- Quân, là gì thế?
bạn đang xem “Cặp Đôi Băng Tuyết ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Quân hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng nói
"À.....Đó là chiếc điện thoại của An"
- Sao cháu biết đó là điện thoại của con bé?
"Trong điện thoại có hình em ấy"
- Cháu đang ở đâu??
"Ngoại ô phía Tây thành phố. Cháu đang đứng ở chỗ một cây đa ven đường. Giờ cháu xe tìm tiếp."
- Được rồi! Cảm ơn cháu!
Cúp điện thoại rồi ông Minh quay sang nói:
- Tìm thấy điện thoại của An ở ngoại ô phí Tây.
- Đi thôi!
*****
An tỉnh dậy. Có lẽ nỗi cô đơn luôn làm cho người ta phải hồi tưởng lại những gì đã qua. Trước giờ cô vẫn luôn một mình nhưng không đến nỗi như lúc này. Cô luôn lấy âm nhạc và sách vở làm bạn. Lúc quá đỗi buồn chán thì cô tìm đến Dung. Nhưng giờ tất cả những thứ ấy đều không có. Cô biết lần đầu mình bị bắt cóc là năm cô mới 16 tháng tuổi. Còn từ lúc biết nhớ thì là năm 2 tuổi. Là con gái độc nhất của tập đoàn hùng mạnh J.A.M mà không trở thành mục tiêu béo bở cho bọn bắt cóc thì thì còn lạ hơn việc rắn hổ mang không có độc. Số lần cô bị bắt cóc chính xác là 56 lần trong 12 năm. Mỗi lần như vậy thì bố cô lại đem người đến cứu cô.
Lúc đầu, An tất nhiên có sợ nhưng dần dần như một dạng chai lì, cô không sợ nữa, không gào khóc, không kêu cứu cũng không chống trả vì cô biết rằng chúng cần cô. Lần này, thì cô cam đoan là vì tư thù cá nhân.
Thứ nhất: chúng làm cô mù và câm tạm thời cốt là muốn cô không thể nhìn mặt bọn chúng và hỏi nhiều làm chúng lỡ lời. Đồng thời cũng muốn hành hạ cô.
Thứ hai: tên được gọi là thiếu gia đó là tên cầm đầu hoặc thân cận của tên cầm đầu, mà một người thế lực thì không có lí do để bắt cóc tống tiền.
Thứ ba: Chúng không biết thân phận của cô, nếu biết chúng sẽ không mạo hiểm tuyên chiến với tập đoàn J.A.M và Chim Ưng. Bố cô vốn có rất nhiều mối quan hệ, nếu cô nhớ không nhầm thì bố cô từng nhắc đến bố cô, ông Nam và ông Long Long gì đó là bộ ba chơi thân. Ông Long là chùm mafia thế giới, nắm giữ 51% đất đai trên thế giới, thâu tóm hầu hết các bang hội trên toàn thế giới. Dù người ngoài không biết nhưng cũng không dại mà chọc vào ông Minh.
Không biết thân phận của An tức là không biết lợi ích mà An mang lại. Như vậy chỉ có thể là thù cá nhân. Cô cảm thấy thật tốt khi chúng không cho cô uống loại thuốc nào đó ảnh hưởng đến bộ não.
An ngẩng đầu lên, bỗng cô thấy nơi này rất giống nơi đó - Cái nơi ám ảnh cô suốt cả cuộc đời
này.
Trong một lần, An đi chơi với Dũng. Khi đó hai người mới 12 tuổi và ngày hôm đó là sinh nhật tròn 12 của cô. Trong khi đợi Dũng đi mua nước, An bị một người chụp thuốc mê rồi đem lên xe. Đúng lúc đó, Dũng đi về không thấy An đâu liền chạy đi tìm. Đến một đoạn đường vắng thì thấy An bất tỉnh trên vai một tên cao to như lực sĩ. Cậu liền chạy đến cản lại và cũng đi cùng luôn.
