Trận Bóng Rổ Không Vừa Ý
Chiều nay tôi phải đến xem Bùi Kỷ Trung đánh bóng rổ.
Hôm qua cậu ta đã giúp tôi, đương nhiên tôi phải giữ lời, hơn nữa chỉ là xem một trận bóng rổ thôi mà?
Không có gì khó cả, chỉ cần ngồi xem họ đánh bóng là được.
bạn đang xem “Nụ Hôn Đầu Tiên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Bùi Kỷ Trung bảo tôi 3g chiều phải đến, vì thế tôi đi xe buýt đến trường Thuận Kim vào lúc 3g đúng.
Khi tôi đến sân bóng nhóm hip hop đã có mặt đủ.
Bùi Kỷ Trung đang khởi động cùng họ.
“Tóc xoăn, cô đến đúng giờ đấy chứ!”.
“Cần gì phải nói, tôi gửi lời hứa mà!”.
Vì hôm qua Bùi Kỷ Trung đã giúp tôi cho nên bây giờ tôi không còn ghét cậu ta như trước nữa.
“Cô ngồi yên ở đấy, lát nữa thi đấu cô phải cổ vũ cho chúng tôi”.
“Được thôi. Lát nữa tôi sẽ cổ vũ như thế nào?”. Tôi hỏi cậu ta.
“Một lát nữa sẽ biết thôi!”. Bùi Kỷ Trung vừa nói vừa làm nóng người.
Tôi đành ngồi xuống.
Thật kỳ lạ, trong sân chỉ có một mình tôi là con gái.
Lúc bình thường, ở đâu có nhóm Hip Hop ở đó sẽ có con gái vây quanh, nhưng thật kỳ lạ, sao hôm nay không thấy bóng dáng họ.
Tôi vừa ngồi vừa suy nghĩ.
“Chị dâu, đến rồi đấy a!”. Kim Tại Vũ vừa nhìn thấy tôi cậu ta đã bước tới chào.
“Làm ơn đi Tại Vũ, tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi tôi không phải chị đâu của cậu. Này tại sao cậu không khởi động với họ?”.
“Hôm nay tôi không ra sân, tạm ngồi dự bị.
“Hôm nay thi đấu với ai vậy? sao chỉ thấy mình nhóm Hip Hop của các cậu?!”.
Tôi chợt nhớ trên sân chỉ có một đội, thế nên hỏi Kim Tại Vũ.
“Thi đấu với nhóm Đằng Long của Tống Triết Dân! Thế nào? Chị không biết àh?”.
“Cái gì? Thi đấu với Triết Dân?”. Tôi ngạc nhiên nhìn Tại Vũ.
“Hôm qua Bùi Kỷ Trung không hề nói thi đấu với Triết Dân mà!”.
“Tôi cũng thấy lạ tại sao chị không biết, chuyện này đã nói từ trước kia mà!”.
Kim Tại Vũ nói: “Xem kìa, nhóm Đằng Long đến kìa!”
Tôi nhìn theo hướng Tại Vũ chỉ, đúng là Triết Dân cùng người của nhóm Đằng Long đến rồi.
“Y Nghiên, sao cậu lại ở đây? Cậu đến đây làm gì?”
Triết Dân thấy tôi đã vội hỏi, xem ra rất ngạc nhiên.
Tôi cũng không biết tại sao cậu ấy ngạc nhiên đến thế.
“Là… là Bùi Kỷ Trung kêu mình đến đây!”
“Làm ơn đi! Cậu bị tên Kỷ Trung dọa nạt rồi, cậu về đi, ở đây không có chuyện của cậu!”
Triết Dân hình như nóng nảy hơn lúc bình thường, vội vàng kéo tay tôi.
“Này, cậu làm cái trò gì thế? Lôi lôi kéo kéo…”
Bùi Kỷ Trung vội chạy tới.
“Bùi Kỷ Trung, chẳng phải hai chúng ta đã nói cạnh tranh công bằng sao!!!”
Xem ra Triết Dân rất lo.
Tôi thấy hai nhóm cứ gờm gờm nhìn nhau, trong lòng càng lo hơn, cũng không biết họ sắp giở trò gì.
“Đúng vậy, là cạnh tranh công bằng, cậu không thể buộc Y Nghiên cổ vũ cho đội cậu được!” Bùi Kỷ Trung nói.
Tôi nghe thấy rất ngạc nhiên.
“Y Nghiên…” Triết Dân nắm lấy tay tôi.
“Nhưng đã quá muộn rồi, Y Nghiên đã hứa cổ vũ cho tôi! Thế nào? Có phải là tôi quyến rũ hơn cậu không?”
Triết Dân chưa kịp nói gì, Bùi Kỷ Trung đã bồi thêm một câu.
“Này, khoan đã, Bùi Kỷ Trung hôm qua cậu bảo tôi đến đây chứ không phải tôi…” Tôi vội vàng giải thích.
“Được! Bùi Kỷ Trung, cậu hay lắm! Lần này xem như cậu thắng! Lần sau sẽ đến lượt tôi!”
Vừa nói Triết Dân vừa ném trái bóng xuống sàn.
Thế là cả hai nhóm xông ra sàn, để tôi đứng lại một mình.
“Khoan đã, có một chuyện quan trọng mà suýt nữa quên rồi.”
