XtGem Forum catalog
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 13 đánh giá )

Cặp Đôi Băng Tuyết - Chương 10

↓↓
- Bố, mẹ, cứu Dũng, Dũng chết mất!

bạn đang xem “Cặp Đôi Băng Tuyết ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Bà Nguyệt nhìn con gái với ánh mắt đầy hoảng hốt. Hết nhìn vết thương còn chưa khô máu trên chân An rồi nhìn đến Dũng đang nằm trên nền đất lạnh lẽo đầy bụi bẩn, trên người toàn vết bầm, hơi thở khó nhọc. Bà cảm thấy ruột thắt lại, quay sang người bên cạnh nói gì đó, rồi tức giận nói:

- Không thương lượng, không gọi cảnh sát, hôm nay tao sẽ không cho chúng mày mồ yên mả đẹp.

- Thử xem! - Tên mặt sẹo nhếch mép, cầm khẩu súng dí vào thái dương của An. An hoảng sợ đến không nói nên lời.

- Không......Không được! - Giọng Dũng yếu ớt gần như thì thầm

Bà Nguyệt cười khẩy, ánh mặt bạc sắc lạnh nhìn tên mặt sẹo:

- Trò này.....quả thực quá cũ rồi!

Vừa dứt lời, có một họng súng khác dí sát vào gáy hắn cùng tiếng lên đạn:

- Bỏ súng xuống, thả tiểu thư ra!

Bà Nguyệt trấn tĩnh con gái mình khi An nhảy đến chỗ Dũng. Cô cắt trói chân rồi ngồi ôm Dũng vào lòng.

An ghì chặt lấy thân thể không còn chút sức lực của Dũng mà khóc nức nở. Dũng yếu ớt đưa tay lên quệt nước mắt cho An, thì thào nói:

- Đừng khóc! Tớ không sao! Không đau chút nào hết! Cậu ổn là tốt rồi! - Rồi cậu nở một nụ cười gượng gạo

An không nói gì chỉ khóc, tay càng siết Dũng mạnh hơn như thể sợ mất cậu vậy. Bà Nguyệt đau lòng nói:

- Đưa tiểu thư đi! Tôi không muốn con bé chứng kiến những chuyện này!

Hai người đằng sau nghe lệnh liền lập tức đến chỗ An. An dìu Dũng ra xe, chiếc xe lăn bánh tiến thẳng đến bệnh viện.

Khi chiếc xe chuyển bánh, ông Minh nhếch mép cười nhạt:

- Mày thật ngu ngốc khi mà chọn địa điểm hẹn là nơi giam giữ con tin.

- Theo tao biết đây là vụ đầu tiên khiến mày dẫn theo cô vợ xinh đẹp của mày đi đúng không? Quả không hổ danh là phu nhân của tập đoàn J.A.M, ngoại hình quả là xuất chúng như lời đồn. Nếu mà được chết trong hương vị của cô em thì....... - Tên mặt sẹo nở một nụ cười gian tà.

Mặt ông Minh tối sầm lại. Ông chưa kịp tiến lên cho hắn một trận thì...

"Bốp"

Thanh gậy sắt bên cạnh bà Nguyệt khi nãy đã bay thẳng vào đầu hắn. Hắn kêu lên thảm thiết:

- Đấy là còn quá nhẹ cho tội xúc phạm tao! (Tiếng Anh) - Mặt bà Nguyệt tối sầm lại, mắt ánh lên tia lạnh lẽo đầy chết chóc. Bà Nguyệt là người di truyền cho An tật loạn ngôn. Có điều, An nặng hơn.

Tên mặt sẹo ngớ người không hiểu nhìn ông Minh. Ông nhếch mép cười:

- Mày chết chắc rồi!

Ông chưa dứt lời thì bà Nguyệt đã tiến đến gần tên mặt sẹo. Gật đầu cho tên vệ sĩ cầm súng đằng sau lui ra. Thanh gậy sắt được bà lấy chân hất lên rồi lấy tay bắt lấy. Bà xoay xoay cây gậy một cách điêu luyện, đi quay tên mặt sẹo vài vòng, hưởng thụ gương mặt sợ hãi cũng cơ thể đang run rẩy của hắn.

