Càng không thích điều đó, nàng lại càng thấy chứng minh điều đó, chứng minh hằng ngày, rồi nàng bực nên hằn học, nên mỉa mai, tìm cách làm khổ chàng, chàng khó chịu thì nàng thích thú, chàng thản nhiên thì nàng ức.
bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bây giờ đây nàng khâm phục Phương Bửu Ngọc có sự hiểu biết rộng, có thái độ trầm tịch như núi, song nàng ức lắm.
Phương Bửu Ngọc cười nhạt hỏi:
- Người áo trắng đất Đông Doanh nhờ các hạ mang thanh đao đến đây hẳn phải là một thanh đao quý, Phương Bửu Ngọc này đương nhiên phải bái lãnh. Có điều, do đâu người áo trắng lại biết được trên thế gian này, có một Phương Bửu Ngọc, tại hạ hết sức thắc mắc.
Người áo đen chỉnh một câu:
- Thanh đao nầy, không phải duy nhất tặng các hạ, độc một mình các hạ. Người áo trắng không nói rõ điều đó.
Phương Bửu Ngọc mỉm cười:
- Thế thì do mỹ ý của các hạ?
Người áo đen tiếp:
- Cái ý của người áo trắng như thế nầy, y trao cho tại hạ một thanh đao, bảo tại hạ mang vào Trung Thổ, tặng vị đệ nhất cao thủ trong võ lâm, chứ chẳng phải là tặng chính danh Phương Bửu Ngọc. Tại hạ vào Trung Nguyên từ lâu và mang thanh đao đi khắp sông hồ, tìm đủ mặt cao thủ, buồn làm sao tại hạ chẳng thấy ai xứng đáng tiếp nhận nó cả.
Nói là tiếp nhận thanh đao, chứ thực ra phải tiếp nhận một chiêu đao, tiếp được chiêu rồi mới làm chủ được đao. Do đó, thanh đao đến giờ phút này, còn nơi tay tại hạ, và tại hạ đang tìm các hạ.
Phương Bửu Ngọc mỉm cười:
- Như vậy là trên giang hồ, chưa có một nhân vật nào tiếp nổi chiêu đao kỳ diệu?
Người áo đen trầm giọng:
- Người trên giang hồ Trung Thổ không thể tiếp một chiêu đao đó, cũng chẳng lạ gì, bởi dưới gầm trời nầy, trong bốn phương thế giới, biết được chiêu đao đó, chỉ có hai người! Hai người thôi chẳng thể có người thứ ba được!
Phương Bửu Ngọc hỏi:
- Chiêu đó, do người áo trắng chế ra!
Người áo đen gật đầu:
- Đúng vậy!
Phương Bửu Ngọc bỗng chỉnh nghiêm thần sắc, nghiênh mình chào.
Người áo đen cười lạnh:
- Tại sao bỗng nhiên các hạ lại thủ lễ? Hay là các hạ muốn bảo tại hạ mang thanh đao trở về Đông Doanh?
Phương Bửu Ngọc mỉm cười:
- Các hạ vượt vạn dặm trùng dương vào tận Trung Nguyên, lẽ nào tại hạ muốn các hạ phí công mà trở về? Tại hạ làm lễ như vậy là tỏ cái ý kính các hạ, bởi các hạ là bậc cái thế anh hùng.
Chàng dừng lại một chút đoạn tiếp luôn:
- Người áo trắng trao cái chiêu thần bí cho các hạ, như vậy là các hạ được sự tín nhiệm trọn vẹn của y. Các hạ được y xem trọng, Bửu Ngọc này nào dám xem thường các hạ?
Người áo đen điềm nhiên:
- Hay! Phấn tốt dành tặng giai nhân, kiếm báu dành tặng tráng sĩ, nếu thanh đao này có về tay các hạ, thì cũng xứng người xứng vật lắm đó! Và chuyến đi của tại hạ không đến nỗi quá vô công.
Phương Bửu Ngọc nghiêng mình:
- Chẳng dám nhận sự quá khen của các hạ!
Người áo đen tiếp:
- Tại hạ kính các hạ là bậc tráng sĩ, nên có mấy lời, muốn bày tỏ cùng các hạ.
Phương Bửu Ngọc ngưng đọng thần sắc:
- Xin lắng tai nghe lời vàng ngọc.
