XtGem Forum catalog
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 10 đánh giá )

Nụ Hôn Đầu Tiên - Chương 06

↓↓
Cuối Cùng Tôi Cũng Gặp Được Rain

Tuy bị Bùi Kỷ Trung cản tay cản chân, nhưng cuối cùng Rain cũng xuất hiện!

Khi đó, khán giả như nổi điên lên.

Tôi thật thích anh ấy! Một chàng trai vừa thổi nến sinh nhật tuổi hai mươi ba mà nở nụ cười thật quyến rũ, ở anh như tỏa ra một vòng hào quang sáng chói, lại còn đôi mắt mí lót nhò khiến người ta nhìn qua thật khó có thể quên.

bạn đang xem “Nụ Hôn Đầu Tiên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nhưng tôi mặc kệ, tôi vẫn thích anh Rain đến cùng!

Thời gian vui vẻ qua đi thật nhanh, buổi biểu diễn mau chóng kết thúc.

Dưới sân khấu có nhiều fan vẫn đang kêu gào tên của Rain, nhưng anh không xuất hiện lần nữa, mọi người đành tiu nghỉu đi về.

Khán giả dần dần đi hết, cả sân vận động vừa rồi rất đông người chen lấn bây giờ trống trơn.

Không biết từ lúc nào, trời đổ mưa.

Tôi đứng lên định ra về, quay đầu lại mới thấy Bùi Kỷ Trung nằm gục trên ghế.

“Này, Bùi Kỷ Trung! Cậu làm gì vậy, đừng giả vờ nữa được không, giả vờ giống thật đấy.”

Tôi quay lại thấy cậu ta nằm trên ghế không nhúc nhích, tay ôm đầu tựa như đang bị bệnh.

Tôi hờ hững nhìn cậu ta diễn, nghĩ bụng, Bùi Kỷ Trung thật lắm trò, lần này mình phải cẩn thận, không thể mắc lừa được nữa!... Tôi đã bị cậu ta chơi khăm nhiều lần rồi.

“Tôi đau đầu quá!” Bùi Kỷ Trung kêu lên.

“Cậu thật là giỏi tài biểu diễn! Mặc kệ cậu, tôi phải đi trước đây!”

Tôi không có thời gian tranh cãi với cậu ta, bây giờ trễ lắm rồi, muộn nữa tôi sẽ không dám về nhà một mình.

Tôi xoay người đi, bỏ cậu ta lại một mình.

Nhưng càng đi trong lòng càng thấy không ổn, sắp đến cổng rồi, nhưng Bùi Kỷ Trung vẫn không đi theo.

Tôi quay đầu nhìn lại, cậu ta vẫn co quắp người trên ghế, không lẽ bệnh thật rồi.

Tôi nửa tin nửa ngờ quay lại.

Bùi Kỷ Trung cứ kêu lên: “Đau đầu quá, đau đầu quá.”

Tôi sờ trán cậu ta.

Trời ơi, Trán nóng ran! Cậu ta sốt rồi!

“Này, Bùi Kỷ Trung, cậu làm sao vậy? Có phải cậu bị bệnh không?” Tôi ngồi xuống hỏi.

“Ừ, tôi đau đầu quá.” Bình thường trông Bùi Kỷ Trung mạnh mẽ là thế, mà giờ đây trông rất thảm hại.

“Làm thế nào bây giờ? Cậu đứng dậy được không? Cậu thử xem!” Tôi định kéo tay Bùi Kỷ Trung.

Nhưng cậu ta nặng quá!

“Này, khoan đã…” Tôi chẳng lôi được cậu ta, trái lại còn bị lôi ngược trở lại.

Làm sao đây? Tôi rất lo lắng.

Mọi người đều đi về hết rồi, chỉ còn lại nhân viên hậu đài đang dọn dẹp đạo cụ.

Mưa càng lúc càng lớn, họ cũng đang bận rộn.

Tôi nghĩ nếu nhờ họ giúp đỡ, họ nhất định sẽ không thèm để ý đến. Làm sao đây? Tôi xem lại tiền trong túi, tiền của tôi chỉ đủ đi taxi.

Gọi taxi đưa cậu ta về nhà? Tuy chúng tôi quen biết đã lâu nhưng không biết nhà cậu ta ở đâu.

