Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 51 đánh giá )

Cặp Đôi Băng Tuyết - Chương 10

↓↓
Trường A.Q mới lập ra trang wed riêng từ tuần trước. Trong đó có thông báo về hoạt động của nhà trường. Từ đó trở đi, mỗi tiết chào cờ đều có câu "Mọi thông tin đều có trong wedsite của nhà trường www.thptAQ.vn". Nói là trang wed của nhà trường nhưng trên thực tế chỉ cần là học sinh của A.Q đã qua xác nhận thì đều có thế viết bài trên đó. Nên không có gì lạ khi trang wed có bức thư tỏ tình và đặc biệt là những bài viết về hotboy và hotgir trong trường chiếm nhiều diện tích nhất.

An vừa đến trường thì đã xảy ra chuyện khiến An cực khó chịu. Đó là từ học sinh đến giáo viên nhìn cô bằng những ánh mắt rất hỗn tạp. Ghen tị có, thắc mắc có, giận dữ có, ngưỡng mộ có. An trừng mắt nhìn thì họ liền quay đi. An đến canteen nhìn thấy Mai Anh nhưng vừa nhìn thấy cô là Mai Anh quay mặt đi, tỉnh bơ như không quen biết. Thi thoảng cô liếc nhìn An nhưnng là ánh mắt giận dữ. An không biết mình đã làm gì nhưng mọi người hôm nay rất lạ. Đến Quang và Huy cũng nhìn cô thắc mắc, muốn nói nhưng lại thôi. An không để ý nữa mà tập trung đọc cuốn tiểu thuyết mới mua.

Hôm nay lớp An được về sớm vì trống hai tiết. Cô đi gần đến cổng thì một giọng nói vang lên:

- Hoàng Linh An!

bạn đang xem “Cặp Đôi Băng Tuyết ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

An quay lại. Có ba cô gái đứng đó. Người đứng giữa khuôn mặt xinh đẹp nhưng kiêu ngạo, cắt tóc vic cá tính. Còn hai người hai bên thì có gương mặt trung bình khá nhìn cô mà nở nụ cười nửa miệng:

- Có gì không? - An lạnh lùng đáp

- Đi theo bọn tao.

- Vì?

- Đại tỉ tao muốn gặp mày.

- Tao không đi!

- Sợ rồi sao? - Đứa đứng giữa cười phá lên

- Bọn mày không đáng để tao phải sợ. - "Tao chỉ là đang trong tháng không tốt cho vận động thôi" An thầm bổ sung câu này trong lòng

- Không đáng? Mày biết tao là ai không?

- Vô danh!

- Mày.... - Cô nàng tức giận nắm chặt tay sau lại nở nụ cười ngạo nghễ nói với đứa bên phải - Huệ, nói cho nó biết, tao là ai?

Huệ bước lên, cung kính nói:

- Đây là Hà Bảo Yến, hotgirl trong trường, em gái hotgirl Hà Mai Linh và cũng là phó nhóm Crazy Girl.

- Hà Mai Linh? Là đứa con gái thiểu năng lần trước bị tao dọa chết đứng trên sân thượng phải không??

- Tao cấm mày nói chị tao như thế!

- Tao không rảnh đi chơi với bọn mày đâu. Về đây!

An đi còn chưa đến năm bước đã thấy cảm giác đau ở gáy, cô choáng váng rồi dần chìm vào bóng tối.

Đầu xuân năm mới chúc cả nhà vui vẻ, hạnh phúc, thành đạt nha Mùng 1 làm bài viết khai xuân thôi

*****

An tỉnh dậy. Khi lấy lại được hoàn toàn ý thức, An cố mở đôi mắt nặng trĩu, đầu cô đau nhức, cô cảm nhận được mình đang ngồi trên một cái ghế trong tình trạng chân tay bị trói. An cố gắng nhìn xung quanh nhưng chỉ là một màu đen lạnh lẽo. Cô rất mệt, mệt đến không muốn nhúc nhích. An biết nó không phải do thuốc mê vì loại thuốc đó vốn không có tác dụng với cô. An quyết định ngủ thêm một chút nữa. Vậy là cô tiếp tục chìm vào giấc ngủ không mấy thoải mái.

Đêm.

Trong ngôi biệt thự rộng lớn, đẹp lung linh với ánh đèn neon ngoài vườn và ánh đèn vàng xa hoa trong nhà. Ngoài cổng còn có vài ba con xe cảnh sát lóe lên ánh đèn xanh đỏ.