Người áo đen trầm ngâm một chút:
- Thanh đao này, bén vô cùng, song chẳng phải là một vật hoàn toàn, mà chiêu đao do tại hạ mang đến đây, cũng chẳng phải là không sơ hở, cho nên các hạ đừng tưởng nó là mảnh da trời, liên lạc khắp mọi nơi. Nó có một nhược điểm rất dễ phá...
Phương Bửu Ngọc ạ lên một tiếng:
- Như vậy...
Người áo đen lạnh lùng chận lời:
- Nhưng các hạ đừng vội cao hứng, cái chỗ hở của chiêu đao rất nhỏ mà chiêu đao thì quá nhanh, gấp quá, đao chớp lên là chiêu phát hiện dù cho bậc tuyệt học kỳ tài, cũng chẳng làm sao nhận ra chỗ sơ hở duy nhất có được.
Bỗng Ngưu Thiết Oa cao giọng hỏi:
- Tại sao các hạ biết là đại ca tôi không thể?
Người áo đen lờ đi, như chẳng nghe gì, cứ tiếp luôn theo ý của y:
- Còn một điều này nữa, là chiêu đó xuất phát, chắc chắn là có ánh máu chớp lên, có người táng mạng, do đó, giả sử như các hạ không muốn tiếp chiêu đao kỳ lạ này, ngay bây giờ hãy nói đi là vừa, nếu không thì dù có hối tiếc cũng chẳng còn kịp vậy.
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ:
- Nếu tại hạ từ khước, chỉ e khiếm nhã đối với các hạ?
Người áo đen gật đầu:
- Hay lắm!
Phương Bửu Ngọc vòng tay:
- Tại hạ xin mời!
X Ngôn ngữ, thanh âm, tất cả đều im bặt.
Động tác biểu hiện cảm tình đều đình chỉ.
Tại cục trường, có bốn người, cả bốn người đều là pho tượng chẳng ai nói với ai một tiếng nào...
Hai tay của Phương Bửu Ngọc, vừa vòng ra thi lễ, hai tay đó chưa buông thõng xuống, tay tả ngưng ngang bên dưới huyệt Nhũ Tuyền, tay hữu còn giữ lại một bên huyệt Khí Nang.
Hai tay chàng dừng lại ở những vị trí đó, bất động, không lên mà cũng chẳng xuống hơn một ly, trông chàng như một pho tượng đá được tạc thành trong tư thế đó.
Vì, nếu chàng nhích động một chút, là mất mạng liền, đối thủ thốt xong, đã hờm hờm xuất chiêu, mà chiêu thế xuất phát hẳn nhanh vô tưởng, đợi chiêu thế thành hình rồi, chàng chẳng làm sao ứng phó kịp.
Do đó, chàng phải chuẩn bị và phòng thủ nơi cần phòng thủ nhất áng ngữ được những nơi đó rồi chàng mới vững tâm chờ.
Khoảng cách giữa hai tay tả hữu của chàng, ước độ một thước, phàm người học võ, thấy chàng thủ tay chân như vậy hắn phải cười thầm, bởi cái tư thế đó bày rõ một sơ hở quá rộng. Con nhà võ cho rằng thế thủ đó hiến dâng cho đối phương ít nhất cũng trăm đường tấn công, và đường nào cũng nguy hiểm cả.
Tiểu Công Chúa thấy thế than thầm:
- Phương Bửu Ngọc ơi! Sao ngươi to gan thế? Sao ngươi dám kinh thường đối phương thế? Với tư thế này, ngươi phải bị một tay thông thường hạ dễ dàng, đừng nói gặp phải một đại kình địch. Trời! Người ta đã nói sẽ đánh ra một chiêu đao kỳ tuyệt, mà ngươi lại thủ như vậy sao?
Về võ học, bất quá Tiểu Công Chúa còn lục đục trong phạm vi võ thuật, còn Phương Bửu Ngọc thì đã đạt đến giới cảnh vũ đạo rồi, võ thuật có quy có củ, có lề lối, còn vũ đạo thì vô cùng, bao la, mông lung tùy ý tùy tâm, hợp với thiên nhiên mà biến hóa.
Nàng làm sao thấy được chỗ kỳ diệu trong đấu pháp của Phương Bửu Ngọc?
Chàng thủ thế như vậy, làm nàng hận, trong khi hận nàng chỉ muốn sao cho đối phương xuất chiêu ngay, sát hại cho đáng đời một gã ngạo mạn, khinh thường địch.
