Christian mở tung cánh cửa gỗ của nhà thuyền rồi tìm công tắc đèn. Mấy bóng đèn huỳnh quang kêu lắc cắc và rì rì khi ánh sáng trắng tỏa khắp căn nhà gỗ rộng. Từ góc nhìn bị treo ngược, tôi thấy một chiếc du thuyền lộng lẫy đang bập bềnh trên làn nước tối đen bên cảng nhưng chỉ kịp nhìn một thoáng, anh đã vác tôi bước lên mấy bậc tam cấp, vào phòng trên.
Anh dừng lại ở cửa, mở một công tắc – lần này, đèn halogen dịu hơn tỏa ra luồng sáng mờ mờ – vậy là chúng tôi đang ở căn phòng áp mái, trần dốc. Phòng bài trí theo kiểu hàng hải New England: màu xanh thuỷ thủ và viền đỏ. Tôi thấy căn phòng hầu như không có đồ đạc gì, ngoài vài chiếc ghế dài.
Christian bỏ tôi đứng xuống sàn gỗ. Tôi không có thời gian để quan sát chung quanh nữa – mắt tôi dán chặt vào anh. Tôi bị thôi miên... nhìn anh như nhìn một loài thú săn mồi quý hiếm và nguy hiểm, chờ đợi cuộc tấn công. Anh thở dồn dập, dù chỉ mới vác tôi qua bãi cỏ và bước vài bậc thang. Mắt anh lóe lên sự giận dữ, thèm khát và đam mê.
Ôi. Tôi tình nguyện tan chảy dưới cái nhìn của anh.
bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Đừng đánh em." Tôi thì thầm van xin.
Mày anh nhíu lại, mắt mở to. Anh chớp mắt hai lần.
"Xin anh đừng đánh em, đừng ở đây, bây giờ. Đừng mà."
Miệng anh hé mở vì kinh ngạc. Lập tức, còn hơn cả can đảm, tôi nhón lên, thận trọng chạm ngón tay vào má anh, rê theo khuôn mặt, xuống chiếc cằm lún phún râu. Như hỗn hợp lụa và gai. Mắt anh từ từ khép lại, mặt anh tựa vào những ngón tay tôi, hơi thở anh rít sâu từ cổ họng. Tay kia tôi lùa vào tóc anh. Tôi thích tóc anh. Anh rên nho nhỏ gần như không thể nghe thấy rồi mở mắt ra, ánh mắt thận trọng, như thể anh không hiểu tôi đang làm gì.
Tôi đỏ mặt tiến thêm một bước gần anh hơn. Tay tôi kéo nhẹ tóc anh xuống, để miệng anh gần miệng tôi rồi hôn, tôi đẩy lưỡi mình len giữa hai môi, vào miệng anh. Anh rên khẽ, ôm riết rồi xiết tôi vào lòng. Tay anh cũng lùa sâu vào tóc tôi, rồi anh hôn, quyết liệt và chiếm hữu. Lưỡi anh và lưỡi tôi xoắn lấy nhau, hòa quyện. Anh có vị tuyệt diệu.
Bất ngờ anh lùi lại, hơi thở của cả hai vẫn còn sâu và gấp. Tay tôi trượt xuống vai anh, anh nhìn tôi chằm chằm.
"Em đang làm gì tôi thế?" Anh hỏi, hoang mang.
"Hôn anh "
"Em đã nói không."
"Sao ạ?" Không cái gì kia?
"Ở bàn ăn, bằng chân."
Ồ... thì ra là thế.
"Chúng ta đang ở bàn ăn của bố mẹ anh mà."
Tôi nhìn anh lúng túng cực độ.
"Chưa ai dám nói không với tôi. Chuyện đó thật quá – nóng bỏng."
Mắt anh đen sầm đam mê và dục vọng. Bất giác tôi nuốt ực. Tay anh để trên mông tôi. Anh xiết tôi thật chặt vào người anh, vào sự cương cứng của anh.
Ôi...
"Anh nổi giận và bắt em đến đây vì em đã nói không?" Tôi hổn hển, kinh ngạc.
"Tôi nổi giận vì cô chưa từng nhắc đến chuyến đi Georgia với tôi. Tôi nổi giận vì cô đi uống với cái tay đã cố dụ dỗ cô khi cô say khướt và bỏ cô lại khi cô kiệt sức với một người gần như xa lạ. Bạn bè kiểu gì thế hả? Tôi cũng điên lên và bị kích động vì cô dám khép chân lại với tôi."
