"Ta-đa." Anh kêu lên đầy thích thú.
bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tôi cười khúc khích rồi lịch sự vỗ tay tán thưởng. Anh gập người chào đáp lễ rồi nhoẻn miệng cười toe. Sao mình cưỡng lại nổi những khi anh thế này? Anh đặt váy của tôi lên chiếc ghế duy nhất cạnh kệ tủ.
"Màn ảo thuật tiếp theo của anh thế nào?" Tôi hối thúc, trêu chọc.
"Ôi, cô Steele, cứ vào giường đã." Anh thì thầm. "Rồi tôi sẽ cho cô xem."
"Anh có nghĩ rằng ít nhất một lần, em nên ra tay với anh không?" Tôi đong đưa.
Mắt anh sẫm lại vì ngạc nhiên, tôi thấy trong đó lóe lên một tia kích động.
"Xem nào, cửa đã khóa. Không chắc em làm cách nào để thoát khỏi tay tôi được." Anh châm chọc. "Được, tôi nghĩ phi vụ này tôi sẽ lãi to."
"Đừng quên em là nhà thương thuyết giỏi."
"Tôi cũng thế."
Anh nhìn tôi, sắc mặt bỗng dưng biến đổi, cơn hoang mang lướt, không khí trong phòng vụt trở nên căng thẳng.
"Em không muốn giao cấu?"
"Không." Tôi thở.
"Ồ." Anh nhăn mặt.
Được rồi, tiếp nào... hít thật sâu vào.
"Em muốn cùng anh ân ái."
Anh đứng chết trân nhìn tôi. sắc mặt sa sầm. Ôi, khỉ thật, không hay rồi. Cho anh ấy một phút! Tiềm Thức rít lên.
"Ana, tôi..."
Anh chải tay vào tóc. Hai tay. Chà, hoang mang cực độ rồi.
"Tôi tưởng mình đã làm thế rồi?" Cuối cùng, anh nói.
"Em muốn chạm vào anh."
Anh bất giác lùi lại, trong một tích tắc mặt anh đầy vẻ khiếp đảm nhưng cũng biến mất trong tích tắc.
"Nhé anh." Tôi thì thầm.
Anh nhanh chóng lấy lại tinh thần.
"Không, cô Steele, cô đã được nhượng bộ quá đủ trong tối nay rồi. Tôi chỉ còn cách nói không."
"Không?"
"Không."
Ôi... mình không thể tranh luận với con người đó... phải không nhỉ?
"Nhìn xem, em mệt rồi, tôi cũng mệt. Vào giường thôi." Anh vừa nói vừa thận trọng nhìn tôi.
"Vậy đụng chạm là điều cấm kỵ của anh."
"Ừ. Chuyện này cũ rồi mà."
"Nói em biết tại sao đi."
"Trời, Anastasia, làm ơn. Bỏ qua chuyện này đi." Anh cáu kỉnh.
"Với em, nó quan trọng lắm."
Lại lần nữa, anh gãi đầu, cố gằn tiếng chửi tục. Quay lưng lại, anh đi thẳng đến chỗ tủ kéo, rút ra chiếc áo thun, quẳng cho tôi. Tôi bối rối bắt lấy.
"Mặc vào rồi lên giường." Anh gắt lên trong đau đớn.
Tôi nhăn mặt nhưng quyết định sẽ tiếp tục khiêu khích. Quay lưng lại, tôi cởi áo ngực, tròng áo thun vào càng nhanh càng tốt để che cơ thể. Tôi cởi quần lót; hầu như cả buổi tối nay tôi đã không mặc quần.
"Em cần phải tắm." Giọng tôi nhỏ xíu.
Anh nhăn nhó, bực dọc. "Giờ em còn xin phép nữa đấy."
"Ơ... không."
"Anastasia, em biết phòng tắm ở đâu rồi. Hôm nay, ngay thời điểm thương thuyết quái đản này, em không cần phải xin phép tôi để đi tắm." Anh không giấu được nổi vẻ cáu kỉnh. Anh cởi sơ mi ra còn tôi lẻn nhanh vào phòng tắm.
