Tiểu công chúa hừ một tiếng:
bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Đi?... Ta không đi!... Ta không đi!... Thà ta chết bên cạnh ngươi, ta không muốn xa ngươi.
Nàng tha thiết tiếp:
- Ta không đi! Ôm ta đi, ôm ta cho chắc đi Bửu Ngọc, thà ta chết, mà được ở bên cạnh ngươi, trong vòng tay ngươi!
Phương Bửu Ngọc lắc đầu:
- Ngươi không chết!... Trăm lần không chết! Ngàn lần không!
Chàng cố giữ cho lệ đừng tuôn, đến lúc này lệ ứ động quá nhiều, lệ vượt bờ mi mà tràn ra dù có may có dán bít liền mí mắt chàn lệ vẫn xoi da mà ra được, bởi đã ứ đọng quá nhiều.
Tiểu công chúa run run giọng:
- Ngươi chỉ biết là ta không chết, nhưng ngươi có biết không? Ngươi đối xử với ta như vậy bảo ta làm sao xa ngươi được chứ?
Phương Bửu Ngọc cắn răng:
- Chỉ cần ngươi không chết, chỉ cần được như vậy thôi! Phải có một ngày nào đó ta sẽ giải cứu ngươi, đưa ngươi thoát khỏi sự quản thúc của chúng! Ngày đó thì vĩnh viễn ngươi ở bên ta, vĩnh viễn chẳng còn ai có thể cướp được ngươi mà mang đi nơi khác, ta bảo đảm với ngươi như vậy!
Giọng nói của chàng kiên định vô cùng, ai nghe cũng phải tin tưởng nơi chàng.
Tiểu công chúa cúi đầu thấp giọng:
- Ta tin ngươi!
X Thiên Hương Trà Lâm!
Một rừng trà, mọc quanh chân núi, mọc dần lên núi, núi chênh chênh rừng trà lài lài.
Từ xa xa đứng nhìn cảnh núi tất thấy rõ một đoàn thiếu nữ đội nón trúc xanh, mặc áo tím len lỏi theo các hàng trà nhẹ nhàng yểu điệu lã lướt, thoăn thoắt dịu dàng, họ có muôn ngàn điệu bộ, dáng dấp, họ là tiên nữ xuống trần gian vui đùa trong rừng trà.
Thời gian là lúc tà dương chênh bóng phương tay rừng yên hạ đủ màu, đủ sắc gió nhẹ thoảng về dọn lối cho hoàng hôn trở lại đúng chu kỳ.
Ánh tà dương chiếu lượn trên rừng trà trải vàng từng nơi, từng nơi điểm xuyết màu nón, màu áo của thiếu nữa màu hoa trà! Lá trà tất cả họp thành một tấm thảm hoa bao quanh chân núi.
Phương Bửu Ngọc đã đưa tiểu công chúa đến nơi này khi hoàng hôn chưa xuống.
Trước Trà Lâm có hai cây to, nơi thân cây có tấm biển treo lủng lẳng một bên có hai chữ Thiên Hương, bên kia có hai chữ Trà Lâm.
Hai thân cây này tượng trưng cho cổng rừng trà đây.
Trước cửa rừng trà cũng như phía trong chẳng có một bóng người.
Phương Bửu Ngọc dừng chân bên ngoài cửa do dự một lúc rồi ngang nhiên bước vào gọi lớn:
- Có ai không?
Tiếng chàng gọi vừa dứt âm thanh, ba thiếu nữ vận áo tím xuất hiện, nàng nào cũng ửng hồng đôi má miệng điểm nụ cười tươi, xuất hiện giữa rừng trà đầy hoa đẹp chẳng khác các tiên nữ nhàn du.
Thiếu nữ đứng giữa chớp chớp mắt liếc Phương Bửu Ngọc rồi cất tiếng ca:
- "Anh tuấn, đa tình, lại thiếu niên, Từ đâu lạc lõng đến non tiên?
Hỏi xem người khách tài hoa ấy.
Đã sẵn thâm khuê một bạn hiền?" Lời ca trong trẻo ngân dài giữa chốn tịch tịnh, nghe như mật rót vào tai, đưa hồn người lên tận chín tầng mây.
Hai thiếu nữ đứng hai bên vỗ tay, rồi cùng hoà theo.
Phương Bửu Ngọc đằng hắng một tiếng:
- Tại hạ đến đầy cầu kiến chủ nhân, chẳng hay...
Thiếu nữ cười sằng sặc:
- "Người đến rừng trà, hỏi chủ nhân?
Chủ nhân không ở giữa hồng trần!
Chủ nhân chỉ thích người ca xướng, Nếu chẳng ca, thì trở gót chân!" Hai thiếu nữ đứng hai bên lại vỗ tay, lại hoà theo sau cùng một nàng thốt:
- Không biết ca là ngốc tử, chỉ có những ngốc tử mới không biết ca, chị em ta không thích nói chuyện với ngốc tử!
Cả ba bật cười khanh khách!
Chúng càng cười, đôi má càng ửng hồng.
Tiểu công chúa hừ một tiếng.
- Người ta thích ngươi rồi đó, người ta muốn nghe ngươi ca, sao chẳng ca lên mà hòa điệu tâm tình.
Phương Bửu Ngọc cười khổ!
- Trời ơi!
Chàng định nói:
Đến nông nổi này mà còn ghen! Nhưng làm sao nói ra được?
Chúng muốn chàng ca, chàng làm sao ca thành văn, thành tiếng?
Bọn thiếu nữ lại cười khúc khích, cười một lúc lại ca tiếp:
- "Ngốc tử bao giờ lại biết ca?
