Anh sẽ cầm tiền và yêu em

Anh sẽ cầm tiền và yêu em


Tác giả:
Đăng ngày: 30-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 63 đánh giá )

Anh sẽ cầm tiền và yêu em

↓↓

- Bác cám ơn cháu nhé.

bạn đang xem “Anh sẽ cầm tiền và yêu em” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Nhưng làm thế , liệu có làm tổn thương anh ấy không ạ?


- Cháu yêu nó rồi đấy à?


- Dạ ... cháu ...


- Không thì tốt vì bác sợ nó mới là người làm cháu tổn thương, cháu cứ cầm tiền trả nợ cho anh cháu đi, còn lại bác sẽ lo.


- Vâng, cháu sẽ cố hết sức, cám ơn bác.


Người đầu dây cúp máy. Vy thở dài. Có lẽ, Vy và bao nhiêu chuyện cô mang đến bên Việt chỉ là vì cầm tiền và giúp mẹ Việt kéo Việt ra khỏi Trang... Điều ấy không xấu mà, nhưng nếu Việt biết thì sao nhỉ? Vy thấy lo, nó sợ mất Việt. Trong tích tắc, ánh mắt thất vọng của Việt chợt hiện lên gợn lên sự lo lắng của Vy.


***


Việt đến đón Vy, đưa Vy đi học như mọi khi. Và nó đến trường.


Nó vẫn bắt gặp Trang, người làm nó luôn phải lo nghĩ. Liệu đến bao giờ Trang thực sự dừng lại và sống 1 cuộc sống bình thường không bon chen? Rồi Việt tự trả lời: "Có con nghiện nào nói không thèm thuốc đâu." Việt cụp mắt quay đi, nhưng Trang vẫn vậy, luôn vô tư như không có chuyện gì xảy ra, nó bám lấy cánh tay Việt:


- Nhìn em xong đi là sao? - Trang rảo bước bên Việt thân thiết.


- Nhìn để xem bao giờ em thay đổi.


- Anh muốn em thay đổi sao không bao giờ anh nói là anh muốn em thay đổi? - Trang đột nhiên đứng trước mặt Việt nói.


- Em làm sao đấy? - Việt ngạc nhiên.


- Anh muốn em thay đổi, anh chỉ cần nói em đừng như thế nữa, nhưng anh lúc nào cũng làm ra vẻ im lặng, đau khổ rồi chịu đựng... anh mới là người cần thay đổi.


- Em hiểu gì mà nói thế? - Việt chau mày.


- Em hiểu, anh đồ thần kinh! - Trang bỏ đi.


Việt thấy lạ. Nó không hiểu sao đột nhiên Trang lại nói như thế và nó nghĩ đúng thật, nó chưa bao giờ nói với Trang là mong Trang thay đổi. Nó thấy buồn vì đã không nghĩ ra điều đó từ đầu, nhưng đúng là nó chưa bao giờ nghĩ đến điều đơn giản ấy. Vì nó nghĩ Trang sống vì tiền không phải vì cảm xúc.


Việt thẫn thờ ngồi ở góc lớp. Nó nghĩ vẩn vơ về Trang, đôi lúc xen một vài í nghĩ về Vy và về chuyện tối qua.


- Mọi chuyện không tốt đẹp à? - Phong vỗ vai Việt.


- À không, tốt. - Việt cười.


- Sao ủ rũ thế? - Phong ngồi cạnh Việt.


- Không! Tao đang nghĩ vài chuyện thôi.


- Nếu 1 lúc nào đấy tao làm chuyện gì đấy khiến mày buồn mày có khinh tao không?


- Tao tin là mày làm gì cũng có lí do của nó nên trước khi khinh mày tao sẽ nghe lí do trước. - Việt nhìn Phong im lặng 1 lúc rồi nói.


- Mày hứa đấy. - Phong đấm vào vai Việt.


- Có chuyện gì à? Mày với Vy cứ hay nói những câu khó hiểu. - Việt ôm vai nhìn Phong khó hiểu.


- Không có gì đâu. - Phong nói rồi đứng lên đi.


5h. Tan học. Việt đi đón Vy còn Phong thì phải đến lớp học tiếng. Cứ nghĩ đến việc đón Vy rồi đi lang thang 1 lúc, nghe Vy ríu rít cho đỡ buồn là Việt lại tủm tỉm cười. Điện thoại rung lên. Việt vội dừng xe nghe điện thoại.


- Em Trang đây. Em vừa bị đánh ghen. Anh đến đây được không?


- Em có sao không? Em đang ở đâu đấy?


- Em đang ở gần chỗ trường cấp 3.