“Bùi Kỷ Trung, nhà cậu ở đâu?” Tôi lắc tay cậu ta hỏi.

“Tôi không biết, tôi chỉ biết đầu tôi đau lắm.” Bùi Kỷ Trung yếu ớt nói.

“Này, cậu tỉnh lại đi, nói cho tôi biết nhà cậu ở đâu, tôi sẽ gọi xe đưa cậu về.”

Tôi vỗ nhẹ vào mặt cậu ta.

Nhưng Bùi Kỷ Trung vẫn ôm đầu rên rỉ, chẳng nói được gì.

Hay là gọi điện cho bạn bè trong nhóm Hip Hop của cậu ta? Tôi biết số điện thoại di động của Kim Tại Vũ.

Tôi do dự, không biết có nên gọi cho Kim Tại Vũ không, tôi sợ người của nhóm Hip Hop mà kéo tới sẽ không ổn.

Thôi đi, thôi đi, đừng gọi cho Kim Tại Vũ.

Hay là đưa cậu ta về nhà mình, đêm nay bố mẹ mình không về.

Cho cậu ta ngủ một giấc, uống vài viên thuốc, có lẽ ngày mai sẽ khỏi bệnh.

“Này, Bùi Kỷ Trung hay là đến nhà tôi trước nhé!” Tôi nói với cậu ta.

“Nào, đứng dậy, nhà hát sắp đóng cửa rồi! Coi chừng chúng ta bị nhốt đó.”

Tôi gào lên bên tai Bùi Kỷ Trung.

“Đưa tay cho tôi, nào, đứng dậy.”

Tôi lôi thật mạnh, Bùi Kỷ Trung loạng choạng đứng dậy. Tôi gác tay cậu ta lên vai tôi, vất vả lắm tôi mới lôi được cậu ta ra ngoài.

“Taxi…” Ra đến ngoài nhà hát, một tay đỡ Bùi Kỷ Trung, một tay tôi vẫy taxi.

Chiếc taxi chạy tới trước mặt tôi, người tài xế giúp tôi đưa Bùi Kỷ Trung lên xe. Tôi nói địa chỉ của nhà mình.

Trên xe tôi thầm nhủ: “May mà đêm nay bố mẹ không có nhà, nếu không chẳng biết làm thế nào.”

Tôi nhìn Bùi Kỷ Trung, cậu ta đang nằm bên cạnh tôi, tuy bình thường cậu ta thường làm tôi tức tối, nhưng đêm nay vì cùng tôi đi xem ca nhạc mà mắc mưa, tôi cũng hơi cảm động. Thậm chí tôi còn nghĩ, chỉ cần cậu ta thôi ra vẻ, tôi cũng muốn làm bạn với cậu ta.

Xe dừng lại dưới nhà tôi, tôi trả tiền rồi xuống xe.

Sau đó tôi lại nhờ người tài xế đưa Bùi Kỷ Trung vào nhà.

May mà người tài xế mạnh khỏe, nếu chỉ một mình tôi thì chẳng biết xoay sở thế nào.

Tôi cho cậu ta ngủ ở phòng khách.

Bùi Kỷ Trung vừa đến ghế sofa đã ngã lăn xuống.

Tôi vào phòng tắm lấy khăn rồi vào nhà bếp lấy nước đá ra, định chườm cho cậu ta.

Tôi sờ đầu cậu ta, vẫn còn nóng lắm, xem ra phải cho cậu ta uống thuốc giảm sốt trước.

Tôi nhớ hình như thuốc ở trong phòng bố mẹ, vì thế tôi vào tìm, quả nhiên tôi tìm được một hộp thuốc hạ sốt.

“Này, Kỷ Trung, tỉnh dậy, uống thuốc đã.” Tôi gào lên.

Nhưng cậu ta chỉ ậm ừ mấy tiếng rồi xoay lưng ngủ thiếp đi.

“Này, làm ơn mà, tỉnh dậy đi!”

Tôi cố lật người cậu ta dậy, nhét thuốc vào miệng rồi lấy nước đổ vào.

Xong mọi chuyện, thì trời đã khuya lắm rồi. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.KhoTruyenHay.Gq (Thích Truyện.VN)

Ôi chao, mệt chết đi được!

Đúng rồi, Bùi Kỷ Trung bị bệnh bất ngờ, người nhà của cậu ta không biết, cậu ta lại không gọi điện về nhà, chắc chắn họ sẽ rất lo.