Mắt anh tóe lửa. Anh từ từ nâng mép váy tôi lên.
"Tôi muốn cô và giờ vẫn muốn cô rất nhiều. Nếu cô không để tôi đánh cô – mà cô rất đáng bị đánh – tôi sẽ giao cấu với cô trên ghế, ngay bây giờ, rất nhanh, chỉ để làm tôi vui thôi, không phải cho cô." Chiếc đầm giờ chỉ còn vắt hờ trên người tôi. Anh bất ngờ sấn đến, tay ôm lấy lấy vùng kín của tôi, một ngón tay từ từ ấn sâu vào cửa mình. Cánh tay còn lại giữ eo tôi thật yên. Tôi cố nuốt một tiếng rên.
"Đây là của tôi." Anh thì thầm giận dữ. "Tất cả đều của tôi. Cô hiểu chưa?"
Anh ngừng chuyển động ngón tay vào ra, đưa mắt nhìn xuống tôi, chờ trả lời, mắt anh rừng rực.
"Vâng, của anh." Tôi thở trong thèm muốn, nóng bỏng và nặng nề, hòa trộn cùng máu, công phá... mọi thứ. Các đầu dây thần kinh, hơi thở. Tim tôi đập dữ dội, cố phá tung lồng ngực, tiếng máu chảy trong người dội vào tai.
Bỗng dưng anh gần như cùng một lúc chóng vánh thu tay về, bỏ lại tôi ngơ ngác, mở khóa quần, ấn tôi xuống sofa rồi nằm đè lên trên.
"Đưa tay lên đầu." Anh ra lệnh qua hàm răng nghiến chặt, đầu gối anh mở chân tôi ra, rồi lục tìm trong túi áo khoác. Anh rút ra một túi nhôm, mặc áo khoác rơi xuống sàn, anh nhìn tôi, vẻ mặt u ám. Anh lồng bao cao su vào cậu bé của anh với độ dài ấn tượng.
Tôi vẫn giữ tay quá đầu và biết mình không được chạm vào anh. Tôi bị kích động quá đỗi. Tôi thấy hông mình đã nhấc lên trông đợi – đợi anh vào trong tôi, như ty – mềm mại và cương cứng. Ôi... tưởng tượng.
"Không có nhiều thời gian. Chuyện này sẽ nhanh thôi và cho tôi, không phải cô. Hiểu chứ? Không được đến, nếu không, tôi đét mông." Anh nói qua hàm răng nghiến lại.
Trời ơi... làm sao tôi ngăn mình được?
Chỉ bằng một nhát nhanh gọn, anh vào trong tôi trọn vẹn. Tôi nấc lên trong cổ họng, ngất ngây được thuộc về anh. Hai tay anh giữ tay tôi trên đầu, khuỷu tay gạt cánh tay tôi sang hai bên, chân anh khóa tôi lại. Tôi hoàn toàn bị anh trói. Anh ở trên tôi, bao kín tôi, thậm chí, bóp nghẹt tôi. Nhưng chuyện này cũng thật diệu kỳ; đây là năng lượng của tôi, đây là điều tôi có thể làm cho anh – khoái lạc và toàn thắng. Anh chuyển động nhanh và điên cuồng trong tôi, hơi thở dồn dập bên tai tôi, cơ thể tôi hưởng ứng, tan chảy quanh anh. Mình không được đến. Không. Nhưng tôi vẫn có thể đáp lại anh lần này đến lần khác, mối tương ngộ hoàn hảo. Rất nhanh, gần như lập tức, anh đẩy sâu vào tôi, phóng thích hết rồi nằm yên, thở dồn dập qua kẽ răng. Anh chỉ nằm yên một lúc để tôi cảm nhận được trọn vẹn trọng lượng cơ thể anh trên mình. Tôi không muốn anh rời khỏi tôi, cơ thể tôi thèm được giải phóng, nhưng sức nặng của anh, trong tích tắc, làm tôi thấy không thể chịu nổi nữa. Hoàn toàn bất ngờ, anh nhổm dậy trong khi cơ thể tôi đang ưỡn lên thèm khát. Anh nhìn tôi.
"Không được tự đụng chạm vào mình. Tôi muốn cô điên lên hoang dại. Đó là điều cô đã làm với tôi khi không nói về chuyến đi, khi từ chối tôi cái thuộc về tôi." Mắt anh lại lóe lên giận dữ.