- Ừ anh cũng đang định đến đó, đợi anh chút.


Việt dập máy rồi lao đi. Nó quên mất cả việc đón Vy. Trang đang ở gần chỗ trường Vy. Có lẽ là nó sẽ gọi điện cho Vy bảo Vy đi taxi về trước. Nhưng rồi đầu óc làm nó quên hết mọi chuyện, quên cả việc Vy đang đứng ở cổng trường chờ nó.


Vy ngồi ở cổng trường. Nó co gối lại rồi lấy tay ôm chặt lấy chân. Nó mở điện thoại ra nhưng hết pin. Nó thở dài nhìn về phía con đường Việt vẫn đi đến đón nó nhưng trời đã dần tối mà không thấy Việt. Nó cúi đầu dùng ngón tay vẽ cái mặt mếu lên nền đất rồi tiếp tục thở dài và chờ chỉ vì Việt nhắn tin cho nó lúc chiều "Không được đi đâu, chờ a đến đón đấy".


Vậy là nó cứ ngồi đó chờ...


Trong lúc ấy thì Việt đến nhà Trang mới thuê gần đó. Trang đang ngồi co gối trên ghế. Việt xuất hiện, việc đầu tiên là nó đứng ở bậc cửa im lặng nhìn Trang, nó thấy xót xa và thương hại nhiều hơn là yêu thương. Nó tiến lại gần, Trang bỗng nhoài người ôm lấy Việt.


- Quá muộn phải không anh? - giọng Trang run lên.


- Cái gì muộn? - Việt đứng chôn chân.


- Anh sẽ không cho em quay về nữa đúng không?


- Sao em bị đánh? - Việt lơ đi câu hỏi của Trang.


- Em nói sẽ quay lại với người mà em yêu, nên anh ta ghen rồi đánh em.


- Người em yêu là ai?


- Là anh. - Trang đứng dậy rồi ôm Việt chặt hơn.


- Em đừng nói nhảm nữa. - Việt kéo tay Trang ra.


- Nhưng em cần anh lúc này hơn bao giờ hết...


- Em không sao là được rồi, anh đi về đây.


- Chỉ có anh mới lo được cho em... - Trang vẫn cố nói với theo.


- Anh không bỏ tiền ra để đổi lại bất kì 1 cái gì ở em, nên em đừng nghĩ nhiều nữa, kết thúc rồi. - Việt không quay lại nhưng nó nói rồi bước đi, không chờ Trang nói thêm 1 câu nào vì nó hiểu...Trang sẽ không bao giờ thay đổi.





Việt lao xe đi về phía nhà Vy. Nó chợt nhớ đến việc quên không báo cho Vy nhưng bấm chuông cửa mãi không có ai ra mở cửa. Nó thở dài đứng trước cửa 1 lúc thì chợt nhớ... Nó đã bảo Vy chờ đến bao giờ nó đến mới được về, không biết Vy có "ngố" đến mức đợi thật không?


Việt lại phóng xe đến trường Vy. Và đúng thật. Con bé vẫn ngồi bệt ở trên vỉa hè và nhìn xuống đất. Cảnh tượng ấy khiến Việt chạnh lòng và 1 lần nữa nó khơi dậy bản năng bảo vệ trong Việt... Nó xuống xe ngay lập tức chạy đến chỗ Vy kéo vai Vy dậy...


- Em có vấn đề gì không thế? - Việt nói to.


- Máy em hết pin chả biết liên lạc với anh kiểu gì. - Vy cười xòa.


- Em không biết đi nhờ ai về à? - Việt bực mình.


- Tại em cứ nghĩ là anh sẽ đến bây giờ. - Vy cúi mặt thấy có lỗi trong khi người có lỗi là Việt.


Việt ôm lấy Vy. Lần đầu tiên trong một tháng giả vờ yêu nhau, Việt đã ôm Vy vào lòng một cách thực sự, là thật sự muốn ôm thật chặt, là để Vy biết Việt có quan tâm đến sự tồn tại của Vy, không hề bỏ mặc Vy như vừa rồi.


- Anh xin lỗi nhé! - Việt đưa Vy về đến cổng.


- Anh có đói không? - Vy cười.


Không trách móc. Không giận dỗi. Giờ còn hỏi có đói không? Việt mỉm cười. Bình yên quá!


***


Việt mở cửa phòng mẹ nhẹ. Nhưng nó khựng lại khi nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại:


- Cháu làm tốt lắm. Gần 2 tháng rồi, thằng bé vui vẻ hẳn. Bác cũng yên tâm để nó ra ở riêng. Thế số tiền ấy có đủ trả nợ cho anh cháu không? Ừ... Có gì cần thì cứ bảo bác, bác cám ơn cháu nhé.