- Đầu tiên, tao sẽ liệt kê tội trạng của mày: Tội nặng nhất: Bắt cóc bảo bối của tao - người sau này sẽ kế thừa tập đoàn J.A.M. Tội nặng nhì: Xúc phạm tao. Tội nặng thứ ba: Gây khó khăn cho J.A.M bằng dư luận mà đặc biệt toàn là tin nhảm. Đối với chồng tao.... - Bà ngừng một lát, liếc sang ông Minh đang nở nụ cười thú vị - Mày thêm tội nữa là nhìn tao quá 5 giây. Chỉ với bốn tội này thôi mày sẽ phải......chết - Bà Nguyệt có kéo dài giọng, ghé sát tai hắn nói

Ông Minh đang cười, mặt lập tức đanh lại:

- Nguyện, không được gần quá 30 cm! - Ông Minh cao giọng vẻ chiếm hữu

- Đợi một chút rồi em sẽ bù lại cho anh. - Bà Nguyệt nở nụ cười hạnh phúc trước cơn ghen vô lý của chồng.

Dứt lời, bà vung cây gậy sắt trong tay "Bốp". Một tiếng phát ra từ một lực rất mạnh. Tên mặt sẹo vênh mặt hẳn sang một bên, tung người xuống đất, máu chảy ròng từ trán xuống ướt đẫm một bên mặt, thậm chí hai cái răng còn bay ra cùng ngụm máu trong miệng hắn.

Ông Minh cười lạnh, ngăn bà Nguyệt chuẩn bị bồi thêm nhát nữa:

- Từ từ, để anh chơi cùng với chứ!

Bà Nguyệt liền hạ tay xuống, cười hiền, tung cây gậy về phía ông Minh rồi quay người đi ra. Nhân cơ hội đó, tên mặt sẹo gượng người dậy, cầm khẩu súng ban nãy hắn thả xuống đất, ngắm thẳng vào bà Nguyệt.

- Nguyệt, cẩn thận! - Ông Minh chụp cây gậy, hoảng hốt mà ném nó về phía hắn. Đồng thời, tiếng nổ vang lên. Cậy gậy bay đến đâm thẳng vào tâm mi của hắn nhưng cũng đã muộn. Đường đạn không bị lệch, nhằm thẳng bà Nguyệt bà bay đến với tốc độ kinh người. Tất cả như một thước phim quay chậm. Ông Minh cố chạy lên đẩy bà Nguyệt ra nhưng không kịp. Bà Nguyệt kêu lên một tiếng, nét mặt bà đau đớn nhìn ông Minh. Màu đỏ của máu bị che dấu bởi màu đen bóng của áo bà. Ông chạy vội đến đỡ bà, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi. Ông rút súng, hai tiếng nổ nữa vang lên. Hai viên đạn găm thẳng vào ngực tên mặt sẹo đang gắng ngồi dậy. Dòng máu chảy từ vết thương làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi của hắn. Hắn gục xuống và chết ngay tại chỗ. Đúng lúc đó, An xuất hiện ở cửa, vì lo lắng nên cô quay lại, đập vào mắt cô là cảnh bố ôm mẹ cô gào khóc, vẻ mặt đau đớn tột cùng. An ngồi bệt xuống đất, nước mắt đã tràn mi từ bao giờ. Khuôn mặt cô tai xanh nhìn vẻ mặt đau đớn trắng bệch của mẹ. Cô hét lên:

- Bố, bệnh viện!

Ông Minh bừng tỉnh từ trong nỗi đau, cấp tốc bế bà Nguyệt lên xe cùng An. Ba tên kia bị bắn chết tại chỗ. Căn nhà đó bị đốt chỉ còn là đống tro tàn.

- Hộc.....hộc....

