XtGem Forum catalog
Anh sẽ cầm tiền và yêu em

Anh sẽ cầm tiền và yêu em


Tác giả:
Đăng ngày: 30-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 113 đánh giá )

Anh sẽ cầm tiền và yêu em

↓↓

- Anh nghĩ rồi. - Việt lắp bắp.

bạn đang xem “Anh sẽ cầm tiền và yêu em” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Anh nghĩ gì?


- Mai anh đưa em về gặp mẹ anh.


- Nhưng mà em sợ lắm.


- Chỉ là giả vờ thôi mà.


- Nhưng mẹ anh dễ tính không?


- Mẹ anh dễ tính lắm, em đừng lo.


Vy mỉm cười. Nó đứng dậy vỗ vai Việt tạo sự yên tâm rồi đi vào bếp.


- Em làm gì thế? - Việt đứng lên nhìn theo Vy.


- Em nấu cơm. - Vy quay lại ngơ ngác.


- Thôi hôm nay anh khao em đi ăn.


- Ăn cơm chiên thập cẩm nhé.


- Ừ đi!


- Đi đâu?


- Ơ, đi ăn.


- Anh nấu đi, nấu để cho em tự tin mai về nhà anh. - Vy tủm tỉm.


- Nhưng anh không biết nấu.


- Để em dạy anh. - Vy chạy lại kéo tay Việt vào bếp.


Việt chỉ im lặng đi theo dù là lòng bị bắt ép ...





Cuối cùng cũng xong. Nhưng Việt nghĩ là không ăn được. Nó không dám ăn. Ngồi đeo cái tạp rề nhìn Vy nghiêm trọng. Vy cầm cái thìa lên...


- Anh thả lỏng ra... yên tâm, dù không ngon em cũng ăn hết. - Vy đưa 1 thìa lên miệng...


- Nhưng anh đói lắm. - Việt nhìn theo cái thìa.


- Uầy... ngon lắm. - Mắt vy long lanh nhìn Việt.


- Để anh thử. - Việt cũng thử 1 thìa ăn.


- Đúng không?


- Đói nên ăn cái gì cũng ngon... - Việt cười xòa rồi tiếp tục ăn...


Mọi chuyện có lẽ càng lúc càng thú vị. 


- Đi xem phim anh nhớ. - Vy nhìn Việt chờ đợi.


- Anh không thích xem phim đâu, buồn ngủ lắm.


- Em không thích xem phim tình cảm, mà có buồn ngủ thì cho anh mượn vai.


- Chiều em nhất đấy.


...


Vy chạy vào quầy mua vé. Nó giành với Việt. Nó thích thế. Việt cũng thấy thoải mái, nó thấy Vy cũng đáng yêu và luôn làm người khác yên tâm và thoải mái.


- Người yêu anh đáng yêu nhỉ?


Trang đột nhiên xuất hiện, tựa đầu vào vai Việt. Việt im lặng không phản ứng gì. Trang như một bóng ma lởn vởn quanh Việt trở thành điều không có gì là lạ.


- Giờ anh đổi khẩu vị sang trẻ con à?


- Ít ra, đấy sẽ là vợ anh...


- Em vẫn chờ anh mà...


- Xin lỗi vì có người khác đang chờ anh. - Việt nói rồi đi ra chỗ Vy. Nó mặc kệ Trang đứng đấy. Nó muốn đi đến chỗ Vy thật nhanh để tìm lại cái sự yên bình vừa bị Trang cướp đi.


- Ai thế anh? - Vy đưa vé cho Việt rồi nhìn Trang.


- Bạn cũ thôi.


- Vào đi anh. Hay lắm.


Việt nắm lấy cánh tay Vy. Vy không thấy lạ, Việt rất hay nắm cánh tay Vy...


***


Sáng chủ nhật.


- Mẹ, con đi đón bạn gái sang đây! - Việt ngó đầu vào bếp nói to.


- Ừ. - Mẹ Việt tỉnh bơ như biết trước.


- Con đi đón bạn gái đấy! - Việt nói lại như sợ mẹ không nghe rõ.


- Mẹ biết rồi, đi nhanh không con bé đợi.


Việt khó hiểu. Nó cứ nghĩ mẹ nó sẽ vồn vã, thích thú vậy mà mẹ lại tỉnh bơ như không có chuyện gì! Không sao, nó sang đón Vy đã.


"Em ra ngoài cửa đi , anh đang ngoài cửa rồi" - Việt nhắn tin cho Vy vì biết mẹ Vy ở nhà nên không dám gọi.


Vy bước ra. Vẫn dịu dàng như cũ. Vẫn cái vẻ khiến Việt cảm thấy yên tâm.


- Mẹ anh dễ tính thật không? - Vy ngập ngừng đứng ngoài cửa.


- Đây là lần đầu tiên anh dẫn bạn gái về nhà nên anh chưa biết.


- Thế mà anh bảo mẹ anh dễ tính lắm?


- Anh nói thế cho em yên tâm.


***


Việt chạy vào bếp gọi mẹ, bà đi ra, bà mỉm cười với Vy. Việt đang định giới thiệu thì mẹ Việt kéo luôn Vy xuống bếp... 2 đứa ngơ ngác.


- Mẹ ơi, Vy là khách mà. - Việt lầm bầm ở cửa bếp.