Khi An tỉnh lại, một màu đen khịt, chỉ có chút ánh sáng le lói qua quạt thông gió, chân tay bị trói, miệng bị bịt bằng băng dính. Cô liền nhớ ra mình bị bắt cóc, nhếch mép cười khổ rồi như mọi lần ung dung ngồi đợi. Bỗng có gì đó cựa cựa ở tay cô. An giật mình khi nhận ra có người nằm cạnh. Trong đầu cô liền hiện lên hình ảnh nhân vật chính bị nhốt trong phòng chứa đầy xác người trong phim Mĩ. Cô nén sợ hãi, lay lay rồi ưm mấy tiếng. Người kia cầm tay cô rồi cũng ưm lên. An cúi xuống chỗ tay bị trói của người ấy, cọ miệng mình vào biểu thị ý tháo băng dính dùm. Rồi hai người cởi trói cho nhau luôn. Xong xuôi, An mới lên tiếng hỏi:
- Ai đấy?
- Tớ đây!
- Tớ là ai?? Mà nghe giọng quen quen.
- Tớ, Dũng!
- D....D.....D....Dũng - An kinh ngạc đến mức lắp bắp - Sa......sa.....sao cậu lại ở đây???
- Đi tìm cậu nên cũng vào đây luôn.
- Có gọi người lớn không???
- Không! - Không một giây suy nghĩ, Dũng trả lời tỉnh bơ
- Why not call adults? Stupid! (Sao không gọi người lớn? Ngốc!) - An cao giọng quát.
- Ai biết được lần đầu tớ gặp tình huống này! - Dũng bịt tai, cãi lại. Cậu hiểu An mỗi khi tức giận hay bị loạn ngôn. Sang tiếng Anh nhẹ hơn, sang tiếng Nhật là cực kì tức giận. Cậu thấy may mắn khi An nói tiếng Anh.
- Rồi! Tạm chấp nhận! - An nhẹ giọng nói, cô quên mất, không phải ai cũng như cô.
Bỗng hai cánh cửa bật mở. Một tên đàn ông cao to mặc áo sơ mi trắng điểm chấm đỏ khoác ngoài là chiếc áo vest không cài khuyu đi vào. Trên gương mặt thô kệch, làn da đen sạm là vết sẹo dài dọc trên má. Trên đôi môi mỏng gắn một nụ cười theo An nhớ là phát buồn nôn. Do ánh sáng mạnh và đột ngột làm An phải nheo mắt gần như nhắm lại, tay phải đưa lên che trước mặt:
- Quả không hổ là con gái Hoàng Anh Minh. Chưa gì đã thoạt ra khỏi đám dây rợ đó rồi.
An nhếch mép, đôi mắt bạc phát huy sự lạnh lẽo vốn có:
- Ông bác quá khen rồi!
- Hừ... Có người muốn nói chuyện với mày này! - Hắn hất mặt, một tên đứng cạnh đưa điện thoại cho An. An còn chưa kịp nói gì, bên kia đã truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng:
- An? An à? Con có sao không? Có thương tích hay đau đớn gì không? Bọn nó có làm gì con không?
- Mom! They swaped me, slapped me! It hurts! Mom! (Mẹ! Chúng đánh con, tát con! Đau lắm! Mẹ ơi) - An nói giọng đau đớn đến xé lòng.
Bọn chúng nhìn nhau không ai hiểu gì hết. Chỉ riêng Dũng đang run rẩy nãy giờ thì lại nhoẻn miệng cười.
- Why do they dare? (Sao chúng dám?) - Bên kia truyền đến giọng nói tức giận đến nghiến răng của bà Nguyệt.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Từ giờ có đoạn hội thoại nào tiếng nước ngoài, t/g sẽ ghi chú bên cạnh nhé!! Vốn từ của t/g có hạn, có gì sai thì các bạn nói để mình edit lại
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Hai người nói chuyện một lúc làm bọn bắt cóc không chịu được mà giật lấy điện thoại:
- Hai người nói đủ chưa?? Nên nhớ con cô em bị bắt cóc chứ không phải đi nghỉ dưỡng đâu nhé! Nếu cô em mà không giao số tiền 500 triệu ở địa điểm và thời gian như tao nói thì........ - Hắn cố ý kéo dài giọng ra - Cửa khẩu Trung Quốc sẵn sàng chào đón con bé
Hắn cúp máy, một tràng cười ngạo nghễ vang lên. Hắn lại sai người trói An với Dũng lại. Lần này phải trói thật chặt đề phòng chuyện ngoài ý muốn. Cánh cửa đóng lại, một màu đen với chút ánh sáng bao trùm lấy An và Dũng. Lúc này, Dũng mới lên tiếng hỏi:
- Sao ban nãy cậu lại nói với cô ấy như vậy??