Bùi Kỷ Trung ngừng lại, lấy trong túi áo ra một tờ giấy ném về phía tôi.
“Tóc xoăn, cầm lấy, cô phải đọc cho tôi trước trận đấu!”
Gì thế này? Tôi ngạc nhiên chụp lấy tờ giấy.
“Tóc xoăn, đứng đó làm gì, đọc mau lên!” Bùi Kỷ Trung thúc giục.
“Y Nghiên, có phải là lời hù dọa gì đó không, đừng sợ, có mình ở đây! Cậu cứ đọc đi xem thử hắn làm gì cậu nào?”
Tôi thực sự chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn họ, bởi vì lòng bàn tay tôi đã toát mồ hôi lạnh.
Bởi vì những điều Bùi Kỷ Trung bắt tôi đọc còn đáng sợ hơn cả lời hù dọa nào đó.
Làm sao bây giờ? Tôi có chết cũng chẳng thể đọc.
“Tóc xoăn, nhanh lên, hôm qua cô đã hứa rồi mà!” Bùi Kỷ Trung lại kêu lên.
“Y Nghiên, đọc được cứ đọc, sợ gì?” Triết Dân cũng nói to với tôi.
“Đúng vậy, đọc nhanh lên!”
“Đừng sợ cậu ta, cậu cứ đọc thử xem cậu ta muốn gì?”
Cả hai người đều thúc giục tôi.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa!
Tôi bực bội quá! Cuối cùng tôi la lớn: “Đọc thì đọc!”
Vì cả hai người đều ép, tôi đành đọc mẩu giấy của Bùi Kỷ Trung.
“Bùi Kỷ Trung, anh tuyệt vời nhất! Anh giỏi nhất! Trong lòng em, anh luôn chiến thắng, anh sẽ thắng! Em tự hào về anh!”
Đọc xong, tôi cảm thấy muốn nôn.
Nhìn lại tờ giấy vủa Bùi Kỷ Trung, không chỉ chữ nghĩa ngã nghiêng còn có vài từ sai chính tả nữa chứ!
“Đọc xong rồi, các người hài lòng chưa!” Tôi tức tối giơ tờ giấy trước mặt họ.
“Tôi không đánh nữa!” Triết Dân ném trái bóng xuống đất, gằn giọng nói với Bùi Kỷ Trung!
Tôi thấy thế giật mình, tại sao Triết Dân lại tức tối đến thế!
Tôi chưa bao giờ thấy Triết Dân nổi giận như vậy, trong ấn tượng của tôi, Triết Dân luôn hòa nhã nên con gái rất mê cậu ấy, hôm nay làm sao vậy?
Triết Dân chẳng thèm màng đến Bùi Kỷ Trung, cậu ấy đi thẳng ra cống, sau đó người của nhóm Đằng Long cũng đi theo sau.
“Vậy cậu đã nhận thua rồi à?” Bùi Kỷ Trung nhìn Triết Dân.
Triết Dân không quay đầu, chỉ bước thẳng về phía trước.
“Triết Dân, đợi mình!” Tôi vội vàng đuổi theo anh Triết Dân.
“Này, tóc xoăn, cô làm gì vậy?” Tôi chưa chạy được mấy bước đã bị Bùi Kỷ Trung cản lại.
“Cậu buông tôi ra, tôi không thèm nói chuyện với cậu!” Tôi giằng tay Bùi Kỷ Trung ra.
Cậu ta đã chọc giận Triết Dân, tôi không thể nào tha thứ cho cậu ta được!
Còn nữa, cậu ta bắt tôi đọc những dòng chữ nghe mà muốn nôn, tôi chịu đủ rồi!
Tôi chay theo Triết Dân, nhưng bị Bùi Kỷ Trung cản lại, nên Triết Dân và người của nhóm Đằng Long đã bỏ đi xa.
Tôi tức tối trở về nhà một mình.
Sau khi ăn cơm tối xong, Bảo Nhi gọi điện đến cho tôi.
“Y Nghiên, có phải hôm nay cậu xem nhóm Hip Hop chơi bóng không?”
“Đúng, làm sao cậu biết, mình chưa nói với cậu mà? Cậu nghe ai nói vậy?”
“Mình gặp Kim Tại Vũ trên mạng, mình nghe cậu ta nói.”
“Chao ôi…” Tôi thở dài, trả lời: “Đúng, Bùi Kỷ Trung bảo mình đi, bởi vì hôm qua cậu ta gúp mình, nhưng điều kiện trao đổi là hôm nay mình phải xem cậu ta chơi bóng, cậu tưởng mình muốn đi à?”
“Làm ơn đi Y Nghiên! Mình cứ tưởng cậu bị Bùi Kỷ Trung tóm lấy yếu điểm. Được rồi, kế hoạch thay đổi trong học kỳ này của cậu đã chính thức hta61t bại.”
“Hả? Thất bại? Thế là sao? Mình chẳng hiểu gì cả?”
“Cậu tưởng mọi người không biết sao, mình vừa nghe Kim Tại Vũ nói, hôm nay là trận đấu giữa nhóm Hip Hop và nhóm Đằng Long, ai thua người đó sẽ tự nguyện rút lui! Thế thì tốt rồi, cậu cổ vũ cho Bùi Kỷ Trung, vậy là cậu với Triết Dân chẳng còn cơ hội nào nữa!”
Chương trước | Chương sau