Tôi nhìn mình trong tấm gương cực lớn, không thể tưởng tượng nổi mình còn nguyên vẹn. Sau tất cả những gì đã trải qua, vẫn là một đứa con gái rất đỗi bình thường. Vậy chứ cô muốn thế nào – muốn mọc sừng và có đuôi hở? Tiềm Thức chanh chua. Rồi giờ cô còn đang định làm trò quái gì nữa đây? Đụng chạm là điều cấm kỵ của anh ta. Giờ còn quá sớm, ngốc ạ. Anh ta cần phải biết đi trước khi biết chạy. Tiềm Thức đang tức điên lên như Medusa[24], tóc tai dựng ngược bay chấp chới, tay cấu vào mặt như tác phẩm Tiếng thét của Evard Munch. Tôi phớt lờ thì bà ta cũng chẳng bò lại vào hộp. Cô đang làm anh ta tức điên đấy – thử nhớ lại những gì anh ta đã nói, đã thừa nhận đi. Tôi cáu với chính suy nghĩ của mình. Cần cho anh biết sự yêu thương đã – rồi có thể anh sẽ đáp lại.
[24] Một nữ quỷ xinh đẹp trong thần thoại Hy Lạp, mái tóc là một ổ rắn và ánh mắt có thể biến đàn ông thành đá.
Tôi lắc đầu, thôi không nghĩ nữa rồi cầm lấy bàn chải của Christian. Tất nhiên, Tiềm Thức nói đúng. Tôi đã quá vội với anh. Anh ấy chưa sẵn sàng và tôi cũng thế. Chúng tôi đang giữ thăng bằng trên một cây cầu bập bênh rất lỏng lẻo đó là thỏa thuận kỳ lạ của tôi – cả hai đầu chúng tôi đều đang dập dềnh, bấp bênh. Cả hai đều muốn tiến đến gần nhau hơn, gặp nhau ở giữa. Tôi chỉ mong đừng ai bị rơi khi cố gắng làm điều đó. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Có lẽ tôi cần khoảng cách. Khi tôi bắt đầu chải răng, anh gõ cửa.
"Anh vào đi." Tôi trả lời, miệng đầy kem đánh răng.
Christian đứng ở cửa, chiếc quần mặc ở nhà ôm lấy hông như thường ngày thế mà vẫn khiến từng tế bào li ti trong người tôi dựng hết lên và ngóng đợi. Ngực anh để trần, tôi như người đang cuồng lên vì khát bắt gặp dòng suối mát lạnh, tinh khiết tuôn ra từ khe núi, là anh. Anh nhìn tôi điềm tĩnh rồi từ từ nhếch mép, tiến đến sát bên tôi. Mắt chúng tôi tìm thấy nhau trong gương, xám và xanh. Tôi đánh răng thật nhanh, rửa bàn chải, rồi đưa cho anh, mắt vẫn không rời khỏi anh. Không nói lời nào, anh cầm bàn chải từ tay tôi, đưa vào miệng. Tôi nhếch mép lại với anh, sự hài hước bỗng nhảy múa trong mắt anh.
"Cứ tự nhiên sử dụng bàn chải của tôi." Giọng anh nhẹ nhàng châm chọc.
"Cảm ơn, thưa ngài." Tôi mỉm cười duyên dáng rồi bước ra, trèo lên giường.
Vài phút sau, anh vào với tôi. "Em biết đó, đây không phải là những gì tôi hình dung về tối nay." Anh nói vẻ giận hờn.
"Tưởng tượng nếu em bảo anh không được chạm vào em xem."
Anh khổ sở ngồi bên giường, bắt chéo chân.
"Anastasia, tôi nói với em rồi cơ mà. Tôi đã vào đời rất khủng khiếp – em không muốn những thứ khốn nạn đó chui vào đầu em đâu. Sao em vẫn như thế?"
"Vì em muốn hiểu rõ anh hơn."
"Em biết về tôi khá nhiều rồi."
"Sao anh nói thế được?" Tôi quỳ lên, nhìn thẳng vào mặt anh.
Anh trừng mắt lên với tôi, hoang mang. "Anh trợn mắt kìa. Lần mới nhất em làm thế, em đã phải nằm dưới đầu gối anh."