Nhưng nàng lại đâm lo, lo thay cho chàng.
Nàng cũng chẳng hiểu tại sao mâu thuẫn đó phát sanh nơi nàng, phát sanh luôn trong bất cứ trường hợp nào, và luôn luôn hai ý niệm đó vẫn tương trì nhau, chẳng ý niệm nào nhượng ý niệm nào để vĩnh viễn chìm lặng tận đáy lòng.
Ngưu Thiết Oa lại vui mừng ra mặt, gã nghĩ:
- Đại ca của ta đáng mặt anh hùng, thật xứng đáng cho ta tôn là đại ca. Trên thế gian này chỉ có mỗi một đại ca ta mới thủ nổi một cái thế kì diệu như vậy. Trên thế gian nầy, có tay nào tạo nên một tư thế có hàng trăm sơ hở như vậy đâu? Sơ hở càng nhiều, địch càng hoang mang, chẳng biết do nơi sơ hở mà tấn công vào. Cái hay ở chỗ gây hoang mang cho địch trong việc lựa chọn phương hướng và địa điểm tấn công. Giả như để hở một điểm thôi đối phương chắc chắn là sẽ nhắm vào sơ hở duy nhất đó, đối phương sẽ quyết định hơn. Hì hì! Diệu tuyệt!
Diệu cực! Ta không tưởng nổi! Đại ca ơi! Tôi phục đại ca quá chừng.
Tiểu Công Chúa suy tưởng một đường, Ngưu Thiết Oa suy tưởng một nẻo.
Tiểu Công Chúa suy tưởng theo võ học, Ngưu Thiết Oa suy tưởng theo giản đơn, theo trực tánh.
Theo võ học, phải phức tạp.
Theo giản đơn, dĩ nhiên là giản đơn rồi.
Và ai thông minh hơn? Ai ngu xuẩn? Thông minh hay ngu xuẩn đều nằm trong cái luật quy chân, tất cả từ cái chân biến ra cái xảo để từ cái xảo trở về cái chân.
X Nửa khắc thời gian trôi qua.
Ngưu Thiết Oa đứng bên ngoài chẳng cần chú ý phòng thủ, mà vẫn nghe đôi chân mỏi rụng.
Nhưng gã chẳng dám nhích động thân hình, gã đứng sừng sững tại chỗ, như pho tượng vô tri vô giác.
Gã đã thế, Phương Bửu Ngọc là người trong cuộc, làm sao dám phân tâm?
Tiểu Công Chúa thầm nghĩ:
- Kỳ quá! Người đó sao lại chưa động thủ? Chẳng lẽ hắn cố ý kéo dài thời gian để cho Phương Bửu Ngọc phải mòn sức? Hay là hắn cho rằng hễ động thủ là Phương Bửu Ngọc chết ngay hắn bất nhẫn nên còn ngần ngại?
Nàng càng nghĩ, càng thấy khó hiểu tâm tư rối loạn lên.
Nàng cho là sự tình phức tạp vô cùng.
Sự tình thật ra rất giản đơn, bởi nàng suy tưởng cầu kỳ, thành ra phức tạp, phức tạp do suy tưởng của nàng, chứ nào phải do sự tình.
Tuy nhiên, nàng có chỗ hơn người, là cái phức tạp đó, nàng suy luận ra kết quả.
Rồi nàng lại nghĩ:
- A! Ta hiểu ra rồi! Chỉ vì tư thế của Phương Bửu Ngọc để lộ quá nhiều sơ hở, hàng trăm sơ hở, do đó gã kia chắng biết nên chọn hướng nào và nhằm vào bộn phận nào mà xuất thủ. Hắn do dự, cái khổ về hắn chứ nào phải Phương Bửu Ngọc. Diệu tuyệt! Diệu cực! Đáng phục!
Bỗng ánh đao chớp lên.
Người áo đen hai tay cầm đao, thân hình từ từ chuyển động. Chân tả dịch vào trung tâm, thân mình xoay qua, xoay hết sức chậm.
Thanh đao dài, theo đà xoay chuyển thân hình, vẽ thành một vòng tròn.
Thế chuyển mình, thế xoay tròn, xem rất đẹp mắt. Đẹp đến độ người xem phải mê mẩn tâm thần, tâm thần mê mẩn thì ý chí phải lung lay.
Người mê mẩn đến độ quên cả thở.
Chương trước | Chương sau