Bên ngoài, quản gia và vệ sĩ dáo dác đi tìm cô con gái cưng của ông chủ mình. Tiếng bộ dàm, tiếng gọi nhau, tiếng động cơ mô tô và ô tô vang dội trong đêm đen tĩnh mịch.

Bên trong, một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy toàn bộ phòng khách. Trên bộ bàn ghế sofa cao cấp có ba con người đang ngồi. Ông Minh - điềm tĩnh lạnh lùng, trên gương mặt anh tuấn không có dấu hiệu của thời gian hiện lên vẻ lãnh khốc. Nguyễn Trọng Trường - thư kí của ông Minh có vẻ mặt rất nghiêm trọng, theo ông Minh hai mươi năm anh biết một khi ông đã trở về bản chất vốn có thì nhất định sẽ có người sống không bằng chết. Người cuối cùng là thượng úy Lê Đức Khởi - trên người mặc cảnh phục ngồi trang nghiêm, vẻ mặt không kém phần nghiêm trọng, ông thực không hiểu sao lại có kẻ điên động vào con gái Hoàng Anh Minh cơ chứ? Đồng thời ông cũng không hiểu tại sao ông Minh lại bình tĩnh như thế?

- Chủ tịch, tôi nghĩ có khi nào tiểu thư đi với bạn nhưng quên không báo không?! - Trường nửa hỏi nửa khẳng định, ngờ vực nhìn ông Minh.

Ông Minh lãnh đạm trả lời:

- Trường, cậu cũng biết An nó không có bạn, không coi ai là bạn, không tin tưởng người ngoài nên không thể có chuyện nó đi với bạn. Tôi vừa hỏi Dung, con bé hết sức ngạc nhiên cùng lo lắng và đã đi tìm An, chứng tỏ An cũng không đi cùng Dung. Vậy chỉ còn một khả năng, đó là An bị bắt cóc!

- Nhỡ đâu tiểu thư bị lạc? - Thượng úy lên tiếng

- Ông nghĩ người có IQ 190 như nó có thể lạc trên mảnh đất nó sống 12 năm sao??

- Chủ tịch, tôi đã dò trên GPS nhưng không có vậy là tiểu thư đang ở ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy. Tiểu thư bị bắt cóc không dưới năm lần nên cô ấy có thể xoay sở được. Chúng ta nên cho người tìm ở các nhà kho bỏ hoang, đặc biệt ở ngoại thành.

- Được rồi! Thượng úy mong ông dốc toàn lực tìm kiếm. Trường, cậu đi cùng tôi. Gọi cho Chủ tịch Nam (bố Quân đó) và Trần Nhật Long nhờ người tìm giúp.

Trường nghe xong, ái ngái nói:

- Chủ tịch tôi nghĩ không nên nhờ ông Long. Trùm mafia và cảnh sát bắt tay với nhau nghe chừng không tiện lắm!

Thượng úy nghe xong cũng nghiêm trọng mà nhìn ông Minh:

- Chủ tịch Minh, tôi biết ông và Trần Nhật Long rất thân nhưng dù sao chúng tôi cũng là cảnh sát, hắn lại là trùm mafia, đấu đá nhau không dứt, không thể hợp tác.

- Được, vậy ông có thể không tham gia. Không tiễn! Đi thôi Trường!

*****

Trong một ngôi biệt thự khác, quản gia vội vã chạy vào, nghiêm trọng nói:

- Ông chủ, ông chủ, bên ông Minh thông báo tiểu thư bên đấy bị bắt cóc nhờ ông cho người trợ giúp.

Ông Nam đang ngồi xem ti vi liền bật dậy:

- Cái gì? Linh An bị bắt cóc sao? Ông cho toàn bộ vệ sĩ đi tìm. À, để lại 5 người trông biệt thự. Chuẩn bị xe cho tôi! Gọi Quân xuống.

- Con xuống đây rồi! Có gì thế bố?? - Quân ngơ ngác trước vẻ khẩn trương của bố mình.

- Linh An bị bắt cóc, đi tim cùng bố.

Bỗng chốc, một đợt hàn khí ập đến như sóng biển vây kín lấy Quân, cậu lấy chìa khóa xe rồi lạnh lùng nói:

- Con đi một mình!