- Cậu biết gì về mẹ tớ? - An hỏi kèm theo nụ cười ranh ma
- Trả lời tớ trước đi.
- Tớ sẽ nói sau. Trước hết, trả lời câu hỏi ban nãy của tớ?
- Ừm.....Mẹ cậu là người Việt gốc Anh. Tên là Hoàng Ánh Nguyệt. Ngoại hình trẻ như con gái 20 nhưng thực ra đã 35 tuổi.
- Thế thôi đúng không?
Dũng gật đầu
- Mẹ tớ là người của Hoàng gia Anh tên là Jennifer Alexandra. Sang Việt Nam yêu rồi cưới bố tớ nên lấy luôn họ Hoàng tên Ánh Nguyệt cho dễ gọi. Mẹ tớ là tuyển thủ Teakwondo số một thế giới. Không chỉ trong thi đấu, mẹ còn có khả năng thực chiến khi thường xuyên đánh nhau với những kẻ cậy lớn ức hiếp bé. Cậu tin được không, mẹ tớ trông hiền vậy mà trước kia một thời chị cả trong giới ngầm đấy! - Nói đến đây, An bật cười còn dùng thì ngẩn ra, cô tiếp tục - Cậu hiểu định nghĩa chị cả là sao không? Mẹ tớ không chỉ đánh nhau giỏi mà còn thông thuộc các loại súng ống và rất giỏi phi tiêu. Mẹ kể trước kia bố với mẹ là hai kẻ không đội trời chung. Bố luôn kiêu ngạo, lạnh lùng, là dân chơi, là đại ca một băng đảng. Mẹ rất ghét loại người kiểu ấy nhưng mà "ghét của nào trời trao của ấy".
- Tớ thấy bố cậu rất hiền mà! - Dũng chấn kinh trước tin vừa nghe được
- Ừ, là do sau khi gặp mẹ, bố trở nên dịu dàng như thế nhưng cậu sẽ tan vỡ hình tượng khi thấy bố tớ nổi giận đấy!
- Cậu thấy rồi sao??
- Nhiều là đằng khác. Bố nổi giận với tất cả đàn ông đến gần mẹ, không được nhìn quá 5 giây!
Dũng ngẩn người part 2 còn An khúc khích cười.
Bỗng có tiếng đoàng chặn đứng nụ cười trên môi An làm nó trở nên cứng ngắc. Mặt că hai người trở nên xanh xám:
- Đó.....đó là tiếng súng sao?? - Giọng An run run.
Dù đã nghe tiếng súng ngoài đời vài lần nhưng cô vẫn không khỏi có cảm giác sợ hãi. Bỗng cô nghĩ đến tình huống xấu nhất mà gào lên:
- Mẹ, bố!
- An bình tĩnh đi! Họ rất giỏi, không phải sao? Họ nhất định không sao đâu! - Dũng mặc dù rất rất sợ hãi nhưng vần cố gắng trấn an cô bạn.
Nhưng sau lời nói đó, 3 - 4 tiếng súng nữa nổi lên. An và Dũng nhìn nhau, mặt trắng bệch không còn giọt máu.
- Không được.....Không được... - An lẩm bẩm - Dũng, tháo dây trói trước đã.
Hai người thử cách cũ nhưng không được. Chúng buộc chặt quá. Đến mức tay An đã mất đi cảm giác và trở nên lạnh toát.
- Dũng, tìm xem có gì dùng được không?
- Không cần tìm nữa đâu. Chỗ kia có chai thủy tinh!
Chai thủy tinh ở gần ánh sáng, phần đáy trai phản chiếu lại ánh sáng bảy màu. An với Dũng nhảy qua đó. Đó là chai vodka uống dở còn chưa đến nửa.