Tôi gật, thở hổn hển. Anh đứng lên, gỡ bao cao su ra, buộc lại rồi bỏ vào túi quần. Tôi nhìn theo anh, hơi thở vẫn còn dồn dập và không cố ý, tôi khép hai đùi lại, cọ vào nhau, cố tìm cách cứu giải mình. Christian kéo khóa quần lên, vuốt lại tóc rồi cúi nhặt áo khoác trên sàn. Anh xoay người lại nhìn tôi, sắc mặt đã dịu đi.
"Chúng ta trở lại nhà thôi."
Tôi ngồi dậy, đầu óc ngây ngất.
"Đây. Em nên mặc cái này vào."
Anh rút từ túi áo ra quần lót của tôi. Tôi không hề cười khi cầm lại quần nhưng tự thâm tâm, tôi biết – tôi bị phạt phải giao cấu nhưng lại giành được một chiến công nho nhỏ là chiếc quần lót. Nữ thần nội tại gật đầu chia sẻ và nhoẻn một nụ cười hài lòng: Chả cần phải hỏi xin anh ta.
"Christian!" Tiếng Mia vọng lên từ tầng dưới.
Anh quay lại và nhướng mày với tôi.
Đúng lúc chưa. Chúa ơi, con bé này phát cáu lên được.
Tôi cáu lại với anh, chật vật sửa lại quần lót rồi đứng lên trong tư thế nghiêm chỉnh nhất sau tình trạng vừa-mới-giao- hợp-xong. Tôi vội vã chải lại mái tóc rối bù kiểu-vừa-giao-hợp.
"Trên này, Mia." Anh nói vọng xuống. "Xem nào, cô Steele, tôi cảm thấy đỡ hơn sau chuyện này nhưng vẫn còn muốn phát vào mông cô." Anh nói nhỏ.
"Em không tin em đáng bị thế, ngài Grey, nhất là sau khi phải chịu đựng cuộc tấn công vô cớ của ngài."
"Vô cớ? Cô đã hôn tôi đấy chứ?" Anh đang cố làm ra vẻ tổn thương.
Tôi cong môi lên.
"Đó là hình thức cao nhất của tự vệ."
"Tự vệ trước cái gì?"
"Ngài và cú đét mông của ngài."
Anh nghiêng đầu sang bên và mỉm cười với tôi khi Mia vừa xuất hiện bên cầu thang.
"Có thể chịu đựng được không?" Anh hỏi nhỏ.
Tôi đỏ mặt.
"Thỉnh thoảng." Tôi thì thầm đáp lại, không ngăn nổi mình nở nụ cười khoái trá.
"Ôi, hai người đây rồi." Cô ấy cười với chúng tôi.
"Anh đang đưa Anastasia đi xem xung quanh.
Christian choàng tay qua người tôi, đôi mắt xám thẳm sâu.
Tôi đặt tay mình vào tay anh, anh nhè nhẹ siết tay tôi.
"Kate và Elliot sắp về. Anh tin nổi không? Hai người đó không thể rời khỏi nhau." Mia vờ nhăn nhó nhìn Christian rồi liếc sang tôi. "Mà anh chị làm gì ở đây thế?"
Chà, cô ấy sắp biết rồi đấy. Tôi ngượng chín người.
"Cho Anastasia xem các chiến lợi phẩm giải chèo thuyền." Christian nói chẳng chớp mắt, mặt tỉnh bơ như không. "Thôi nào, vào chào tạm biệt Kate và Elliot thôi."
Chiến lợi phẩm giải chèo thuyền? Anh đẩy nhẹ tôi trước và khi Mia vừa quay đi, rồi anh vỗ mông tôi. Làm tôi giật nảy kinh ngạc.
"Tôi sẽ còn làm nữa, Anastasia, sớm thôi." Anh thì thào đe dọa bên tai, rồi choàng tay ôm tôi từ phía sau, áp cả người anh vào lưng tôi, thả một chiếc hôn lên tóc.
Trở vào nhà, Kate và Elliot đang nói tạm biệt bố mẹ. Kate ôm tôi rất chặt.
"Tớ muốn nói chuyện với cậu về việc trêu tức Christian." Tôi thì thầm bên tai Kate khi ôm tạm biệt cô ấy.
"Anh ta cần phải bị trêu tức; rồi cậu sẽ thấy anh ta thật sự ra sao. Cẩn thận nhé, Ana. Anh ta độc đoán lắm đấy." Cô ấy thì thầm. "Gặp lại cậu sau."
