Disneyland 1972 Love the old s
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 53 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 19

↓↓
Thế là Khôi Nguyên phắng lẹ lên giường nằm với mình. Ảnh mang theo chăn, đắp cao đến ngực.

bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!



Trong ánh đèn ngủ mờ mờ, mình nằm quay mặt về bên phải, Khôi Nguyên thì nằm ngửa, hai mắt vẫn mở ráo hoảnh nhìn lên trần. Mình thấy ngực anh ấy phập phồng, bờ môi mỏng và chiếc mũi dọc dừa cao cao.



Đúng là, vô thức xui khiến sao đó, mình đặt bàn tay búp măng lên bộ ngực săn chắc của anh ấy. Mình thèm khát làm một người vợ, một người tình của Khôi Nguyên. Nhưng, mình không vuốt ve, nhớ nhé! Tâm Đan, mình không hề vuốt ve ảnh, mình cứ đặt tay trên ngực anh ấy như vậy một lát, cho đến khi Khôi Nguyên chủ động nắm nhẹ bàn tay mình…



Bồ nghĩ anh ấy sẽ làm gì tiếp theo?



Một nam, một nữ nằm trên giường, cả hai đều hấp dẫn, cả hai đều…



Ảnh định làm gì đây?



Ảnh nắm tay mình mỗi lúc mỗi chặt hơn, bàn tay Khôi Nguyên mới ấm áp làm sao. Mình đang phân vân, băn khoăn… hồi hộp và có chút lo lắng!



---bịch---

---bịch---

---bịch----



Nhưng, Khôi Nguyên không tiến tới, ảnh "gở" tay mình ra khỏi ngực, rồi nói tỉnh bơ:

- Ngủ đi Ngọc Diệp!



Thế đó, ảnh đã qua được phép thử của mình. Nếu như anh ấy dám làm cái chuyện đó với mình, mình sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh ấy nữa. Coi mình vậy thôi, chứ mình rất có gia phong đấy nhé!

- Anh Nguyên này!

- Chưa ngủ sao?

- Tôi chưa buồn ngủ.

- Cứ nói chuyện thế này làm sao cô ngủ được.

- Mặc kệ, cứ nói đi, dù sao tôi mất ngủ cũng quen rồi.

- Cô muốn nói chuyện gì?

- Nói về anh.

- Về tôi? Tôi có gì đáng nói đâu.

- Có, có rất nhiều đấy!

- Cụ thể xem nào?

- Anh nói cho tôi nghe về gia đình của anh đi!

- Chẳng phải cô đã thấy rồi sao? Tôi không có gia đình.

- Còn ba mẹ anh, anh chị em anh?

-Tất cả đã mất trong một tai nạn máy bay. Cái năm mà liên tục xảy ra những vụ tai nạn máy bay ấy.

- Tôi xin lỗi!



Hoàn cảnh của Khôi Nguyên thật là đáng thương. Chút nữa thì mình đã khóc Tâm Đan à!



- Thôi ngủ đi!



- Tôi đã nói là tôi chưa muốn ngủ rồi mà.



- Còn gì nữa nói đi.



- Đôi lúc tôi thấy anh giống một người.



Mình nói giọng cảm.



Khôi Nguyên đáp lại bằng chất giọng trầm ấm:



- Giống anh hai cô chứ gì?



- Không, lần này anh đoán sai rồi.



- Ồ!



- Anh giống mẹ tôi. Tôi thấy anh là hình ảnh phản chiếu của mẹ, mẹ tôi có một trái tim rất ấm áp, nhưng lúc nào mẹ cũng làm ra vẻ lạnh lùng với anh em tôi, trong nhà tôi, cả tôi và anh hai đều giống ba, anh hai có giống mẹ nhưng chỉ ít thôi. Còn anh, Khôi Nguyên à! Tính cách của anh giống hệt mẹ tôi.



Và mình đã không cản được dòng nước mắt khi nghĩ đến mẹ.



“Hức... hức... hức...”



Khôi Nguyên đưa tay vuốt tóc mình, ảnh dỗ dành:



- Thôi nín đi! Coi cô kìa, tự dưng... đang yên đang lành lại ra thế này.



Mình lại khóc to hơn, áp mặt vào ngực anh ấy thút thít.



Khôi Nguyên không nói gì thêm nữa, ảnh để mặc cho mình ôm ảnh, cứ thế mà ngủ.   


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Mảnh ghép ngắn

Mảnh ghép ngắn

Khi ai đó hỏi tôi cuộc sống dài hay ngắn, tôi trả lời: Cực ngắn! Đừng thắc mắc

24-06-2016
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Nếu anh yêu em sớm hơn

Nếu anh yêu em sớm hơn

Thổi tiêu cũng như yêu một ai đó. Không sớm, không muộn mà phải đúng thời điểm,

24-06-2016
Bố và nó

Bố và nó

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để

29-06-2016