Đến lượt ông Nam ngạc nhiên vì sự thay đổi nhanh chóng của con trai mình. Thở dài một tiếng. Ông bấm nhanh một dãy số.

*****

Một ngôi biệt thự khác nữa trong ánh đèn lộng lẫy nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Giọng nói trầm lạnh của chủ nhân ngôi biệt thư vang vọng:

- Ừ, người bên Minh vừa thông báo cho tớ rồi! Tớ đang chuẩn bị đi đây! Nam, cậu đến chậm rồi!

Nói xong, ông Long liền dập máy phũ phàng, ra đến cửa thì bị gọi lại:

- Đêm rồi mà bố đi đâu thế??

- Huy à? Con gái bạn bố bị bắt cóc nên bố đi tìm giúp. Ở nhà trông nhà nhé!

Khi động cơ của chiếc xe thể thao đen bóng mất hút, Huy lên phòng nằm xuống giường tưởng tượng ra buổi khai giảng ngày mai sẽ được nhìn thấy An mặc áo dài, lòng không khỏi dao động. Cậu chìm trong giấc ngủ với giấc mơ tuyệt đẹp mà đâu biết rằng con gái của bạn bố cậu đang không biết nơi nào

An nâng rèm mi lười nhác, nhìn xung quanh. Có ánh sáng từ cửa sổ nhỏ trên cao chiếu xuống. Nhưng.....tại sao An thấy nó mờ thế??? Lắc lắc đầu rồi mắt ra. Vẫn là thứ ánh sáng mờ ảo đó. An cố nhớ lại chuyện sảy ra trước khi ngất: cô nói chuyện với ba cô gái sau đó một cơn đau ập đến từ sau gáy, cô ngất đi, khi tỉnh thì trong tình trạng chân tay bị trói ngồi trên ghế, xung quanh tối om chỉ có một luồng sáng mờ ảo.

Xâu chuỗi tất cả lại thì kết luận là An bị bắt cóc. Bọn bắt cóc nhất định sẽ nhốt cô ở nơi ít người qua lại. Có thể ở ngoại thành hay nơi nào đó bị bỏ hoang. Hôm qua lúc An tỉnh thì hoàn toàn là màu đen nhưng giờ lại có ánh sáng, như vậy là cô bị bắt cóc ít nhất một ngày. Bố cô giờ chắc đang rất lo lắng, thậm chí bây giờ có thể ông đang lùng sục khắp thành phố này.

An khẽ thở dài. Giờ cô mới phát hiện miệng mình không hề bị bịt. Tại sao? Đến tên bắt cóc nghiệp dư nhất cũng biết phải bịt miệng để tránh sự cố.

Đúng lúc đó, tiếng két chói tai của sắt gỉ vang lên. Có ai đó đang đi vào....Không.....Có nhiều hơn năm người. An không thể nhìn rõ bọn họ. Cô chỉ nhìn được dáng người cao hay thấp, mập hay gầy và màu sắc trên người họ, còn những cái khác cô nhìn không rõ. An không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mắt mình nữa. Chẳng lẽ do va đập mạnh mà cô có nguy cơ bị mù?

An mở miệng định nói nhưng câu "Mày là ai?" không thể thoát ra, thậm chí nó còn không lên được cổ họng. Giờ cô đã hiểu tại sao chúng không bịt miệng cô. Vậy là hiện tại An bị "lỗi" hai giác quan.

Cô nhanh chóng kiểm tra ba giác quan còn lại. An nghe thấy giày cao gót nện vào nền - thính giác tốt; cô ngửi được mùi nước hoa đậm đặc của cô nàng nào đó - khứu giác tốt; cô cảm nhận được da thịt mình - xúc giác tốt.

Giờ thì hai giác quan cần thiết nhất trong lúc này đã không còn tốt, điều đó làm An hoảng sợ nhưng cô lại không hè bộc lộ ra. Tiếng giày cao gót ngày càng gần, mùi nước hoa ngày càng đậm. Có một bàn tay nâng cằm cô lên, quay qua quay lại khuôn mặt cô. Một giọng nữ ngọt ngào mà nũng nịu vang lên:

- Thiếu gia, đúng nó không thế???

Tên thiếu gia đó gật đầu không nói. An hất mặt mình ra khỏi tay hắn, dù không rõ nhưng An vẫn nhìn chằm chằm vào mặt hắn đầy giận dữ.