Tớ mới biết anh ta thật sự thế nào– chứ cậu thì không hề! Tôi gào lên trong đầu. Tôi hoàn toàn biết Kate cũng chỉ có ý tốt thôi nhưng thỉnh thoảng cô ấy lại vượt quá giới hạn như vậy, bây giờ cũng thế, cô ấy đang vượt quá quyền hạn của một cô bạn hàng xóm rồi. Tôi thầm cáu bẳn với Kate còn cô nàng lại thè lưỡi chọc tức, khiến tôi phải miễn cưỡng cười đáp lại. Kate không phải người khôi hài, có lẽ đây là ảnh hưởng từ anh Elliot. Chúng tôi vẫy tay tiễn hai người ở cửa rồi Christian quay sang tôi.
"Có lẽ chúng ta cũng đi thôi – em còn mấy cuộc phỏng vấn ngày mai."
Mia ôm tôi thắm thiết khi tạm biệt.
"Cả nhà đã nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ có ai." Cô vụt miệng nói.
Mặt tôi đỏ lựng còn mắt Christian lại trợn tròn. Tôi nhoẻn miệng. Sao anh được làm thế còn tôi thì không? Tôi cũng muốn trợn mắt lại với anh nhưng không dám, vụ nhà thuyền vẫn còn treo lơ lửng đó.
"Bảo trọng nhé, Ana yêu mến." Bác Grace dặn dò.
Christian, không hiểu cảm động hay bực mình bởi sự quan tâm đặc biệt cả nhà dành cho tôi, mà nắm tay tôi thật chặt và níu tôi vào sát bên người anh.
"Cả nhà quan tâm quá thế này một là sẽ làm cô ấy khó chịu, hai là sẽ làm hư cô ấy." Anh làu bàu.
"Christian, đừng đùa thế." Bác Grace dịu dàng răn đe, đôi mắt bác nhìn anh đầy yêu thương.
Không hiểu sao, tôi lại không nghĩ anh đùa. Tôi lặng lẽ quan sát cách họ phản ứng với nhau. Rõ ràng, bác Grace dành cho anh một tình yêu vô điều kiện của người mẹ. Anh nghiêng xuống hôn bà.
"Chào mẹ." Anh nói, có gì đó thấp thoáng trong giọng nói anh – niềm tôn kính chăng?
"Bác Grey, cháu xin phép về và cảm ơn hai bác."
Tôi đưa tay ra nhưng ông đã nhanh hơn choàng tay ôm lấy tôi.
"Gọi bác là Carrick nhé. Bác rất mong lại gặp cháu một ngày gần đây, Ana."
Chào hỏi xong, Christian đưa tôi ra xe, Taylor đã đợi sẵn ở đó. Anh ta đã đợi ở đây từ nãy sao? Taylor mở cửa cho tôi bước vào chiếc Audi.
Nỗi căng thẳng như đè nặng lên vai tôi. Ôi chao, một ngày. Tôi mệt lử, cả thể xác lẫn tinh thần. Christian nói gì đó với Taylor rồi cũng bước vào xe, ngồi cạnh tôi. Anh quay sang bảo:
"Chà, có vẻ gia đình tôi cũng thích em."
Cũng? Cái ý nghĩ tiêu cực về lý do mình được mời đến đây bỗng đổ ụp xuống đầu tôi. Taylor nổ máy và chuyển hướng ra đường lớn. Tôi quay sang Christian, thấy anh đang nhìn tôi.
"Gì thế?" Giọng anh rất khẽ.
Tôi ngập ngừng giây lát. Không – mình cần phải nói. Anh lúc nào cũng than phiền rằng mình ít nói, không chia sẻ.
"Em nghĩ anh ở vào thế bị ép buộc phải mời em đến gặp bố mẹ." Giọng tôi nhỏ nhẹ và ngập ngừng. "Nếu anh Elliot không mời Kate, anh cũng không bao giờ mời em."
Trời tối nên tôi không thể thấy được nét mặt anh nhưng anh thoáng nghiêng đầu sang tôi.
"Anastasia, tôi thấy vui vì em đã gặp bố mẹ tôi. Lúc nào em cũng hoài nghi thế sao? Chuyện đó luôn làm tôi ngạc nhiên đấy. Em là một cô gái trẻ, mạnh mẽ, rất kín đáo nhưng luôn có những ý nghĩ tự ti về bản thân. Nếu tôi không muốn em gặp gia đình tôi, sẽ không cách nào em có mặt ở đây được. Cả buổi tối nay, em luôn nghĩ như thế ư?"
Chương trước | Chương sau