- Không sao đâu anh. - Vy quay ra cười.


- Anh bị đàn áp rồi. - Mẹ Việt nói.


- Em về phe nào thế? - Việt đứng cạnh Vy.


- Tất nhiên là về phe anh nhưng vẫn dưới quyền của mẹ.


Việt lại xoa đầu Vy như mọi khi. Nó thấy Phong thật thích khi có 1 đứa em gái như vậy. Nó cười thoải mái. Bữa cơm vui vẻ giữa ba người kết thúc. Vy ngồi ở ghế ngoài sân với Việt. Đôi mắt Vy vẫn vậy .. lúc nào cũng ướt át và như biết cười.


- Giá như chuyện này sẽ không phải kết thúc anh nhỉ? - Vy đột nhiên nói.


- Gì cơ em? - Việt vờ không nghe thấy.


- À không! Em mong mọi chuyện suôn sẻ.


- Ừm. Cám ơn em. - Việt cười nhìn Vy.


- Sao mà cám ơn?


- Những ngày vừa rồi, anh cảm thấy như có một điểm... - Việt cúi mặt


- Em rất giỏi việc ấy mà. - Vy đặt tay lên má Việt.


Sự ân cần của Vy làm Việt sững lại, hai đứa im lặng nhìn nhau. Có lẽ cảm xúc đang đánh lừa hai con tim...Việt khẽ cúi đầu sát lại phía Vy, Vy cảm giác được đó sẽ là một cái hôn dịu dàng, không nồng nàn hay sâu sắc... Nó nhắm mắt lại và chờ đợi.





- Muộn rồi hai đứa ngồi ngoài đấy cảm đấy! - Mẹ Việt đột nhiên xuất hiện.


Hai đứa chết sững. Vy ngượng quay đi, còn Việt chỉ biết cúi mặt cười.


- Anh đưa em về nhé. Mai còn đi học.


- Dạ. Cũng muộn rồi. Để em chào mẹ.


Vy lon ton vào chào mẹ Việt. Hai người còn thầm thì cười cười một lúc Vy mới ra cổng. Việt đứng đợi sẵn, vẫn như mọi khi hai đứa nhìn nhau cười rồi Vy mới lên xe. Nhưng hôm nay khác. Việt kéo cánh tay Vy vòng qua eo rồi quay đầu lại:


- Như này mới giống là người yêu. - Việt khẽ cười.


Vy chỉ im lặng làm theo Việt. Nếu đơn giản chỉ là một cái ôm thì người ta có thể nói Hạnh Phúc đơn giản chỉ là một cái ôm. Và rõ ràng Vy cảm nhận thấy..Cái ôm này không phải ôm an ủi như lần đầu tiên, nó là cả 1 sự ấm áp len lỏi vào từng nhịp cảm xúc nơi lồng ngực Vy. Nó siết vòng tay chặt vì nó biết..Nó yêu Việt mất rồi!


...


Việt nổ máy đi nhanh và khuất dần phía cuối ngõ. Vy mỉm cười nhẹ nhõm rồi đi vào nhà. Tiếng chuông điện thoại réo, Vy vội lấy điện thoại trong túi xách vì nghĩ là Việt. Nhưng không phải.


- Dạ, cháu nghe! - Vy nghe máy/


- Việt về chưa cháu?


- Dạ anh ấy về rồi bác.


- Thế cháu thấy Việt thế nào rồi?


- Hình như anh ấy mở lòng hơn rồi.


- Ừ , bác không muốn nó nghĩ mãi đến đứa con gái kia.


- Cháu nghĩ là anh ấy đang rất cố gắng.

↑↑
Tiếng guitar quân khu

Tiếng guitar quân khu

Cô bước đến ôm anh thật chặt trước khi rời xa, cô tin rằng anh và cô sẽ rồi sẽ

24-06-2016
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Phá kén, bay ra!

Phá kén, bay ra!

Nhung không kiêng nể yêu người kém tuổi, vì dù Long kém tuổi nhưng cậu ấy rất chững

23-06-2016
Sao anh không gõ cửa?

Sao anh không gõ cửa?

Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua

26-06-2016
Em là để yêu

Em là để yêu

"Phụ nữ là để yêu chứ không phải để hiểu" - Shakespeare - *** Em sinh tháng 2. Anh

30-06-2016
Đêm biển

Đêm biển

(khotruyenhay.gq- Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Thu về, tình tôi

Thu về, tình tôi

Em à, mình xa nhau bao mùa thu rồi em nhỉ? Mùa thu lá tìm về cội, lá vàng khẽ rụng trong

29-06-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Nỗi buồn sau hàng mi

Nỗi buồn sau hàng mi

Nó khéo léo giấu nỗi buồn và niềm trống trải bên dưới hàng mi dài và đẹp, nó

30-06-2016
Anh Bư

Anh Bư

Còn Nhiên, Nhiên mang trong mình nhiều vết nhơ. Nhiên không có quyền bước vào thế giới

24-06-2016
Tại sao cậu không nói?

Tại sao cậu không nói?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Ngồi bên cửa

27-06-2016
Ngày anh im lặng

Ngày anh im lặng

Thêm một cú điện thoại, người đồng nghiệp mới mời em đi uống cà phê, đàn ông

29-06-2016