pacman, rainbows, and roller s
50 sắc thái (18+) - E. L. James

50 sắc thái (18+) - E. L. James


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

50 sắc thái (18+) - E. L. James - Chương 16

↓↓

"Nói chuyện nhé." Anh thì thầm. "Em đã nói với tôi là em không sao. Tôi không bao giờ để em một mình nếu biết em như thê này."

bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay. Tôi có thể nói điều mà tôi chưa nói với anh không? Tôi muốn nhiều hơn. Tôi muốn anh ở lại vì anh muốn ở lại với tôi chứ không phải vì tôi khóc sưng mắt, tôi cũng không muốn anh đánh tôi, mong muốn đó có vô lý lắm không?


"Tôi hiểu khi em nói em không sao, nghĩa là em có sao."


Tôi đỏ mặt. "Em tưởng mình ổn."


"Anastasia, em không thể nói với tôi những gì em nghĩ .... muốn nghe được. Như thế là không trung thực." Anh trách móc. "Làm sao tôi còn có thể tin những gì em nói?"


Tôi ngước mắt nhìn lên thấy anh đang cau mày, một tia u ám ánh trong đáy mắt. Anh chải cả hai bàn tay vào tóc.


"Em cảm thấy thế nào khi tôi đánh em và sau đó?"


"Em không thích chuyện đó. Xin anh đừng làm như thế nữa."


"Vấn đề là em không cần phải thích chuyện đó."


"Vậy sao anh lại thích?" Tôi ngước nhìn anh.


Câu hỏi của tôi khiến anh ngạc nhiên. "Em thật sự muốn biết?"


"Vâng, thật đấy, náo nức lắm." Giọng tôi pha chút châm biếm.


Anh nheo mắt lần nữa.


"Cẩn thận đấy." Anh cảnh báo.


Tôi giật mình.


"Anh sẽ đánh em nữa à?" Tôi bướng bỉnh.


"Không, tối nay thì không."


Phùuu... cả tiềm thức và tôi đều thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.


"Rồi sao nữa?" Tôi giục.


"Tôi thích cảm giác kiểm soát khi khống chế người khác, Anastasia. Tôi muốn em cư xử theo một lối nhất định, nếu em không làm theo, tôi sẽ phạt, nhờ đó, em sẽ rút ra bài học để hành xử như tôi muốn. Tôi thích phạt em. Tôi đã muốn phát vào mông em từ lúc em hỏi tôi có phải đồng tính không kia."


Tôi đỏ mặt nhớ lại. Chậc, tôi củng muốn tự đét đít mình sau câu hỏi đó. Vậy ra Katherine Kavanagh là thủ phạm của tất cả chuyện này và nếu cô ẩy đến buổi phỏng vấn với câu hỏi đồng tính, cô ấy sẽ ngồi đây với cái mông bị đau. Tôi không thích ý nghĩ đó. Chuyện này sao mà rối rắm thế?


"Vậy là anh không thích bản thân em?"


Anh nhìn tôi chăm chăm, đầy vẻ ngạc nhiên.


"Tôi nghĩ em rất đáng yêu theo cách của riêng em."


"Vậy sao anh lại muốn thay đổi em?"


"Tôi không muốn thay đổi em. Tôi chỉ muốn em hiểu khuôn phép và làm theo những quy định mà tôi đã bảo và đừng trái lời. Đơn giản vậy thôi." anh nói.


"Nhưng anh muốn phạt em?"


"ừ, tôi muốn thế."


"Em không hiểu được điều đó."


Anh thở dài và lại chải hai tay vào tóc.


"Đó là cách tôi được dạy dỗ, Anastasia ạ. Tôi cần phải kiểm soát em. Tôi cần em hành xử theo một kiểu nhất định và nếu em không làm – tôi thích nhìn làn da màu sứ tuyệt đẹp của em chuyển sang hồng và bỏng rát lên dưới tay tôi. Nó khiến tôi kích thích."


Khỉ thật, giờ thì chúng tôi bắt đầu đi đúng hướng rồi đấy.


"Vậy lý do không phải là cơn đau mà anh bắt em phải chịu đựng?"


Anh nuốt nước bọt.


"Một phần nhỏ thôi, để xem liệu em có thể tiếp nhận được không nhưng đó không phải lý do chính. Chính là việc em là của tôi để tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi thấy phù hợp – sự kiểm soát tuyệt đối đối với một người khác. Và điều đó khiến tôi kích thích. Thế đấy, Anastasia. Xem nào, tôi diễn đạt không tốt lắm... trước đây tôi chưa từng phải nói thành lời việc này. Tôi chưa nghĩ về chuyện này kỹ càng lắm. Tôi đã luôn ở cùng những người có cùng suy nghĩ với mình." Anh nhún vai vẻ có lỗi. "Nhưng em vẫn chưa trả lòi câu hỏi của tôi, em cảm thấy thế nào sau đó?"


"Bối rối ạ."


"Chuyện đó làm em bị kích động dục tính đấy Anastasia." Anh nhắm mắt trong chốc lát, và khi anh mở mắt nhìn tôi, đôi mắt anh âm ỉ lửa.