Bỗng một tiếng chát chói tay, An thấy má phải mình đau rát nhưng tuyệt nhiên cô không kêu lên tiếng nào. Đôi mắt bạc bị một màu u tối bao lấy. Giọng nữ đó lại vang lên nhưng đầy phẫn nộ:

- Con ranh, ánh mắt đấy là sao hả?? Ai cho mày nhìn thiếu gia với ánh mắt đó. - Cô ta ngừng một lát, đổi sang giọng nói đầy mị hoặc - Bây giờ mày cảm thấy thế nào, Hoàng Linh An? Khó chịu không khi mà vừa mù dở vừa câm? Mày biết tại sao không?? Đó là tác dụng của thuốc Blind And Dumb do người của bọn tao chế ra. Loại thuốc này sẽ làm người uống nó bị mù và câm trong vòng một tuần. Đây là liều thuốc thử nghiệm nên mày chỉ bị mù dở thôi. Mày nên cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

An nhếch mép cười khinh miệt. Hạnh phúc? Sau này chính bọn chúng sẽ là người phải cầu xin hai chữ đó.

"Chát" "Chát"

Hai tiếng chát chói tai lại vang lên. Giờ thì cả mặt cô vừa đau vừa nóng. Đôi mắt bạc càng trở nên lạnh lẽo mà nhìn vào mặt cô ta. Cô nàng bất giác rùng mình một cái, giọng trở nên run run dù đã cố kìm chế:

- Tao...Tao cấm mày cười kiểu đấy. Một lần nữa thì đừng trách tao. - Đổi giọng một lần nữa, cô ta nói - Ngoan ngoãn ở đây nha cưng. Nếu cố chống cự chỉ thiệt cho cô thôi

Sau đó cô nàng đủng đỉnh đi về phía sau. Thân ảnh của cô ta và tên thiếu gia đó dính vào nhau. Tất cả đi ra, khi cánh cửa sắt to đùng nặng nề chuẩn bị đóng, cô nàng quay lại nói:

- Quên nói cho mày biết mấy ngày cuối là lúc liều thuốc phát huy mạnh nhất. Mày sẽ mù hoàn toàn và cơn đau sẽ hành hạ mày nên chúc may mắn nhé!

Cô ta cười một tràng như phù thủy. Cánh cửa sắt đóng vào, lại một màu đen với ánh sáng mờ ảo vây lấy An. Cô thở dài một tiếng. Đây là lần thứ hai cô bị bắt cóc sau khi mẹ cô mất. Lần thứ nhất là ngay chính tang lễ của mẹ.

An còn nhớ, lần đó bị bắt cóc, cô bỏ ngoài tai tất cả lời đe dọa. Khi chúng gọi điện cho bố cô tống tiền, bắt cô lên tiếng. Cô đã nói một câu làm chúng đứng hình "Bố không cần cứu con! Con muốn chết!". Thế là chưa đầy 30 phút sau, bọn cướp vào tù bóc lịch còn cô thì về lấy con xe thể thao của bố dù không biết lái nhưng vẫn phóng ra đường. Nhìn bố lái nhiều cô cũng biết dựa trên lý thuyết. Cô lái tốc độ tối đa làm con xe chỉ như một cơn gió màu đen không thể định dạng. Cô bị đâm xuống một hồ nước. Nằm viện được hai ngày thì cô trốn viện về nhà và bị trầm cảm một năm. Cô không hề bước chân ra khỏi phòng dù chỉ nửa bước. Để thay đổi không khí cho cô theo lời khuyên của chuyên gia tâm lý, ông Minh đã gửi cô sang Mĩ với cô Vân quản gia. Ông Minh một tháng sang thăm cô khoảng 3 - 4 lần. Về sau bệnh trầm cảm của cô khỏi hẳn nhưng đồng thời tính cách của cô cũng thay đổi hoàn toàn.

Đoạn kí ức lần lượt hiện về, chuyện này kéo sang chuyện kia. Rốt cục An không chịu được mà hai hàng nước mắt trong suốt như pha lê thay nhau rơi xuống ướt đẫm chiếc quần bò. Cô bỗng nhiên nhớ mẹ và Dũng kinh khủng. Dần dần cô lại chìm vào giấc ngủ.