Tôi nhìn cậu ta, xem ra không thể đánh thức cậu ta ngồi dậy gọi điện cho người nhà, vừa rồi gọi cậu ta dậy uống thuốc mà tôi đã khản cả giọng.

Bây giờ lại gọi chắc phải đến mai.

Thôi được, để tôi gọi điện cho cậu ta! Điện thoại di động của cậu ta đâu nhỉ?

Lúc xem ca nhạc, hình như cậu ta lấy ra từ túi quần bên phải.

Vì vậy tôi thò tay vào túi quần bên phải của cậu ta, quả nhiên tìm được điện thoại.

Đúng là người giàu có! Lần đầu tiên tôi mới xem kỹ điện thoại của Bùi Kỷ Trung, không cần nói cũng biết nó là kiểu mới nhất trên thị trường.

Điện thoại cậu ta thuộc loại bật nắp, tôi bật nắp điện thoại, chợt giật mình.

Bởi vì hình nền điện thoại di động của cậu ta chính là hình của tôi!

Chắc là hình cậu ta chụp, nhưng chẳng biết đã chụp lúc nào.

Nhưng nhìn kỹ tấm hình, có lẽ là lúc mới khai giảng, tôi và Bảo Nhi xem Triết Dân biểu diễn, sau đó gặp Bùi Kỷ Trung, đôi bên cãi nhau một trận.

Tấm hình không đẹp lắm, hình như là lúc Triết Dân vừa mới lên sân khấu, tôi đang hò hét điên cuồng, thế là bị chụp, trông rất xấu.

Nhưng tôi không hiểu nổi, xấu như thế này tại sao Bùi Kỷ Trung lại giữ làm hình nền.

Chả lẽ Bùi Kỷ Trung thật sự thích tôi? Hoặc chỉ vì tôi thích Triết Dân nên cậu ta nổi lòng háo thắng muốn cua được tôi, bởi cậu ta có nhiều bạn gái mà.

Tại sao cậu ta lại thích tôi trong khi có nhiều người đang theo đuổi cậu ta?

Lần đầu tiên khi gặp Bùi Kỷ Trung, tôi chỉ là một con vịt xấu xí.

Cậu ta thích tôi ở điểm nào?

Tôi nhìn bức hình mà nghĩ ngợi, hay là thích mình thật?

Nhưng tôi lại xem đó là một trò đùa.

Có lẽ sau này tôi phải đối xử với cậu ta tốt hơn, không nên gạy sự với cậu ta mãi.

Nhưng khoan đã, còn Triết Dân thì sao? Rõ ràng tôi thích Triết Dân mà, tôi cũng cảm thấy Triết Dân rất thích tôi, tuy có một đối thủ mạnh như Ái Sa, nhưng chỉ cần tôi học cùng lớp với Triết Dân ba năm, tôi và Triết Dân cũng có thể lắm chứ.

Trong ba năm chắc chắn tôi sẽ thay đổi rất nhiều.

Cũng như chị Phác Tuệ nói với tôi: “Nhất định phải có lòng tin đối với bản thân, vịt con xấu xí cũng trở thành thiên nga.”

Nhưng tôi giải quyết thế nào chuyện của Bùi Kỷ Trung?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Con có quyền hạnh phúc

Con có quyền hạnh phúc

Người ta thường nghĩ tình yêu thay đổi hết mọi tật xấu của con người, có tình yêu

23-06-2016
Yêu trong cơn điên

Yêu trong cơn điên

Những lão già bụng phệ áo sơmi, quần âu đóng thùng tự cho ta đây khí chất đạo mạo

24-06-2016
Câu chuyện tình yêu

Câu chuyện tình yêu

Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế

01-07-2016
Lo trước chắc ăn

Lo trước chắc ăn

Vào những ngày hè, Kiến vừa đi dạo hết cánh đồng vừa thu nhặt các hạt lúa mì,

24-06-2016
Giọt mưa thôi rơi

Giọt mưa thôi rơi

Tôi nhắm mắt, nghe gió lùa qua tóc, nghe tiếng chim kêu từ những bụi cây, nghe tiếng dế

01-07-2016
Vì nó là bạn cháu

Vì nó là bạn cháu

Audio - "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không

01-07-2016