"Ồ, tôi còn muốn em bắt em làm thế lần nữa."
Chợt một ý tưởng thôi thúc tôi. "Nói em biết đi, rồi anh sẽ được làm thế."
"Gì cơ?"
"Anh nghe rồi đấy."
"Em đang ra giá với tôi à?" Anh như không thể tin nổi tai mình.
Tôi gật. Phải... Chính thế.
"Thương lượng."
"Không phải thế, Anastasia."
"Thôi được. Vậy kể em nghe đi, rồi em sẽ trợn mắt lên với anh."
Anh phá lên cười, tôi bắt được một Christian trong khoảnh khắc hiếm hoi. Lâu rồi không thấy anh thế này. Anh luôn điềm tĩnh.
"Luôn luôn thích thú và hào hứng với thông tin nhỉ." Anh nhìn tôi cân nhắc. Sau một lúc, anh hăng hái rời khỏi giường.
"Đừng đi đâu đấy." Anh nói rồi ra khỏi phòng.
Sự bấn loạn tràn ngập lòng tôi, tôi ngồi tự ôm lấy mình. Anh đang làm gì? Anh đang chuẩn bị âm mưu đen tối nào chăng? Dại dột chưa. Tôi tự hỏi anh sẽ trở vào với gậy hay một thứ dụng cụ quái đản nào chăng? Chết thật, lúc đó mình sẽ làm gì? Khi trở lại, anh cầm theo một thứ gì nho nhỏ trong tay. Tôi không thấy được đó là gì, sự tò mò chợt bùng lên.
"Ngày mai cuộc phỏng vấn đầu tiên bắt đầu từ mấy giờ?" Anh khẽ hỏi.
"Hai giờ."
Một nụ cười ma mãnh chầm chậm nở trên mặt anh. "Tốt."
Và ngay trước mặt tôi, anh từ từ biến đổi. Anh rắn rỏi hơn, không thể đoán nổi... nóng bỏng. Người Áp Đặt Christian đã đến.
"Ra khỏi giường. Đứng đây."
Anh chỉ một chỗ gần giường. Tôi rón rén dậy và rời giường bằng gấp đôi thời gian bình thường. Anh chăm chăm nhìn tôi mắt như lóe lên những dự định gì đó.
"Tin tôi chứ?" Anh hỏi.
Tôi gật đầu. Anh chìa tay ra, trong tay anh có hai quả cầu bạc ngời sáng, nối nhau bằng một cọng chỉ đen và dày. "Chúng còn mới." Anh nhấn từng chữ. Tôi ngước nhìn anh đầy thắc mắc.
"Tôi sẽ đưa chúng vào bên trong em, sau đó sẽ phát vào mông em, không phải để phạt, chỉ vì lạc thú của em và của tôi." Anh dừng lại, chờ phản ứng trợn mắt của tôi.
Bên trong mình! Tôi thở loạn lên, tất cả cơ bắp ở bụng dưới nghiến lại. Nữ thần nội tại nhảy nhót vũ điệu của bảy tấm mạng che mặt.
"Anh đang xin phép em hả?" Ngạt thở, tôi gật đầu. Tôi không thể nói được nữa.
"Cô gái ngoan. Mở miệng ra nào."
Miệng?
"Rộng ra."
"Thật nhẹ nhàng, anh thả hai quả cầu vào miệng tôi."
"Chúng cần được bôi trơn. Mút." Anh ra lệnh, giọng nhẹ nhàng.
Hai quả cầu lạnh, láng và nặng đáng kinh ngạc, có vị của kim loại. Miệng tôi đang khô khốc bỗng đầy ứ nước bọt khi lưỡi phát hiện ra vật thể lạ. Christian không hề rời mắt khỏi tôi. Trời đất ơi, chuyện này làm tôi kích động quá. Tôi oằn người lại.
"Yên, Anastasia." Anh cảnh cáo.
"Được rồi."
Anh lấy hai quả cầu ra khỏi miệng tôi. Tiến đến giường, anh giở tấm trải lên và ngồi xuống thành giường.
"Lại đây."
Tôi ngồi xuống trước mặt anh.
Chương trước | Chương sau