Việt rụng rời. Chết lặng. Nó chỉ biết qua đón Vy, hôm nay là thứ 7.


Vy cười với Việt nhưng lại không hiểu vì sao hôm nay Việt im lặng hơn mọi khi. Không nói gì cả. Cả chặng đường Việt không nói gì. Nó cứ lẳng lặng đèo Vy ra biển. Vy thấy lạ nhưng lại không dám hỏi.


Việt đứng quay người nhìn ra biển, Vy im lặng bên cạnh. Những con sóng gợn lại sự lo lắng lúc trước trong Vy...


- Mẹ đưa cho em bao nhiêu tiền? - Việt đột nhiên nói.


- Anh biết rồi à? - Vy không lấy làm ngạc nhiên, nó đưa đôi mắt ướt ngước lên nhìn Việt.


- Cô cũng là chỉ vì tiền mà đến bên tôi thôi đúng không?


- Anh nghe em nói...


- Cô cũng chỉ là vì tiền mà tốt với tôi?


- Không phải...


- Cô cũng giống đứa con gái ấy, cầm tiền và làm tổn thương tôi. - Việt gắt lên nhìn Vy đầy hằn học.


- Đúng em cần tiền, nhưng không phải vì tiền mà em tốt với anh hay cố làm tổn thương anh...


- Những đứa sống vì tiền thì có điều gì là nó không làm được? Không nói được. - Việt gằn giọng như kiềm chế mọi cảm xúc.


- Em thật sự trân trọng và cần có anh. - Vy gục gối xuống nền cát.


- Giả tạo. - Việt quay mặt đi bật cười.


- Em xin lỗi. - Vy khóc...


Việt quay đi, mặc Vy ở lại. Vy một lần nữa đã dập tắt mọi sự yên bình trong lòng Việt, xé nát sự tin tưởng của Việt.


***


Vy lê từng bước tới chỗ Phong...


- Anh ơi... - Vy ôm lấy Phong.


- Đừng khóc nữa, tại anh... - Phong ôm lấy đứa em gái bé bỏng.


- Em yêu Việt...- giọng Vy vẫn run thổn thức.


Phong thương em đến ngẹn lời...


***


Vy đứng phía hồ nơi Việt thường đứng, mưa phùn làm đôi vai Vy run lên, rượu còn cay đầu lưỡi làm mọi thứ nhòa đi trước mắt.  Nó bước đi, lê đi từng bước khó khăn. Chỉ 1 tháng thôi, Việt đã chiếm tất cả những gì yêu thương nhất trong Vy.


Có lẽ là cuộc chơi đã kết thúc ..


Có lẽ là em đã không còn cơ hội để vực dậy lòng tin trong anh dành cho em...


Những thúc giục nơi con tim làm bước chân Vy dừng lại trước cổng nhà Việt... Lấy hết can đảm và chút men còn lại nó rút máy gọi cho Việt... Nó đợi. Nhưng mãi không thấy Việt ra. Hết hi vọng thật sự.

↑↑
Tóc đỏ

Tóc đỏ

"Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây..." Qua thời gian, qua những yêu

24-06-2016
Tôi, Em và Lão

Tôi, Em và Lão

Thế là đã gần một trăm ngày sau cái chết của lão, một cái chết khá đột ngột. Khi

01-07-2016
Tin nhắn một chiều

Tin nhắn một chiều

Đôi khi người ta vô tâm đến nỗi quên mất những cảm xúc của người khác. Đôi khi

30-06-2016
Thu không anh

Thu không anh

"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc

01-07-2016
Đến sau, lau nước mắt!

Đến sau, lau nước mắt!

Cô gái bé nhỏ ngồi lặng yên bên cửa, đưa ánh mắt về một nơi xa xăm vô tận...Trời

23-06-2016
Một ngày thường

Một ngày thường

Hơn hai mươi năm trước tôi đã hỏi anh: "Rồi sau này trong cuộc sống chung sẽ không ai

24-06-2016
Hoán đổi

Hoán đổi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng giờ thành môi đỏ Trát phấn tô son cao gót dưới chân Ngày hôm qua

24-06-2016
Chuyện bình thường

Chuyện bình thường

Phan Nam Anh người Hải Phòng, lên Hà Nội để thi đại học. Phan thuê ở một ngôi nhà

30-06-2016
Người hoàn hảo

Người hoàn hảo

Anh ấy là một người hoàn hảo. *** 1. Anh gọi mẹ tôi là dì, nhà anh đối

24-06-2016
Ký vãng

Ký vãng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016

XtGem Forum catalog