Hơi thở An dồn dập khi nhớ về nó. Cô nhớ như in cảm giác bất lực khi nhìn Dũng bị đánh mà không thể làm gì, nhìn mẹ gục ngã mà đến kêu cũng không không kêu được. Cổ họng như bị nghẹn lại. Miệng An trở nên khô đắng. Cô nhớ hơi thở khó nhọc cùng lời nói "Mẹ yêu con, con không sao là tốt rồi" qua ống thở oxi của mẹ. Nhớ thân thể cứng đơ, lạnh toát của Dũng khi đi ra cùng bác sĩ với câu nói quen thuộc "Xin lỗi! Chúng tôi đã cố hết sức". Bác sĩ nói Dũng vốn có thể trạng yếu ớt cùng bị nội thương nặng gây xuất huyết. An không thể chịu được đả kích quá lớn. Người mẹ mà cô luôn yêu thương cùng ngưỡng mộ và người bạn thân nhất của cô đã rời xa cô trong cùng một ngày - đó là sinh nhật An. Họ vì cô mà chết. Ngày sinh nhật cô được biết đến là giỗ của họ.

An cười chua xót. Một cô bé 12 tuổi từ con người vô tư, lạc quan trở thành người kiệm lời, lạnh lùng, bất cần. An bị trầm cảm một năm. Cô luôn nhốt mình trong nhà. Khi ở Mĩ, một lần tình cờ cô xem giải Teakwondo thế giới, cô quyết định trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ những người cô yêu thương. Trước đây, An chỉ coi Teakwondo là công cụ nhưng giờ nó là niềm đam mê của cô.

Nghĩ đến đây, cô thấy giờ mình thật vô dụng. Đã mù lại còn câm. An không chịu nổi cái ý nghĩ đó. Cô cố gắng tháo dây trói. Tay cô bị trói đằng sau trở nên tê nhức. May chúng buộc không chặt lắm. An xoa xoa cổ tay bầm tím do dây trói rồi cúi xuống cởi trói chân. An cố nghĩ cách để có thể ra ngoài. Chắc chắn bọn chúng sẽ cử người canh giữ bên ngoài, với tình trạng hiện giờ của cô thì kêu cứu không được, chạy cũng không được, thoát bằng cửa sổ rất khó khăn mà lại dễ bị phát hiện. Đánh nhau thì cô làm sao ăn được mấy người đó nếu nhìn không rõ.

An chợt nảy ra một ý với ánh nắng vàng ươm ngoài kia. Cô đi thật nhẹ nhàng đến nơi có ánh sáng. Không may cô chạm chân vào chiếc ghế nhựa và phát ra tiếng động. An nhắm mắt đợi tình huống tiếp theo. Bọn chúng sẽ xông vào và công sức cởi dây trói ban nãy của cô thành công cốc. Nhưng cô nghe tiếng bọn chúng bên ngoài vọng vào:

- Gì thế?

- Chuột thôi! Nhà kho này lâu rồi, có chuột là đương nhiên!

An thở phào rồi đi tiếp. Cô đoán cửa chính - nơi bọn chúng canh gác ở bên trái cô vì bên ấy phát ra tiếng nói của bọn chúng. Đến nơi, An sờ tay, là dạng cửa sổ kéo. Cô cố nhìn đồng hồ, dựa theo kim thì giờ là 3 giờ 15 phút. Tầm này mặt trời rất gay gắt. An thầm cảm ơn mùa đông năm nay không lạnh lắm. Cô mở cửa sổ một cách khó nhọc. Có lẽ do lâu nên đã bị gỉ sét. Chỉ cần he hé một chút thôi cũng được. Nó nhích ra một chút và phát ra tiếng kêu nho nhỏ. May không có ai nghe được.

An tháo đồng hồ, hướng về phía ánh nắng. Lập tức, mặt đồng hồ phản chiếu ánh sáng mặt trời. A mong có ai đó nhìn thấy mà chạy lại. Nhưng phải là người giỏi giỏi chút chứ nếu là mấy bác nông dân thì không sống nổi mất.

Một lúc lâu sau, khi tay và chân An bắt đầu tê cứng thì có tiếng động cơ moto chạy đến, sau đó là tiếng oto. An thấy nguy rồi, bọn chúng quay lại rồi. Lần này cô chết chắc.

Nhưng mà.....cuộc hội thoại sau đó đánh tan suy nghĩ của An cùng thắp lên cho cô một tia sáng:

- Chúng tôi thấy ở đây phát ra ánh sáng. Có ai ở trong sao?