Vẻ mặt anh đang mời gọi phần đen tối, phần được vùi sâu trong bụng tôi – cảm hứng dục tình, nó đã được đánh thức và thuần phục bởi anh nhưng thậm chí lúc này nó vẫn chưa được thỏa mãn.


"Đừng nhìn tôi như thế." Anh thì thầm.


Tôi nhăn nhó. Gì cơ, tôi vừa làm gì sao?


"Tôi không mang theo bao cao su, Anastasia, và em nữa, tâm trạng em đang không tốt. Không phải như cô bạn cùng phòng em nghĩ, tôi không phải một con quỷ dâm dục. Vậy là ban nãy, em đã cảm thấy bối rối?"


Tôi ngọ nguậy trước đôi mắt mãnh liệt của anh.


"Khi nói chuyện qua mạng, em thẳng thắn với tôi hơn. Email của em luôn nói với tôi chính xác những gì em cảm thấy. Sao em không thể làm thế khi nói chuyện trực tiếp? Tôi làm em sự đến vậy sao?" Tôi dính mắt đại vào một điểm tưởng tượng nào đó trên tấm mền màu xanh và kem của mẹ.


"Anh mê hoặc em, Christian. Làm em hoàn toàn choáng ngợp. Em cảm giác như mình là Icarus đang bay quá gần mặt trời." Tôi thì thầm.


Anh thở gấp.


"Chà, tôi nghĩ em nói ngược rồi." Anh khẽ nói.


"Gì ạ?"


"Ôi, Anastasia, tôi bị em bỏ bùa mói phải. Chuyện đó còn chưa rõ sao?"


"Không, với tôi thì không." Bị bỏ bùa á... Nữ thần nội tại mắt chữ o mồm chữ i. Cô ta không tin nổi vào tai mình.


"Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy. Viết mail nhé. Nhưng ngay lúc này, tôi rất muốn được ngủ. Tôi ở lại được không?"


"Anh có muốn ở lại không?" Giọng tôi tràn trề hy vọng không thể che giấu.


"Em muốn tôi ở đây."


"Anh chưa trả lời câu hỏi của em."


"Tôi sẽ viết mail cho em." Anh lầm bầm kiểu hờn dỗi. Rồi anh đứng lên, móc trong túi quần jean ra BlackBerry, chìa khóa, ví và tiền. Trời ạ, đàn ông đem theo cả kho đồ linh tinh trong túi. Anh tháo đồng hồ đeo tay, giày, vớ, quần jean và đặt áo khoác lên ghế của tôi. Anh đi vòng qua bên kia giường và trèo vào.


"Nằm xuống thôi." Anh ra lệnh.


Tôi từ từ trượt người nằm xuống dưới chăn, khẽ nhăn mặt, mắt vẫn nhìn anh. Chao ôi... vậy là anh sẽ ngủ lại. Tôi thấy mình tê liệt trong niềm hân hoan. Anh chống người trên khuỷu tay quan sát tôi.


"Nếu em sắp khóc. Hãy khóc trước mặt tôi. Tôi càn phải biết."


"Anh có muốn em khóc không?"


"Không hẳn. Tôi chỉ muốn biết cảm xúc của em. Tôi không muốn em tuột khỏi tay tôi. Tắt đèn đi. Khuya rồi, mai chúng ta đều phải đi làm."


Hứ, đang ờ đây... mà vẫn độc đoán quá thế, nhưng tôi không có gì để than phiền nữa, anh đang nằm trong giường tôi. Tôi không hiểu tại sao... có lẽ tôi nên khóc nhiều hơn khi có mặt anh. Tôi tắt đèn ngủ.


"Em nằm nghiêng sang tôi này." Anh thì thầm trong bóng tối.


Tôi trợn mắt lên vì biết chắc anh không thể thấy nhưng vẫn vâng lời. Thận trọng, anh nhích người sang, choàng hai tay quanh tôi và kéo tôi vào ngực anh.


"Ngủ đi, em yêu." Anh thì thầm, rồi tôi cảm nhận được mũi anh đang vùi trong tóc tôi khi anh hít thật sâu.


Tin nổi không, Christian Grey đang ngủ với tôi, rồi trong vòng tay anh trìu mến và êm ái, tôi dạt trôi trong giấc mộng bình yên.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Tản mạn mùa thu

Tản mạn mùa thu

Tháng chín. Thu đã vào độ chín. Lá vàng xao xác ngõ quê. Sắc vàng đặc trưng của mua

24-06-2016
Bức ảnh gia đình

Bức ảnh gia đình

Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? *** Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi

01-07-2016
Ai cho ta hạnh phúc?

Ai cho ta hạnh phúc?

Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không

30-06-2016
Ngoại ơi!

Ngoại ơi!

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn

24-06-2016
Huyền thoại

Huyền thoại

Nghe và biết rõ mọi chuyện, vợ lão bật khóc. *** Lão xoay ngang rồi lại xoay dọc

24-06-2016
Cổ Cồn Trắng

Cổ Cồn Trắng

Đây là cuốn tiểu thuyết điều tra hình sự viết về chiến công của những người

20-07-2016 20 chương
Tuyệt mệnh

Tuyệt mệnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Cũng không thể hoàn toàn

27-06-2016