Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa


Tác giả:
Đăng ngày: 01-07-2016
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Mưa cuối mùa

↓↓
Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng giọt mưa buồn bã, cô đơn. Vậy là mối tình đầu chóng vánh của cô và anh Hiên đã tan theo cơn mưa thu vừa chớm. Hương hoa sấu đã dịu đi tự bao giờ.





Anh Hiên có tình mới sau ba tháng chia tay Nguyên. Nhưng hôm nay cô mới cảm nhận được vệt đau vệt nhói cứa vào trong khoảng trống.Cô đã mất anh thật sự.Ba tháng.Không một sự níu với.Không một lời xin lỗi.Cái tôi của mỗi người cứ lớn dần sau lần cãi vã.


Hà Nội vào thu. Trong. Nhẹ. Bâng khuâng. Hà Nội thu mình vào từng cơn mưa nhỏ. Hà Nội mùa này buồn lắm.Nguyên quyết định đi làm thêm tại quán café ngoại ô.

bạn đang xem “Mưa cuối mùa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cô quen dần với nhịp sống mới, bớt đi cái ồn ã, bụi đường của phố xá.Nhưng đêm về cô vẫn trở mình trong nỗi nhớ Hiên.Một chút ghen tuông khi thoáng hiện ra cảnh Hiên cùng bạn gái ghé qua quán kem dâu trong chiều muộn, hay đi đưa nhau đi giữa đường mưa.Nước mắt rơi nhẹ. Nguyên ngủ vùi trong niềm đau khe khẽ.


Một ngày tại quán café.Cô phát hiện ra một người đàn ông luôn ghé qua quán vào mỗi tối thứ 7, ngồi làm việc và nhấm nháp tách cà phê cho tới khi cô nhắc quán tới giờ đóng cửa và không còn một ai.


- Xin lỗi, quán chúng tôi đã đến giờ đóng cửa. Nguyên nhẹ nhàng nói!


- Xin lỗi, tôi không để ý. Cảm ơn em! Người đàn ông điềm đạm đáp lại.


- Anh là khách quen ở đây à?


- Vâng, hình như em là nhân viên mới?


- Tôi mới đến đây làm việc để trốn chạy mà?


- Trốn chạy?


- À, không có gì, anh nên về sớm đi, muộn rồi đó!


Gương mặt thoáng buồn và bí ẩn của Nguyên khiến người đàn ông có cảm giác lạ.Anh ta cũng đến quán café để "trốn chạy" những buổi tối thứ 7 đầy ắp kỉ niệm. Hai tiếng "Trốn chạy" kia lại đánh thức một quá khứ có cả hạnh phúc và niềm đau, niềm đau về một người vợ đã mất. Khoảng trống khôn cùng.


Lại một tối thứ 7, người đàn ông tìm đến quán café như thường lệ. Trời đổ cơn mưa nhẹ. Nguyên tiến lại gần với ly café trên tay:


- Liệu tối nay anh có về đúng giờ?


- Nếu em nhắc tôi thì chắc có thể?


Nguyên cười hiền.Người đàn ông tên Vũ, hơn Nguyên sáu tuổi, từng trải và điềm đạm. Sau hôm Nguyên nhắc tới hai chữ "trốn chạy", Cô và Vũ có sự đồng cảm của những kẻ đi qua nỗi đau chưa nguôi ngoai. Nguyên làm vơi đi khoảng trống trong Vũ mỗi tối thứ bảy.


Nguyên có thêm người bạn mới để trò chuyện, tâm sự ở nơi xa lạ này.Rồi, mỗi tối thứ bảy thay vì ngồi tán gẫu suốt mấy tiếng với ly café đăng đắng, cô và Vũ lại đi dạo ven hồ. Cô lại nhớ Hiên, nhớ một Hồ Tây nghiêng mình trong gió.Nguyên khóc.Quá khứ như vỡ ra thành từng mảnh.Vũ ôm nhẹ cô.Sự từng trải đang bao bọc Nguyên. Sự ấm áp đang chở che Nguyên.Bình yên như Tây Hồ buổi nào.


***





Đã 12 giờ đêm, Nguyên không ngủ được. Hoa sữa đầu đường trong ngần, thơm dịu. Nguyên hít nhẹ để tận hưởng niềm vui là lạ đang len lỏi.Đâu đây trong thứ hương đầu mùa của tình yêu, có lời tỏ tình ngọt ngào vừa khẽ hát. Đêm nay, đêm trở mình thao thức không còn là vệt buồn, nó mang tên "Nỗi nhớ thầm"


Hai tháng cứ trôi qua trong dư vị nhẹ nhàng như vậy. Nguyên chưa nhận được lời yêu từ Vũ. Nhưng trong ánh nhìn và vòng tay ấm áp của Vũ, cô cảm nhận được hương tình yêu đang lan vào trong từng nhịp thở.


- Mấy hôm nữa, tôi sẽ đi công tác. Vậy là thứ bảy tôi không ghé qua đây được rồi – Vũ nói.


- Anh đi công tác ư? Bao lâu? – Nguyên ngạc nhiên và hồi hộp chờ câu trả lời.


- Ba tuần.


- Vậy tôi sẽ không có ai để nhắc về sớm! Nguyên thoáng chút hờn dỗi.