- À không!! Anh trai chúng tôi làm thí nghiệm trong này nên mới như thế!

- Thí nghiệm? Ở một nơi như thế này?? Phản ứng gì kì cục thế? Sao các anh ăn mặc như thế?

Bọn chúng bị hỏi như thế, nhất thời không biết trả lời ra sao, nói năng ấp úng.

Im lặng một lúc, tiếng đánh nhau vang lên. Cánh cửa bật mở, Quân vào đầu tiên, sau đó là ông Minh, ông Nam và ông Long. Đập vào mắt họ là hình ảnh An đứng bên cửa sổ, tay cầm đồng hồ, quần áo đồng phục bụi bặm, bẩn thỉu.

Mọi người chạy lại, Quân dồn dập hỏi:

- An, em có sao không?

An ngơ ngác nhìn người không rõ trước mặt, chỉ thấy giọng nói rất quen:

- Ưm.....Ưm.....

Quân chấn kinh đứng bất động nhìn An. Bọn chúng làm gì cô thế này? Ông Minh nắm vai An, siết chặt:

- An, con làm sao thế?? Bố đây!

- Ưm....Ưm....

An nắm tay chỉ chĩa ra ngón cái và ngón út đưa lên tai. Quân hiểu ý đưa điện thoại cho An. Cô không cầm mà đan hai tay vào nhau, ngón cái bấm bấm trong không trung. Quân ngơ một lúc rồi mở giao diện tin nhắn cho An. May mà An thuộc lòng bàn phím cảm ứng nên việc nhắn tin không nhìn với cô khá dễ dàng:

"Con xin lỗi! Hiện giờ con không thể nhìn và nói do loại thuốc mà chúng cho con uống"

- Vậy sao?? Nó có tác dụng trong bao lâu?? - Ông Minh hỏi

"Một tuần."

- Được rồi! Đưa An về đã!

"Ai thế?"

- Người có giao kèo với em

"Sao anh lại ở đây?"

- Tìm cô tiểu thư mất tích là em chứ sao!

Khi ra đến ngoài, ông Minh cảnh giác nói:

- Thật kỳ lạ. Không thể nào bắt cóc chỉ có hai người canh gác như vậy. Quá dễ dàng đến mức đáng nghi.

- Đúng vậy! - Ông Long đồng tình - Nếu là tư thù thì chúng còn muốn dày vò An dài dài. Lần sau cháu nên cẩn thận một chút.

Khi cả đoàn xe rời khỏi đó chỉ để lại khói bụi mịt mù. Lúc này mới có một bóng đen xuất hiện cạnh nhà kho, nở một nụ cười thâm hiểm.

"Nhờ" bọn bắt cóc mà An phải ở nhà tĩnh dưỡng một tuần. Cô ả kai nói quả không sai. Sang ngày thứ 3, trong mắt An không có nổi một tia sáng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện này nhưng vào một buổi sáng, khi tỉnh dậy thấy mình không nhìn thấy được dù là ai cũng sẽ hoảng sợ. Sang ngày thứ 5, mắt An đau đến mức nổ ra, nó nhức, nó nhói, nó đau như thể có ai đang móc mắt cô ra vậy. An đau đến không ngủ được. Để kiềm chế cơn đau, cô đã uống rất nhiều thuốc giảm đau. Trong những ngày này, Quân thường xuyên đến thăm cô. Mỗi lần cậu đến, An không đau đến mức quằn quại cũng đau đến phát ra tiếng kêu. Mỗi lần như vậy, một nỗi đau bỗng dâng trào trong cậu.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Thuê mẹ cho con

Thuê mẹ cho con

Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn. *** Đã một hai hôm nay ông già

24-06-2016
25 tuổi, em...

25 tuổi, em...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") *** 25

27-06-2016
Túi gạo của mẹ

Túi gạo của mẹ

Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con

26-06-2016
Vết rạn

Vết rạn

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi

24-06-2016
Tuyết

Tuyết

(khotruyenhay.gq) Tuyết của cô ấy, là màu trắng... Tuyết của tôi, lại là màu

28-06-2016