cũng đứng không vững, cước bộ vừa hơi nhích, thân hình đã bị dòng nước xô đi. Hai người thử mấy lần, cuối cùng đành phải lui lại.


Quách Tĩnh trong lòng không phục, hùng hổ nói:


- Dung nhi, chúng ta nghỉ lại một đêm, sáng mai sẽ quay lại.


Hoàng Dung cười nói:


- Ðược? Nhưng cũng không cần phải tức giận cái thác này.


Quách Tĩnh tự thấy mình vô lý, bật cười ha hả.


Ngày hôm sau lại thử thì bò lên được hơn một trượng. May là hai người khinh công cao cường, mỗi lần bị dòng nước xô đi, chẳng qua chỉ rơi xuống phía dưới chứ không bị thương. Hai người luyện tập thủy tính, hàng ngày ra vào lên xuống dòng thác. Đến hôm thứ tám. Quách Tĩnh đã lên tới đỉnh núi, vươn tay kéo Hoàng Dung lên. Hai người lên tới đỉnh núi nhảy nhót reo hò, vui mừng như điên, nắm tay nhau nhảy vào thác trôi xuống dưới.


Như thế qua hơn mười ngày. Quách Tĩnh nhờ nội công thâm hậu, thủy tính cũng đã không còn kém, tuy so với Hoàng Dung thì còn kém xa nhưng Hoàng Dung nói cũng đã hơn cha nàng nhiều. Hai người chơi đến lúc chán chê, mới lên ngựa đi về phía nam.


Hôm ấy tới cạnh Trường Giang, trời đã xế chiều. Quách Tĩnh thấy sông lớn chảy về đông, sóng trắng cuồn cuộn, bốn bề vô cùng vô tận, nước trên thượng du không ngừng đổ về, chợt thấy hào khí xông mây, thân hình như hoạ làm một với nước sông. Ngấm nhìn hồi lâu. Hoàng Dung chợt nói:


- Phải đi thôi.


Quách Tĩnh nói:


- Phải!


Hai người ở chung với nhau trong bấy nhiêu này, đôi bên không cần nói nhiều cũng đã biết tâm ý đối phương. Hoàng Dung nhìn thấy ánh mắt y đã biết y nghĩ tới việc qua sông.


Quách Tĩnh tháo cương cho con ngựa trắng, nói:


- Không cần ngươi nữa, tự ta đi thôi.


Rồi vỗ lên mông con hồng mã một cái, hai người một ngựa nhất tề nhảy xuống sông. Con tiểu hồng mã hí dài một tiếng bơi vượt lên. Quách Tĩnh và Hoàng Dung sóng vái bơi sau, hai người ra tới giữa sông, con tiểu hồng mã đã xa xa phía trước.


Trên trời sao dày lấp lánh, ngoài sóng giô trên sông thì không có tiếng gì khác, tựa hồ giữa trời đất chỉ còn có hai người.


Lại bơi một lúc, đột nhiên mây đen che kín bầu trời mặt sông tối sẫm lại, kế đó sấm chớp nổi lên, liên tiếp nổ rền, mỗi tiếng sét tựa hồ đều giáng xuống đỉnh đầu.


Quách Tĩnh kêu lên:


- Dung nhi, cô sợ không?


Hoàng Dung cười nói:


- Có ngươi bên cạnh, ta không sợ.


Mùa hè dễ mưa dễ tạnh, hai người bơi tới bờ bên kia thì mưa đã tạnh, trăng sáng lộ ra trên không. Quách Tĩnh nhặt cành khô nhen lửa. Hoàng Dung lấy quần áo trong bao phục ra cho hai người thay, đem quần áo ướt hong lên đống lửa.


Chợp mắt một lúc, trời đã dần sáng, trong một nhà dân quê cạnh bờ sông có tiếng một con gà trống gáy vang.


Hoàng Dung ngáp một cái ngồi dậy, nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Lời thương chưa ngỏ

Lời thương chưa ngỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Hà Nội về đêm

Hà Nội về đêm

(khotruyenhay.gq)  Viết cho một đêm mất ngủ... *** Tôi chưa từng yêu Hà Nội, quá

29-06-2016
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Sáng ba tối bốn

Sáng ba tối bốn

Ở Tống Quốc có một người rất thích nuôi khỉ, nên người ta đặt cho anh ta cái tên

24-06-2016
Em tiễn anh đi

Em tiễn anh đi

(khotruyenhay.gq) "Thật ra điều gì mới là có ý nghĩa với em, Vivian?". Gia Huy vừa nói

01-07-2016