Ánh nắng không làm giảm đi cái lạnh của mùa đông. Trong chiếc xe ô tô, lòng ông Minh như lửa đốt nhưng vẻ mặt của ông thờ ơ như không liên quan đến mình. Các vệ sĩ của ba nhân vật nổi tiếng khắp thế giới đang lùng sục mọi ngõ ngách của thành phố để tìm một cô gái. Ở ngoại thành thành phố, một con xe moto phân khối lớn cũng đang đi tìm cô gái đó. Thành phố ban ngày vốn đông đúc giờ lại càng náo nhiệt khi trên đường đâu đâu cũng là xe moto và oto đen cùng với những con người mặc đồ đen trên người tỏa ra khí thế khiến người khác không thể chọc vào.

- Long, cậu hãy gọi Nam bảo gặp nhau ở khách sạn Bạch Kim, chúng ta nên bàn lại kế hoạch. - Giọng nói lãnh đạm của ông Minh vang lên qua điện thoại.

*****

Khách sạn Bạch Kim - Phòng Vip 3

Ba người đàn ông cao to ngồi trên ghế sofa cao cấp. Cả ba người đều được ông trời thiên phú về ngoại hình. Dù cả ba đều đã 40 nhưng không hề có một nếp nhăn, làn da màu đồng tăng lên sự nam tính và khí chất của họ. Cả ba người đều có bộ mặt rất nghiêm túc. Đến người luôn vui vẻ, khôi hài như ông Nam cũng trở nên nghiêm nghị. Hai người còn lại toát ra trên người hàn khí khiến người khác không rét mà run. Đặc biệt là ông Long. Mặc dù khí chất ấy là điều cơ bản của một ông trumg mafia thế giới nhưng cái vẻ lạnh lùng đến vô tình ấy cũng khiến người đối diện tim đập chân run.

- Từ hôm qua đến giờ vẫn chưa có một cuộc gọi nào từ bọn bắt cóc chứng tỏ chúng không bắt An vì lợi ích. - Ông Minh hai chân vắt chéo, dựa lưng vào ghế nói

- Đúng vậy! - Ông Nam gật đầu - Vậy chỉ còn một khả năng là chúng bắt cóc vì thù oán cá nhân.

- Hơn nữa chúng không biết thân phận của An. - Ông Long bổ sung

- Long, nếu là cậu, cậu sẽ giấu An ở đâu??

- Nhà hoang,.... Nói chung là những nơi không ai đến.

- Bọn bắt cóc này khá chuyên nghiệp vì chúng biết loại bỏ những phương tiện liên lạc của An.

- Tôi thấy..... - Ông Nam đang nói thì bị tiếng chuống điện thoại chặn lại - Alô!

"Bố, con tìm thấy manh mối!" - Câu nói của Quân trong điện thoại truyền đến lập tức làm trỗi dậy bản năng bảo vệ con của ông Minh, ông liền giật điện thoại trong tay ông Nam mà nói lớn

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan

Tên truyện: Hoa Linh LanTác giả: GàoThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

23-07-2016 15 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Tên truyện: Phong Lưu Gặp Kẻ Đa TìnhTác giả: Miss SunThể loại: Truyện TeenTình trạng:

22-07-2016 18 chương
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Thư gửi má

Thư gửi má

(khotruyenhay.gq) Nhiều lúc nghe má cằn nhằn con bực tức nên lấy tai phone gắn vào, đôi

29-06-2016
Ký ức gió và Vì sao xa

Ký ức gió và Vì sao xa

Giữa biển người xuôi ngược mênh mông, họ có trở về và lại tìm thấy nhau? Mong manh

29-06-2016
Mở ngăn kí ức

Mở ngăn kí ức

Đời mới hai mươi Đời mới ra đời Thì cứ vui – Q.B., "Ngày hai mươi" *** Em, Anh

23-06-2016
Độc thân tuổi 27

Độc thân tuổi 27

27 tuổi, cũng đã được một nửa của đời người. Ở cái tuổi biết mình đang từng

23-06-2016
Bài học cả đời

Bài học cả đời

Một thanh niên vì muốn tìm hiểu nước Đức, nên một mình đến nước Đức thuê chung

24-06-2016
Trúng lô

Trúng lô

Hắn rẽ đám người đứng lố nhố trước cửa Hội Đồng Xổ Số tỉnh cố len vào

23-06-2016

XtGem Forum catalog