Vũ khẽ siết lấy bàn tay nhỏ bé. Anh và Nguyên phải xa nhau ba tuần.Không quá dài.Nhưng với kẻ tương tư thì xa lắm.Đó là hôm thứ bảy cuối cùng Nguyên gặp Vũ trước ngày Vũ đi công tác.Vũ vô tình làm rớt tấm ảnh tại quán café khi Nguyên ngồi lại một lúc khi Vũ đã ra về. Cầm tấm ảnh trên tay, cô sững người.


Một tấm hình chụp chung của Vũ và một cô gái đang cười vui vẻ. Nụ cười của Vũ không buồn như cô vẫn thấy. Đó là nụ cười trong trẻo của hạnh phúc thật sự. Những cái siết tay là lừa dối? Những vòng ôm chỉ là sự thương hại? Hay chính cô đang mộng tưởng sự quan tâm của Vũ là tình yêu? Đầu óc Nguyên rối bời.


Nguyên không tin vào những gì trước mắt.Cô biết tìm Vũ ở đâu để tìm sự lý giải? Nhưng Vũ đâu đã là người yêu của cô chứ?Mọi thứ như sụp đổ. Nỗi đau cứ dày thêm. Ký ức ngày mưa thu chia tay Hiên lại hiện ra rõ hơn bao giờ hết. Nguyên lại khóc - Sự yếu ớt của cô gái vừa đi qua tuổi hai tư đầy khao khát.


Đúng ba tuần, Vũ về. Anh mang theo một món quà tặng Nguyên. Nguyên gửi trả tấm ảnh cho Vũ. Vẻ mặt cô chẳng mấy niềm nở, vui vẻ. Thật lòng cô vẫn đang cố kiếm tìm ở anh lời giải thích về tấm hình mà cô đã chờ đợi suốt ba tuần qua. Nhưng không.Vũ nhận lại tấm hình chỉ với lời cảm ơn.


Vậy là đã rõ, cô không là gì cả. Nguyên trở về căn phòng bé nhỏ, lần này cô không khóc. Cô không mở món quà Vũ tặng. Cô sợ mình lại lao vào mộng tưởng. Rồi cơn mưa chợt đến. Nhẹ tênh. Nỗi cô đơn và trống trải hiện ra, rõ mồn một.


Hai ngày sau Nguyên trở về thành phố. Lại một cuộc trốn chạy. Hà Nội phố đang vào cuối mùa hoa sữa. Mưa nhiều hơn. Nỗi nhớ về Vũ thành hình, rõ nét. Cô không lý giải nổi. Nhưng cô hiểu rõ, Vũ là người xoa dịu nỗi đau của mối tình đầu.


Và một ngày Nguyên mở món quà. Một lá thư và chiếc pha lê hình trái tim. Cô lặng người khi đọc từng dòng chữ. Cô gái trong tấm hình là người vợ đã mất. Sự lý giải và lời tỏ tình của Vũ đã đến từ sau chuyến công tác trở về. Mãi hôm nay Nguyên mới nhận được. Cô nghẹn ngào trong tiếng khóc. Nguyên quyết định sẽ quay lại tìm Vũ vào sáng mai. Cô nhận ra lúc này anh cần cô hơn bao giờ hết. Và mưa thu từ nay sẽ không còn cơ đơn nữa...


Dương Hằng




chuyện con gái (116)
sau một tình yêu (104)
↑↑
Trăng vàng Tà Nung

Trăng vàng Tà Nung

Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi

25-06-2016
Hoàng hôn màu cam

Hoàng hôn màu cam

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần trên cán chổi") Rốt

25-06-2016
Chỉ vì yêu

Chỉ vì yêu

(khotruyenhay.gq) - “Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả

29-06-2016
Biến mất trong màn mưa

Biến mất trong màn mưa

(khotruyenhay.gq) Những thứ đàn ông như ông, chỉ đi săn người rồi hút máu như con dơi,

29-06-2016
Son môi và Anh

Son môi và Anh

Tôi ghét những thỏi son, chính xác là như vậy nhưng đó là tôi của thời điểm 3 năm

23-06-2016
Phía đợi chờ

Phía đợi chờ

Hải mở hộp thư đi xem lại, nội dung tin cụt lủn. "Phiên ơi, chân em lạnh như xác

24-06-2016
Lâu đài cát

Lâu đài cát

Với tôi, cuộc sống đẹp là khi ta sống mà có điều gì đó để hy vọng, trông mong.

24-06-2016
Con thiêu thân

Con thiêu thân

Đã bao giờ bạn nghe kể về câu chuyện của con thiêu thân chưa? Người ta hay nói rằng,

29-06-2016
Mẹ con Đậu Đũa

Mẹ con Đậu Đũa

 Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm

01-07-2016
Sự tích sao băng

Sự tích sao băng

Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái

30-06-2016
Dải ngân hà đã xa

Dải ngân hà đã xa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi tự hỏi

27-06-2016
Tìm lại cơn mưa

Tìm lại cơn mưa

Lãm quen nàng trong một đêm mưa, trong quán bar hát với nhau. Nàng hát bài Boulevar, giọng

29-06-2016
Một câu trả lời

Một câu trả lời

Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi. – Tại sao mỏ

24-06-2016
Tìm phòng trọ

Tìm phòng trọ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện kinh dị số 1) Ngoài trời mưa dữ

28-06-2016