Dù ca, cũng giống tiếng oa oa!
Đã thế thì thôi, đừng cất tiếng.
Khỏi làm nhột nhạt lỗ tai ta!" Chúng lại vỗ tay gập mình lại mà cười, vừa cười vừa hoà theo.
Phương Bửu Ngọc cứ đinh ninh là đến rừng trà chẳng khác nào đi vào tử cảnh, nơi đây hẳn có mai phục trùng trùng, sát khí bốc bừng như sương núi chiều hôm.
Và những người gặp chàng nơi đây hẳn phải là những tay cùng hung cực ác, những tay giết người không nháy mắt, không tanh máu.
Dĩ nhiên suốt một đêm một ngày qua chàng đã nghĩ cách đối phó với tình hình dọc đường, chàng không bao giờ quên nghĩ đến cách đối phó, có thể bảo chàng đã chuẩn bị chu đáo phi thường.
Nhưng, đến đây rồi một khung cảnh vắng vẻ đón chàng, tiếp theo đó là những tràng cười, đến những lời ca.
Nơi đây chỉ có thiếu nữ, dù chúng có bao nhiêu người, chúng vẫn là thiếu nữ.
Chúng không dùng thái độ địch đối địch tiếp đón chàng, chúng dùng câu ca, tiêng cười tiếp đón chàng.
Chàng phải xử sự làm sao? Khi đối phương chỉ là ba thiếu nữ chẳng tỏ lộ một vẻ gì chứng tỏ chúng nuôi dưỡng cái địch đối với chàng.
Chàng thừ người tại chỗ.
Tiểu công chúa lại hừ một tiếng:
- Ngươi có biết là ngươi đang làm gì không? Ngươi gặp gái đẹp đứng nhìn gái đẹp nhìn mê mệt, đến xuất thần! Thảo nào mà chúng chẳng cho ngươi là một ngốc tử?
Đột nhiên nàng chống nạnh hai tay, ngẩng cao mặt cất tiếng ca:
- "Hỡi gái rừng trà, chẳng thẹn sao?
Thấy trai, lại trổ tánh bào nao, Đông Phương trường chủ vời ta đến.
Chẳng kịp thông tri, chuốc tội vào!" Ba thiếu nữ bật cười ha hả, đoạn một nàng hỏi:
- Đã được mời đến đây hẳn phải có giấy mời, xin cho xem giấy!
Phương Bửu Ngọc sợ công chúa cao hứng, lại hòa ca với ba nàng mãi, mất cả thì giờ vội lấy mảnh giấy ngũ sắc chìa ra:
- Thiếp mời đây, các cô nương cứ xem!
Ba thiếu nữ trông thấy mảnh giấy ngưng ca liền, đoạn cả ba chui vào rừng.
Tiểu công chúa còn xì nói theo:
- Cái thứ mặt dày mày dạn! Chẳng biết hổ thẹn!
Phương Bửu Ngọc thầm kêu thổ, thở dài:
- Nơi đây, xem hiền như đất phật, nhưng bên trong hung hiểm trùng trùng, nếu ngươi nhẹ tính, để ba thiếu nữ đó lừa thì tai hại chẳng nhỏ đâu!
Tiểu công chúa hừ lạnh:
- Ta bị lừa? Ngươi thì có chứ sao lại là ta? Ngươi mê tiếng ca, ngươi mê nhan sắc, ta ghét cay ghét đắng thì có chứ làm gì mê mà bị lừa?
Phương Bửu Ngọc cười khổ, không đáp.
Bỗng có sáu bảy thiếu nữ, vận áo tím, cũng xinh đẹp như bọn trước, ủng hộ một nàng, từ từ tiến đến, nàng đó phục sức hết sức huy hoàng, đầy người châu ngọc, tác dưới trung niên nhưng trên thanh niên, tuy ở vào lứa tuổi đó phong tư vẫn còn quyến rũ phi thường.
Đoàn người từ từ tiến càng phút càng gần.
Người chưa đến mùi hương đã cuốn đến, mùi hương thoang thoảng bên mũi Phương Bửu Ngọc, ngửi phải chàng cảm thấy mình như tỉnh như say, rồi tiếng cười vang lên trong trẻo dịu dàng ấm áp, tiếng cười càng làm cho chàng ngây ngất mấy phần.
Chàng nghe hồn mình lâng lâng nhẹ bổng lên cao thân xác cũng theo luôn, tưởng chừng như mình đang đứng trên một vầng mây phiêu phiêu phưởng phưởng.
Tiếng châu ngọc chạm nhau soang soảng, làm Phương Bửu Ngọc giật mình nhìn ra thì nữ nhân đã đến gần.
Nàng cất tiếng:
- Phương thiếu hiệp hạ cố quang lâm đến nơi này, đem lại ánh sáng cho vùng hoang sơn, tiệp thiếp hết sức hân hạnh và muôn vàn cảm kích, nếu sự nghinh tiếp có sơ xuất, tiện thiếp mong thiếu hiệp dành chữ đại xá cho!
Dĩ nhiên giọng nói như oanh vàng hót lúc bình minh phải có giọng nói đó mới đi đôi vói con người ngọc, có như vậy thì cái đẹp mới hoàn toàn.
Phương Bửu Ngọc nhớ lại thực cảnh chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nàng, sợ cái sức quyến rũ thu hút mất đấu chí, chàng cúi đầu thốt:
- Tại hạ mong được bái kiến Đông Phương Trường Chủ...
Thiếu phụ chận lời chàng:
- Tiện thiếp là Đông Phương Ngọc Hoàn Trường Chủ khu trà lâm này!
Phương Bửu Ngọc giật mình.
Chương trước | Chương sau