Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 19

↓↓
- “ơu… ơu… ơu…”



Tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh lại vang lên.



bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Khôi Nguyên và mình tập trung lắng nghe. Khôi Nguyên chắc chắn không biết sợ, nhưng Ngọc Diệp thì sởn gai tóc.



m thanh rùng rợn đó nghe rất gần. Khôi Nguyên không chịu ngồi im nữa, ảnh đi rất khẽ khàng xuống dưới nhà bếp lấy cái đèn pin, sau đó, đi lên ra hiệu cho mình nhẹ nhàng đi theo anh ấy ra khỏi nhà.



Đêm đó, trời sương giăng mọi ngã. Những hàng cây, bụi cỏ chìm khuất trong làn hơi sương dày đặc.



Những nẻo đường sâu hun hút thấp thoáng ẩn hiện.



Gió rít lên từng cơn, thổi bạc vào người nghe từng hồi xơ xác.



Tụi mình đi rón rén từng bước giống như đang rình bắt dế vậy. Tiếng khóc còn văng vẳng đâu đây, yếu dần… yếu dần… rồi tắt lịm.



Mình nói khẽ bên tai Khôi Nguyên:

- Anh Nguyên, nó nín rồi.

- Quái lạ! Sao lại không thấy nhỉ?

- Thấy cái gì cơ?

- Thấy nơi đã phát ra âm thanh đó.

- Ừ nhỉ!



Tụi mình đi thêm một đoạn nữa để kiểm tra. Bất chợt mình trông thấy ánh sáng loang loáng phía dưới con đường đất.



Mình kéo tay Khôi Nguyên nói:

- Có… có cái gì dưới kia…



Khôi Nguyên nhìn theo phía mình chỉ, lúc này chính Khôi Nguyên cũng phát hiện ra ánh sáng yếu ớt đó trong màn đêm đặc kẹo.

- Ồ, chúng ta phải xuống đó rồi.

- Xuống đâu cơ?

- Chỗ am thờ cô Hoàng Lan, chúng ta có khách.

- Có khách?

- Ánh sáng đó phát ra từ đèn pin đấy! Hy vọng chúng ta không bị phát hiện.

- Chắc không đâu, ở trên này sương rất dày, hơn nữa phải nhìn kỹ chúng ta mới thấy còn gì.

- Ừm, đi nào Ngọc Diệp.



Mình và Khôi Nguyên thận trọng đi xuống chỗ am thờ cô Hoàng Lan, lúc sắp tới nơi Khôi Nguyên tắt đèn pin, tập trung mọi giác quan để mò mẩn trong đêm, chủ yếu làm sao để tụi mình không bị phát hiện.



Có tiếng người nói chuyện…



Khôi Nguyên kéo theo mình núp vào một bụi cây gần đó. Tụi mình đã nghe được nội dung đoạn hội thoại của hai người.



Mình nhìn thấy những đốm đỏ chỗ am thờ, chứng tỏ, những người đó vừa thắp nhang cho cô Hoàng Lan.



Một người hối thúc:

- Nhanh! Nhanh rồi đi cậu ơi.

- Cháu đừng sợ, không có chuyện gì đâu, vía cậu cao lắm!

- Cháu thấy ớn lạnh quá!

- Thằng nhát gan, chuột nhắc thế thì còn làm được gì?

- Cậu, nhanh nhanh coi nào.



Người được gọi là cậu khấn vái:



- Hồn thiêng cô ở đâu đây xin phù hộ cho tôi được trúng quả phen này, gia tài sự nghiệp của tôi đã đổ hết vào những con số rồi, tôi chỉ còn lại một quả nữa thôi, nếu mà lần này mà bị giam luôn thì xem như đời tôi hỏng, mà đời tôi hỏng thì lấy gì heo quay, bánh trái để cúng cho cô. Hồn thiêng cô phù hộ cho kẻ trót dại dính vào con đường lô đề này, trúng quả. Bây giờ tôi sẽ bỏ hột xí ngầu vào chén rồi lấy số, cô giúp cho tôi... Tạ! Tạ! Tạ...



Mình nghe ông ấy đọc thêm thần chú gì đó "xì lô xì la" giống như đang lên đồng vậy. Mình ngao ngán thở ra...



Bất ngờ đứng hồn.



Mình nhìn xéo qua bên trái, từ bụi cây, cái bóng trắng xuất hiện. Cái bóng với cặp mắt xanh lè, từ từ tiến lại chỗ tụi mình. Nhỏ... nhỏ... rồi càng lúc càng lớn... lớn dần lên.



Mình lay động cánh tay Khôi Nguyên nói run rẩy:



- Anh Nguyên, anh thấy gì không?



- Có.



Lúc đó tóc gáy mình dựng ngược lên. Khôi Nguyên cũng thấy cái bóng, ảnh chăm chú nhìn.



Mình không biết phải làm sao lúc đó, ngồi lại cũng không được, mà chạy cũng không xong.



- Ngọc Diệp, bình tĩnh nào!



Khôi Nguyên nắm chặt tay mình.



“Á... á... á.... á...”



Đó là tiếng la hét của hai người đi xin số chơi lô đề. Chắc hai người đó cũng nhìn thấy cái bóng trắng, đang tiến lại gần, nên hồn vía lên mây bỏ chạy thục mạng. Mình chỉ cầu mong sao những người đó không bị rơi xuống hố gãy tay, gãy chân thôi.



Cái bóng vẫn tiến lại chỗ mình và Khôi Nguyên đang ngồi.



Tim mình thắt lại vì hồi hộp.



---Thịch---



---Thịch---



---Thịch---



Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng nói về nó: Hà Minh Thư, gương mặt thanh tú, làn da trắng như

21-07-2016 42 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Đôi tai của tâm hồn

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại

01-07-2016
Viết cho bố của con

Viết cho bố của con

Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương

24-06-2016
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

(khotruyenhay.gq) Mỗi lần Tết đến là mình lại nhớ mẹ, nhớ mẹ da diết. Vì mẹ là

30-06-2016
Người chết trở về

Người chết trở về

Một hôm trong khi đang làm việc ngoài vườn, bà Phạm có cảm tưởng như mình đang bị ai

29-06-2016
Ngồi bàn đầu

Ngồi bàn đầu

Phải cố gắng lắm tôi mới về được đến nhà, lúc đi trên đường mấy lần trong

24-06-2016
Key Lime Pie

Key Lime Pie

Tôi biết mình yêu cô ấy, tôi biết điều này là sai lầm. Nhưng biết làm gi được khi

24-06-2016

Insane