Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 6 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 20 - Bốn mươi cuộc chiến

↓↓

Tuy nhiên hắn tiếp luôn:

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Chẳng những người đặt tiệc sẵn, mà chính người còn chọn phòng cho các vị, đâu đó được an bài chu đáo lắm rồi. Các vị chẳng còn phải lo liệu gì cả.


Chợt nghĩ ra, tiểu nhị lộ vẻ sợ sệt, rung rung giọng hỏi:


- Hay là... hay là... bọn chúng tôi bày tiệc không khéo? Có điểm nào sơ thất không?


Công Tôn Bất Trí lắc đầu:


- Chẳng có gì sơ thất cả. Nhưng ngươi đừng làm ổn ào lên chứ? Hãy lui đi nơi khác, khi nào cần, ta sẽ gọi.


Tiểu nhị nghiêng mình chào, bước đi, thần sắc còn hoang mang, hắn chưa xóa tan được sự kinh dị.


Vạn tử Lương cau mày:


- Âu Dưong phu nhân là nhân vật như thế nào? Trong bọn mình có ai biết bà ấy không?


Mạc bất Khuất lắc đầu:


- Vạn đại hiệp là bậc tiền bối, không biết được thì bọn tiểu điệt làm gì biết chứ?


Công Tôn Bất Trí trầm ngâm một chút:


- Sao bà ấy biết rõ là chúng ta đến đây? Tại thành Hiệp Phì này nào phải chỉ có một khách sạn này? Tôi chỉ sợ bên trong có ẩn tình gì, chúng ta không thể không đề phòng.


Ngưu thiết Oa cao giọng:


- Mặc cho họ muốn làm gì thì làm, mình cứ ăn, no rồi hãy tính.


Kim bất Úy đồng tình ngay:


- Đúng! Hợp đạo lý lắm lắm! Ăn, cứ ăn, ăn rồi hẵng hay!


Y ngồi xuống, với tay cầm đũa, nhưng Công Tôn Bất Trí ngăn chặn liền.


Kim bất Úy hừ một tiếng:


- Sợ gì chứ? Nhị ca lo xa quá! Dù sao, Âu Dương Thiên Kiều cũng là một nhân vật có tên tuổi trên giang hồ, có lẽ nào lại hạ độc trong thức ăn sao?


Công Tôn Bất Trí thốt:


- Đành rằng Âu Dương Thiên Kiều là một nhân vật hữu danh đấy, nhưng vợ y thì sao? Có ai biết được người đàn bà ấy như thế nào? Thuộc bạch đạo hay hắc đạo? Có lương tâm hay táng tận lương tâm?


Kim bất Úy giật mình:


- Vậy thì...


Bỗng, gã tiểu nhị bước tới, bước đi của hắn trịnh trọng quá, hắn đưa tay, trong tay có tấm thiệp màu hồng, hắn cao giọng thốt:


- Bên ngoài khách sạn, có Âu Dương phu nhân đang chờ đợi các vị chấp nhận cho người vào bái kiến!


Vạn tử Lương chỉnh nghiêm thần sắc, đưa tay tiếp lấy tấm thiếp, trên tấm thiếp có tên Âu Sương Châu, chứ chẳng có tên Âu Dương Thiên Kiều.


Công Tôn Bất Trí cau mày:


- Âu Dương Thiên Kiều chưa chịu xuất hiện, mà Âu Dương phu nhân lại đến! Tại sao người đàn bà đó lưu ý đến hành tung chúng ta?


Mọi người cùng nhìn nhau, chẳng ai hỏi ai, chẳng ai nói gì với ai, nhưng tất cả đều nghĩ rằng Âu Dương phu nhân có hành động bí mật quá. Cơ trí sâu xa như Công Tôn Bất Trí mà còn lắc đầu, không hiểu, thì liệu còn ai hiểu được?


Vạn tử Lương nhìn sang Công Tôn Bất Trí, trầm giọng hỏi:


- Tiếp kiến hay tử khước?


Công Tôn Bất Trí không cần đáp, có tiếng chạm của các vật trang sức vang lên, rồi tiếng chân người, cuối cùng là giọng cười trong trẻo, những tiếng động đó từ ngoài cửa vọng vào, càng phút càng nghe rõ.


Như vậy, là người xin bái kiến vẫn vào, bên trong, bọn Vạn tử Lương có chấp thuận hay từ khước, khách cũng vào như thường.


Mạc bất Khuất cười chua:


- Không tiếp kiến cũng chẳng được rồi!


Y đứng lên trước hơn hết, y nhìn ra, thấy một người mang quá nhiều châu ngọc nơi mình, châu ngọc chiếu ngời hoa mắt tất cả.


Người vừa vào đó có mang trang sức bằng châu ngọc, hẳn là một nữ nhân. Nữ nhân diễm lệ phi thường, danh từ giai nhân gắn cho cũng chẳng xứng đáng với vẻ đẹp huyền diệu của khách.


Vạn tử Lương vội nghiêng mình làm lễ:


- Phu nhân hạ cố đến đây, chẳng hay có điều chi chỉ giáo?


Người đẹp đảo mắt nhìn ra bốn phía, ánh mắt đó dừng lại nơi Phương bửu Ngọc lâu hơn.


Lạ lùng thay, Phương bửu Ngọc thấy khách, chàng như bạt vía bay hồn.


Người đẹp từ từ cất tiếng:


- Bửu Nhi còn nhận ra ta chăng?


Đột nhiên, Phương bửu Ngọc kêu to lên một tiếng, nhún chân tung bổng người lên không, vọt ngang qua bàn tiệc, đáp xuống trước mặt nữ nhân, đặt hai tay lên vai nàng, nói gấp:


- Châu Nhi? Châu Nhi phải không?


Người đẹp rung rung giọng:


- Phải! Ta là Châu Nhi! Bửu Nhi ơi!.... Không ngờ ngươi còn nhận ra ta!


Nàng òa lên khóc.


Thì ra, chính là Châu Nhi, một nàng hầu đẹp đẽ của Tử y hầu ngày trước, trên thuyền buồm ngũ sắc, nàng cao quý thế nào, giờ đây, lại sống dưới mái nhà một võ sư tầm thường!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Vì đơn giản là yêu

Vì đơn giản là yêu

Ngân tiến tới cánh cổng sắt của trường, đứng nhìn chăm chú, ngó nghiêng xung quanh,

24-06-2016
Cô gái lúc nửa đêm

Cô gái lúc nửa đêm

Cô yêu anh, yêu từ ánh mắt đầu tiên, từ câu chào hỏi ban đầu. Anh vô tư, anh ra đi

26-06-2016
Hổ và ngựa

Hổ và ngựa

Con ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn cái vó xuống đất,

24-06-2016
Người đàn bà điên

Người đàn bà điên

Cuộc đời vốn chẳng ai nói trước được điều gì. Đã nghiệt ngã sẽ lại gặp

29-06-2016

XtGem Forum catalog