- Dũng tránh ra!
Khi An chắc sẽ không vào Dùng liền thả chai rượu xuống. Mảnh vỡ bắn tung tóe. Một mảnh cắm thẳng vào bắp chân cô. An không kêu mà nhíu mày. Rượu cũng bắn lên chỗ bị thương. Cồn làm cô xót đến mất cảm giác.
- Sao không An? - Dũng hoảng hốt kêu lên.
- Không sao, không có thời gian đâu, nhanh lên.
Khi đang cắt trói chân thì cánh cửa lại bật mở. Ánh sáng mạnh đột ngột làm mắt đau nhức. Bui tung lên như màn sương đục ngầu. Lại tên mặt sẹo chạy vào cùng ba tên khắc đằng sau. Chúng gấp gáp mà tóm chặt lấy An, không quan tâm bọn trẻ đang làm gì mà chỉ biết đưa An đi.
- Các người làm gì thế?? Thả tôi ra! - An gào lên, giãy dụa khi có tên vác cô lên
- Mấy người đưa cậu ấy đi đâu? - Dũng thét lên. Nhanh chóng cắt nốt đây trói. Cậu cứa mạnh đến nỗi tay xước xát, bật máu - Không được! - Dũng thét lên khi thấy chúng đi xa dần, dây trói đứt, Dũng lao như bay, dùng bàn tay đầy máu kéo áo tên vác An lại. Một tên thấy vậy, liền nhấc Dũng lên ném ra sau như ném một con thú nhồi bông. An gào lên, cô khóc. Chưa bao giờ cô khóc nhiều và thảm thương đến thế. Dũng đau đớn đứng dậy một cách khổ sở, loạng choạng lao vào cắn tên vác An. Hắn mặc áo cộc tay nên vết cắn bật máu. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú, ném An xuống đất, hất Dũng ra xa, tay còn lại nhấn vào vết cắn:
- Nó cắn tao! Mẹ kiếp!
Cơn tức giận làm hắn mất hết nhân tính, lao vào đánh Dũng. An gào lên, chạy đến cản nhưng bị hất ra. Tên mặt sẹo lạnh lùng nói:
- Đánh thằng oắt đó cũng được nhưng đừng làm thương con bé.
Tên mặt sẹo giữ An lại. Cô gào thét đến lạc giọng, giãy dụa đến mệt mỏi thậm chí.....cô cầu xin hắn. Lần đầu trong đời cô cầu xin một ai đó nhưng hắn hoàn toàn không để tâm mà cười lạnh:
- Nếu không phải bố mẹ mày dồn tao đến đường cùng, tao sẽ không đến mức phải đánh một đứa trẻ con.
Hằn kìm cô mạnh hơn. An không giãy được nữa, chỉ biết giương mắt nhìn Dũng bị đánh. Mặt cô không còn chút máu, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt đến thảm hại.
Một đứa bé 12 tuổi bị một tên to như trâu đánh không thương tiếc. Thậm chí, hắn còn vừa đánh vừa chửi rủa. Dũng có sức khỏe không được tốt. Ốm nhiều, đến mức môn thể dục phải miễn. Vậy mà.......Vậy mà...lại bị đánh như vậy. Là do cô. Đúng vậy, Dũng bị như vậy là do cô. Dũng nằm úp người xuống thở dốc, trán nhăn lại nhưng không hề có một tiếng kêu thoát ra khỏi miệng. Tên kia thấy thế, bản tính cầm thú càng lộ rõ:
- Lì à? Lì này, lì này, mày kêu lên cho tao!
Sau mỗi chữ "này", lực đánh càng mạnh. An gào khóc.
- Bọn mày dừng lại cho tao! - Giọng nói của người đàn ông trầm mà đầy uy lực làm tên kia dừng lại. Bên cạnh ông là một người phụ nữ mặc đồ đen bó. Đằng sau là rất nhiều người đang chĩa súng về phía bọn chúng.
Nhìn thấy hai người ấy, An lập tức vỡ òa:
Chương trước | Chương sau